Chương 8

Chỉ lạnh nhạt đáp:

"Bùi Thanh."

"Ta đã nói rất rõ rồi."

"Chuyện thành thân, sau này đừng nhắc nữa."

Hắn nhìn chằm chằm vào ta.

"Nàng thật sự quyết tâm làm Thái t.ử phi, bất chấp tình cảm từ nhỏ đến lớn giữa chúng ta sao?"

Ta lắc đầu.

"Không liên quan đến chuyện đó."

"Qua từng lần ngài mỉa mai, chế giễu ta..."

"Chút thích ngài còn sót lại trong ta cũng đã bị mài mòn hết rồi."

"Ta không muốn gả cho ngài nữa."

Thần sắc Bùi Thanh trở nên u ám.

Hắn nhìn ta chằm chằm hồi lâu, không nói một lời.

Rất lâu sau… hắn lại đổi về dáng vẻ như trước kia, cười dỗ dành:

"Được rồi, được rồi."

"Không gả thì thôi."

"Thiếu gì cô nương khóc lóc tranh nhau muốn gả cho ta."

"Đến lúc đó nàng đừng hối hận."

Hắn nhìn đôi môi hơi khô của ta rồi nói:

"Môi nàng khô cả rồi."

"Để ta rót cho nàng chén trà."

Bùi Thanh đưa chén trà tới trước mặt ta, vừa đưa vừa nói:

"Thẩm Ấu Ninh."

"Nàng uống chén trà do ta rót..."

"...coi như tha thứ cho ta."

"Sau này ta sẽ không nhắc chuyện thành thân nữa."

Ta chỉ muốn hắn mau rời đi.

Không nghĩ ngợi nhiều, ta cầm lấy chén trà rồi uống cạn.

"Ta uống xong rồi."

"Ngài về trước đi."

"Ta hơi mệt, muốn ngủ một lát."

Khóe môi Bùi Thanh… chậm rãi cong lên.

Hắn chẳng những không đi.

Mà còn ngồi xuống mép giường, đưa tay bóp lấy cằm ta.

Khoảng cách giữa hai người quá mức thất lễ.

Ta định đẩy hắn ra...

Nhưng toàn thân bỗng mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực.

Cơ thể đột nhiên nóng bừng như lửa đốt.

Đầu óc cũng bắt đầu choáng váng.

"Thẩm Ấu Ninh."

"Lại đây."

"Ôm ta thì sẽ không khó chịu nữa."

Ta vừa kinh hãi vừa tức giận.

"Bùi Thanh… ngài đã làm gì ta?"

Ánh mắt hắn trở nên điên cuồng.

"Thẩm Ấu Ninh."

"Là nàng ép ta."

"Nàng là của ta."

"Ta sao có thể để nàng chạy mất được."

"Nghe lời..."

Nước mắt ta không ngừng tuôn rơi.

Mặc cho ta giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi hai tay Bùi Thanh.

Đúng lúc tuyệt vọng nhất cánh cửa bị ai đó đá tung.

Bùi Thanh bị kéo bật ra.

Sau mấy tiếng va chạm nặng nề như nắm đ.ấ.m giáng vào da thịt...

Ta nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của Bùi Huyền.

"Thẩm Ấu Ninh."

"Thẩm Ấu Ninh."

"Nàng có sao không?"

Bàn tay hắn trắng mịn như ngọc mỡ dê thượng hạng.

Lạnh mát.

Mềm mại.

Chạm lên gương mặt ta vô cùng dễ chịu.

Ta muốn nhiều hơn.

Không còn quan tâm điều gì nữa, cứ thế lao về phía hắn.

Bùi Huyền khẽ đẩy ta ra ta lập tức òa khóc.

Thấy vậy… lực tay của hắn cũng nhẹ đi.

Nhân cơ hội ấy… ta đè Bùi Huyền xuống dưới mình.

Luống cuống kéo loạn y phục của hắn.

Chỉ muốn để lộ thêm một chút da thịt… để giúp mình hạ nhiệt.

Bùi Huyền rất ngoan.

Hai tay hắn chỉ hờ hững ôm lấy ta mặc cho ta muốn làm gì thì làm.

Thỉnh thoảng chỉ bật ra vài tiếng rên khe khẽ đầy kìm nén.

Chỉ là.. trên người hắn có mang theo một thanh chủy thủ.

Nó cấn vào người ta đến hơi đau.

Ta cố rút ra… nhưng thế nào cũng không rút nổi.

...

Khi tỉnh lại ta vẫn nằm ngay ngắn trên giường.

Trong cơn mơ màng ta còn tưởng những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mộng.

Nếu không thì một vị Thái t.ử thanh tâm quả d.ụ.c, thoát tục như Bùi Huyền… sao có thể bị ta đè dưới thân?

Y phục xộc xệch.

Vạt áo rộng mở.

Mái tóc rối tung.

Đôi mắt đỏ hoe.

Cố nhẫn nhịn đến mức gân xanh trên trán cũng nổi rõ.

Môi hắn rất mềm nhưng lại luôn mím c.h.ặ.t.

Một khi hé mở lại còn c.ắ.n người.

Ta vô thức đưa tay sờ lên khóe môi mình.

"Xuỵt..."

Đau quá.

Không phải mơ!

Xong rồi ta thật sự đã khinh bạc Thái t.ử điện hạ.

Sáng hôm sau...

Ta lấy hết dũng khí đến tìm Bùi Huyền.

Hắn đang chép kinh Phật.

Chỉ là cây b.út trên tay đã rất lâu không hạ xuống.

Ta khẽ gọi:

"Thái t.ử điện hạ."

"Chuyện hôm qua... xin lỗi ngài."

"Thần nữ không cố ý khinh bạc ngài."

"Thần nữ cũng không biết vì sao lại..."

Đầu b.út của Bùi Huyền run lên.

Hắn đổi sang một tờ giấy khác để che đi những chữ vừa viết.

Khẽ hắng giọng rồi nói:

"Không sao."

"Là ta sơ suất, không chăm sóc tốt cho nàng."

"Nàng bình an là được."

"Chỉ có điều..."

"Chuyện này không thể để người ngoài biết."

"Nếu truyền ra sẽ ảnh hưởng đến danh tiết của nàng."

"Vâng, vâng."

"Thần nữ hiểu."

Không khí bỗng trở nên yên tĩnh, ta lúng túng đến mức chẳng biết nên nói gì.

Thấy Bùi Huyền không ngẩng đầu… ta lén nhìn hắn viết chữ.

Hắn thật sự rất thích lễ Phật.

Ngày này qua ngày khác chép đi chép lại kinh Phật… mà chẳng hề thấy chán.

Quanh người luôn phảng phất mùi đàn hương.

Dường như hoàn toàn không thuộc về chốn hồng trần.

Ý nghĩ trong lòng ta… dần dần thay đổi.

Nếu hắn không làm Thái t.ử nữa… thì sẽ có người khác làm.

Hoàng thượng sinh thêm một vị hoàng t.ử… cũng chẳng phải không thể.

Nhưng… Bùi Huyền chỉ có một.

Điều hắn thật sự muốn làm… cũng chỉ có một.

Giống như hắn từng nói.

"Nơi lòng hướng đến, tự khắc thấy vui."

Nếu Bùi Huyền thật sự muốn xuất gia… thì giúp hắn hoàn thành điều hắn mong muốn mới là điều tốt nhất dành cho hắn.

Chỉ cần hắn muốn… làm hòa thượng hay làm Thái t.ử cũng đều như nhau.

Sau này hắn có thể trở thành một vị cao tăng đắc đạo.

Thành Phật.

Thành tiên.

Nghĩ đến đó… ta bất giác mỉm cười.

"Thái t.ử điện hạ."

"Thần nữ ủng hộ ngài xuất gia lễ Phật."

"Sau này thần nữ sẽ đến Tướng Quốc tự thăm ngài."

Bùi Huyền khựng lại hắn ngẩng đầu nhìn ta.

Đôi môi...

Dần dần mím thành một đường thẳng.

Ta trở về nhà.

Không còn đến quấy rầy Bùi Huyền nữa.

Ngay cả mỗi lần Hoàng hậu triệu kiến… ta cũng lấy cớ bị bệnh để từ chối.

Ta cũng không gặp lại Bùi Thanh.

Chỉ nghe nói hắn phạm lỗi bị điều đến một nơi rất xa.

Sau này sẽ hiếm khi còn có cơ hội trở lại kinh thành.

Tính toán ngày tháng, thời hạn nửa năm sắp đến.

Bùi Huyền vẫn không hề thay đổi ý định ban đầu.

Hoàng hậu cuối cùng cũng không còn ngăn cản hắn xuất gia nữa.

Chỉ chờ chọn được ngày lành hắn sẽ từ bỏ ngôi vị Thái t.ử đến Tướng Quốc tự xuống tóc tu hành.

Chương 8 - Chỉ Diên Kinh Mộng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia