1 tuần sau, 2 bảo mẫu sau sinh giàu kinh nghiệm loại cao cấp chuyển vào nhà tôi.
Một người phụ trách phục hồi sau sinh và thực đơn dinh dưỡng cho tôi.
Một người chuyên chăm em bé và trực đêm.
Còn tôi cuối cùng cũng được ở cữ một cách đàng hoàng.
Mẹ chồng biết chuyện, sắc mặt bà lập tức thay đổi.
Bà đứng trước cửa nhà tôi, chỉ vào tôi hỏi:
“Chuyện lớn như thuê bảo mẫu sau sinh, sao không bàn với mẹ? Tốn nhiều tiền như vậy, con nhiều tiền đến mức không biết tiêu vào đâu à?”
Tôi nhìn bà, không tức cũng không giận, chỉ khẽ cười:
“Mẹ, tiền của mẹ muốn tiêu thế nào, con chưa từng nói nửa lời. Cơ thể của con, con tự biết thương.”
Mẹ chồng há miệng, hồi lâu không nói được câu nào.
5 năm rồi.
Đây là lần đầu tiên tôi cãi lại bà.
Không vì điều gì khác.
Chỉ vì chính tôi.
Có những đạo lý, phụ nữ sớm muộn gì cũng phải hiểu.
Trong hôn nhân, thứ thật sự có thể dựa vào chưa bao giờ là lương tâm của người khác, mà là năng lực của chính mình.
Nếu bạn còn không coi trọng bản thân, đừng mong người khác coi trọng bạn.
Tháng ở cữ ấy trở thành bước ngoặt trong cuộc đời tôi.
Từ đó về sau, tôi thay đổi.
Không phải trở nên xấu đi.
Mà là tỉnh táo hơn.
Câu chuyện này phải kể lại từ đầu.
Tôi tên Tô Vãn.
Quê tôi là một huyện nhỏ chẳng mấy ai biết đến.
Bố là công nhân bình thường, mẹ mở một cửa hàng tạp hóa nhỏ.
Từ nhỏ, mẹ tôi đã dạy tôi một câu:
“Con gái sau này lấy chồng phải hiền lành, hiểu chuyện, coi nhà chồng như nhà mình thì cuộc sống mới yên ổn.”
Tôi ghi nhớ câu đó trong lòng.
Năm lấy Trần Mặc, tôi vừa tròn 21 tuổi.
Trần Mặc là người làng bên cạnh, thật thà chất phác, đối xử với tôi cũng tốt.
Điều kiện nhà chồng bình thường.
Bố mẹ chồng trồng vài mẫu ruộng cằn, lúc nông nhàn bố chồng lên thị trấn làm việc thời vụ để kiếm thêm tiền.
Khi tôi lấy chồng, sính lễ chỉ có 66.000 tệ, còn chẳng bằng số lẻ trong khoản sính lễ của bạn cùng phòng đại học của tôi.
Nhưng tôi chẳng so đo chút nào.
Mẹ tôi cũng nói:
“Tiền nhiều hay ít không quan trọng, người tốt mới là quan trọng nhất.”
Nhà cưới chỉ là 2 căn phòng được ngăn ra từ căn nhà cũ.
Tường mới sơn lại, nền lát loại gạch mấy chục tệ một mét vuông.
Tôi cảm thấy như vậy đã rất tốt.
Ít nhất đó cũng là tổ ấm nhỏ của 2 người.
Sau khi kết hôn, tôi nhanh ch.óng nhập vai “con dâu tốt”.
Mẹ chồng thích sạch sẽ, mỗi ngày tôi đều dậy sớm lau dọn trong ngoài sáng bóng.
Mẹ chồng không thích nấu ăn, tôi tan làm liền chui vào bếp, thay đổi món mỗi ngày nấu bữa tối cho cả nhà.
Bố mẹ chồng ăn vui vẻ, tôi cũng vui theo.
Ruộng nhà Trần Mặc, mỗi khi đến mùa vụ bận rộn đều khiến người ta mệt đến không đứng thẳng lưng nổi.
Từ nhỏ tôi cũng chưa từng làm việc nặng bao nhiêu, nhưng sau khi lấy chồng, gặt lúa, phơi thóc, bẻ ngô, việc gì tôi cũng tranh làm.
Lòng bàn tay nổi bóng nước m.á.u, vỡ rồi lại mọc, cuối cùng thành một lớp chai dày.
Bà cụ hàng xóm nhìn thấy liền nói:
“Vợ Trần Mặc đúng là cầm đèn l.ồ.ng cũng khó tìm được.”
Mẹ chồng cười đáp:
“Chứ còn gì nữa, con dâu tôi nổi tiếng hiền thảo khắp mười dặm tám làng.”
Nghe câu đó, lòng tôi ngọt ngào, cảm thấy những gì mình bỏ ra cuối cùng cũng không uổng phí.
Lễ Tết tôi chưa từng để mẹ chồng phải bận tâm.
Quần áo, giày dép của bà, 4 mùa trong năm tôi đều mua đủ theo mùa.
Áo phao mùa đông, áo lụa mùa hè, thứ nào cũng chọn mẫu mới.
Bố chồng thích uống rượu, tôi nhờ người mua rượu trắng hương tương từ Quý Châu về, quanh năm không để ông thiếu.
Ngay cả sinh nhật chị chồng Trần Dao, tôi cũng ghi vào phần nhắc việc trên điện thoại, đặt bánh và chuẩn bị quà từ trước.
Sau khi Trần Dao lấy chồng, mỗi lần về nhà mẹ đẻ, tôi đều chạy trước chạy sau thu xếp.
Chị ấy nói muốn ăn tôm hùm đất, sáng sớm tôi ra chợ chọn con còn sống, mang về chà rửa từng con.
Chị ấy nói muốn uống trà sữa, tôi chạy xe điện lên thị trấn mua.
Hàng xóm nói với tôi:
“Tô Vãn, cô đối xử với chị chồng tốt quá rồi đấy.”
Tôi chỉ cười:
“Chị ấy là chị của Trần Mặc, cũng chính là chị của tôi.”
Trong lòng tôi, gia đình phải như vậy.
Bạn tốt với tôi, tôi tốt với bạn.
Không phân biệt, không so đo.
Nhưng thời gian lâu dần, có vài chuyện vẫn lặng lẽ bén rễ trong lòng.
Ví dụ như mỗi lần chị chồng về, mẹ chồng đều lấy những thứ ngon nhất trong nhà ra.
G.i.ế.c gà, hầm sườn, hận không thể vét sạch tủ lạnh.
Còn ngày thường tôi ở nhà, phần lớn chỉ ăn rau xanh, củ cải trồng ngoài ruộng.
Thỉnh thoảng xào một đĩa thịt thái sợi, mẹ chồng còn lải nhải:
“Thịt đắt lắm, ăn tiết kiệm chút.”
Ví dụ như khi chị chồng kết hôn, bố mẹ chồng lấy toàn bộ tiền dành dụm nửa đời để làm của hồi môn, gả chị ấy đi thật vẻ vang.
Còn lúc tôi kết hôn, nhà không sửa lại, xe không mua, ngay cả váy cưới cũng là thuê.
Hay như hình nền điện thoại của mẹ chồng vĩnh viễn là ảnh chụp chung của bà với chị chồng.
Ảnh của tôi, bà chưa từng nói muốn chụp lấy một tấm.
Không phải tôi chưa từng thất vọng.
Nhưng mỗi khi những suy nghĩ đó xuất hiện, tôi đều tự ép xuống, nói với bản thân:
“Đừng nhỏ nhen. Bà là mẹ ruột, thương con gái mình là chuyện đương nhiên. Mày chỉ là con dâu, lấy tư cách gì so với con gái người ta?”
Bây giờ nghĩ lại, tôi lúc đó thật sự quá ngốc.
Tôi tự hạ mình xuống quá thấp.
Thấp đến mức sau này, ngay cả một cơ hội được đối xử công bằng cũng không có.
Những năm ấy, ngày nào tôi cũng cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ việc gì làm không tốt khiến bố mẹ chồng mất vui.
Mẹ chồng chỉ cần hơi nhíu mày một chút, tôi đã căng thẳng nửa ngày, tự kiểm điểm xem có phải mình làm sai chỗ nào không.