“Cậu đang làm gì thế?”
“Chẳng làm gì cả.”
Tôi vịn vào lan can trên hành lang cảm nhận ánh nắng ấm áp, dưới tòa nhà dạy học có mấy học sinh đang đ.á.n.h cầu lông, rõ ràng không phải học sinh khóa chúng tôi.
Quả cầu trắng nhẹ nhàng bay lượn dưới ánh nắng, ánh mặt trời không quá nóng gợi lên cơn buồn ngủ, bạn cùng bàn tiến lên bắt chuyện rồi nói tiếp.
“Cậu biết gì chưa, mấy hôm trước trong trường có người nhảy lầu đấy.”
“Tại sao?”
“Tớ không biết, nhưng chắc chắn không phải vì thích rồi.”
Nhắc mới nhớ, tôi và người bạn cùng bàn này từng học cùng một lớp hồi tiểu học, lên cấp hai thì cùng trường, đến lúc phân lớp năm lớp 11 lại chẳng hiểu sao mà phân về cùng một lớp, chắc đây cũng coi là một loại duyên phận.
“Thứ bảy tuần này có được nghỉ không?”
“Đừng nghĩ mấy chuyện viển vông đó nữa, đã vào đây rồi thì cứ ngoan ngoãn mà cải tạo đi.”
Cô bạn vươn tay vỗ vai tôi, thật không hiểu người này coi việc đi học là gì nữa.
Tôi vừa định trả lời thì một cô gái thấp hơn chúng tôi một chút đi ngang qua, đột nhiên không báo trước mà dùng chân đá vào m.ô.n.g cô bạn kia.
Tôi mỉm cười chào chị, nhưng chị ấy còn chưa kịp đáp lại tôi thì đã vội vàng chạy đi xử lý cô em gái của chị ấy rồi.
Hai người giằng co một hồi, chị ghé vào tai cô bạn kia nói gì đó, cô bạn kia liền dừng tay với vẻ mặt vừa xấu hổ vừa tức giận.
Chị rất vui vẻ vẫy tay chào tôi rồi chạy đi mất, còn cô bạn kia thì ủ rũ quay lại.
Thua hoàn toàn rồi nhỉ.
Mặc dù trông cao hơn chị gái, nhưng vẫn thua rồi nhỉ.
“Chị cậu nói gì với cậu thế?”
“Không nên hỏi thì đừng hỏi, cái đồ đáng ghét đó! Ấu trĩ! Đồ nói nhiều!”
Cô bạn lườm tôi một cái rồi lầm bầm nói xấu chị, nhưng tôi thấy cái tật nói nhiều thì cậu ấy không có tư cách nói chị gái mình đâu.
Trong mắt tôi thì cả hai người họ đều rất ồn ào, cứ túm tụm vào là chí ch.óe không thôi.
“Mà này, chị cậu là đã vào đại học rồi nhỉ?”
Cậu ấy tìm một chủ đề muốn lảng tránh chuyện vừa rồi.
“Ừ.”
Nói chính xác thì chị tôi cũng sắp học xong đại học rồi.
“Thật tốt quá, giá mà chị tớ bằng một nửa chị cậu thì tốt biết mấy.”
Cô bạn chỉ gặp chị tôi hồi tiểu học, nhưng không hiểu sao đến giờ vẫn còn ấn tượng.
Nhưng cậu ấy nói không sai, chị quả thực rất tuyệt, tốt hơn bất cứ ai.
Đột nhiên nhắc đến chị, tôi lại nhớ ra mình thực sự đã rất lâu rồi không gặp chị, tình cảm vẫn luôn kìm nén đang cào xé trong tim, khiến tôi khó mà chịu đựng nổi.
Buổi tối về ký túc xá, tôi cuộn mình trong chăn lấy điện thoại ra nhắn tin cho chị.
Trường học tất nhiên là không cho mang điện thoại, thậm chí đến cả tiểu thuyết cũng không được mang, có lẽ học sinh chỉ còn lại khát vọng học tập ngay khi vừa bước chân vào cổng trường mới là những gì họ muốn.
Trong ký túc xá tối đen vẫn còn vài đốm sáng không mấy rõ ràng, trong những ngày dài ôn tập vắt kiệt khát vọng và năng lực học tập, dù thiếu ngủ cũng vẫn muốn làm gì đó trong khoảng thời gian ít ỏi của mình.
“Chị ngủ chưa ạ?”
“Em lại mang điện thoại đến trường, thật là, không chịu ngủ yên.”
Câu trả lời của chị khiến tôi không nhịn được mà cười ngốc nghếch, dù là bài thuyết giáo đậm chất người lớn, nhưng cũng rất mang hương vị của chị.
“Rõ ràng hồi đó chị cũng mang điện thoại mà.”
“Chị nói vậy thôi, nhưng phải ngủ đủ giấc nhé.”
“Không sao đâu ạ, sáng mai có ba tiết Ngữ văn.”
Ngữ văn, đúng là một phát minh vĩ đại, xét trên nhiều phương diện đều giúp ích cho việc buồn ngủ.
Không giống như Toán, không hiểu thì thôi chứ không thể không nghe, nếu không thì chẳng biết gì hết, tuy nghe rồi cũng chưa chắc đã hiểu, nhưng vẫn không thể không nghe, đúng là thứ tệ hại.
Tôi cầm điện thoại nằm nghiêng, ánh sáng mờ ảo từ màn hình điện thoại chiếu lên chiếc chăn đang đắp, giá như ánh sáng đó có thể bị chiếc chăn hấp thụ vào thì tốt biết mấy.
Chờ đợi phản hồi từ chị là một chuyện rất thú vị, chị biết tôi thiếu ngủ, rất muốn tôi ngoan ngoãn đi ngủ, nhưng lại không nỡ bỏ mặc tôi như vậy, cho nên trước khi tôi đồng ý đi ngủ chị chỉ có thể trả lời tôi.
Thường ngày gọi điện thoại cũng vậy, chỉ cần tôi không nói muốn cúp máy, dù tôi có quấy rầy chị thế nào, chị cũng chỉ có thể mỉm cười bất lực đáp lại tôi.
Biết tâm trí chị đang đặt trên những chuyện liên quan đến tôi, chị dù ở nơi rất xa vẫn luôn tồn tại sợi dây liên kết với tôi, điều này khiến tôi dù không ở cạnh chị vẫn thấy hạnh phúc.
“Chị nghỉ hè có về không ạ?”
“Chị đang thực tập rồi, chắc không về được.”
Tôi trốn trong chăn co người lại, những dòng chữ không thể thốt ra tan biến trong miệng, mang theo nỗi buồn tủi đắng cay.
“Vâng, em biết rồi ạ, vậy em đi ngủ đây, chúc chị ngủ ngon.”
“Ừ, ngủ ngon.”
Chị cũng có những chuyện không thể làm được, cho nên tôi không thể chỉ biết nghĩ cho bản thân mà đưa ra những yêu cầu vô lý với chị.
Xã hội loài người chính là như vậy, lượng người dùng không bao giờ hết, đối với xã hội mà nói chẳng có mảnh ghép cơ bản nào là không thể thiếu, luôn có những lựa chọn dự phòng sẵn sàng để thay thế.
Xã hội không hề bận tâm đến sự khác biệt của mỗi cá nhân, cơ chế quá đỗi đồ sộ khiến cho cả những người được ai đó coi trọng cũng trở nên nhỏ bé.
Chị là chị của tôi, đối với tôi là độc nhất vô nhị, nhưng đối với xã hội thì cũng chỉ là mảnh ghép không thể bình thường hơn, vì cuộc sống mà đành phải từ bỏ thứ gì đó.
Tôi dùng ngón tay chạm vào dòng phản hồi ngắn ngủi trên màn hình, trong lòng nói với chị lời chúc ngủ ngon một lần nữa rồi tắt màn hình, đặt điện thoại sang một bên rồi ngoan ngoãn đi ngủ.
“Này, bình thường cậu gọi chị mình là gì thế?”
Trên đường đi làm bài tập thể d.ụ.c giữa giờ, dòng người chen chúc khiến cầu thang chật cứng.
Tôi nhìn sang bạn cùng bàn vừa đấu với chị của cậu ấy một trận, không ngoài dự đoán, cậu ấy vẫn thua.
“Ừm... đại loại như ‘này’, cái đồ đáng ghét đó chỉ xứng với mấy từ cảm thán này thôi.”
“Từ cảm thán...”
“Thỉnh thoảng cũng gọi chị, trong tình huống bất đắc dĩ thôi.”
Quả nhiên là vậy, tuy quan hệ của họ cũng rất tốt, nhưng không giống tôi và chị.
Ở độ tuổi này mà còn suốt ngày gọi “chị” như tôi thì chỉ có mình tôi thôi.
Tôi thực sự là một người kỳ lạ, đến nước này tôi đã không biết phải xử lý những vấn đề này thế nào nữa.
Tôi có d.ụ.c vọng khá mãnh liệt đối với chị, thường xuyên nhìn chị là lại vô thức nuốt nước bọt.
Thứ tình cảm ngày càng khó giấu đi này vô cùng mãnh liệt, khiến người ta bó tay không cách nào giải quyết.
Kể từ sau kỳ nghỉ hè hôn chị đến thỏa mãn đó, chỉ cần tôi mạnh bạo tiến lại gần, khí thế của chị sẽ yếu đi rõ rệt.
Lời từ chối mang theo sự yếu mềm, nghe cực kỳ thiếu kiên định.
Tôi sắp trưởng thành rồi, tôi có thể nhận thức được đây sẽ là một cột mốc trong cuộc đời.
Thứ tình cảm đang dần trở nên rõ ràng này đang cố gắng tìm nơi gửi gắm.
Nhưng tôi thực sự không rõ nên làm thế nào, nỗi bất an mơ hồ vây quanh khiến tôi cảm thấy lạc lối.
Thời gian bị sự khô khan kéo dài, sau khi trải qua một ngày dài đằng đẵng, tôi trở về ký túc xá.
Nằm trên giường ngẩn người một lúc, thực sự không biết tìm lý do gì để nói chuyện với chị, tôi ngủ thiếp đi luôn.
Mãi đến ngày hôm sau về ký túc xá ngủ, tôi mới thấy tin nhắn chị gửi lúc rạng sáng hôm qua.
“Khi nào em được nghỉ hè chị sẽ về mấy ngày, phải ngoan ngoãn đi ngủ, học hành chăm chỉ nhé.”
Tôi nhìn màn hình ngẩn người một lúc, sau đó vì quá hạnh phúc nên lúc xoay người, đầu gối đập vào thanh sắt bên giường, nhưng dù là đau đớn cũng chẳng thể kéo nổi khóe miệng đang cong lên.
Thứ tình cảm cá nhân nhỏ bé này được coi trọng, tôi không thể nào không thích chị được.
Chị quả nhiên là tuyệt nhất.