Chị Em

Chương 8

“Em gái.”

“Dạ?”

“Em định làm gì thế?”

Chị có chút chột dạ lùi về phía cạnh giường, tôi tiến lại gần chị với nụ cười vừa lấy lòng vừa đầy tính xâm lược.

“Em thi đỗ cấp hai rồi, phần thưởng đâu ạ?”

“Thi đỗ... đó là giáo d.ụ.c bắt buộc mà.”

Chị cố tình muốn quỵt.

Cấp hai đúng là giáo d.ụ.c bắt buộc, chỉ cần là loài linh trưởng thuộc họ người, chi người, loài người đúng độ tuổi là đều có thể học.

Nhưng tôi đã thi đỗ vào một trường cấp hai khá tốt, không phải kiểu trường không xét tuyển, mà là thi đỗ đạt số điểm yêu cầu một cách thực chất.

Đây là điều tôi và chị đã giao hẹn trước, tôi thi cử đàng hoàng thì sẽ có phần thưởng.

Nhưng như bây giờ rõ ràng là chị muốn quỵt, nhưng tôi có thể hiểu được.

Ranh giới giữa tôi và chị rất mơ hồ, nhiều thứ đều nằm trong vùng giao thoa của hai người chúng tôi, cho nên từ nhỏ hai người chúng tôi gần như chưa từng tặng quà cho nhau.

Hiện giờ chắc chắn là chị nhìn ra điều tôi muốn không phải là thứ có thể dễ dàng cho đi, tôi cũng rõ những điều này, nhưng tôi không định dễ dàng tha cho chị.

Phần thưởng này đã nợ cả một học kỳ rồi, tất nhiên phải đòi chị cả lãi.

Tôi biết rõ bản thân mình rất kỳ lạ, việc dành thứ tình cảm này cho chị mình không thể coi là bình thường được.

Nhưng chính sự không bình thường này mới khiến tôi thấy an lòng, mỗi lần nhìn vào mắt chị, từ tận đáy lòng tôi đều cảm thấy như vậy mới là đúng.

Tôi từng nghe bạn bè kể, những người yêu nhau trong lớp tôi vì tốt nghiệp mà chia tay, thật là khó hiểu.

Tôi cũng biết hành vi khó hiểu này sẽ kéo dài đến tận khi trưởng thành, dù là sau khi trở thành người lớn cũng sẽ có rất nhiều người vì tốt nghiệp mà chia tay.

Thật là thứ tình cảm vô giá trị, nhẹ đến mức khiến người ta nhíu mày, bắt đầu một cách dễ dàng rồi lại kết thúc một cách nhẹ bẫng.

Nếu không có giác ngộ để trao gửi cả đời thì không nên dễ dàng theo đuổi.

Chỉ cần chị không đẩy tôi ra, tôi sẽ mang cả cuộc đời mình lại gần chị.

“Chị muốn quỵt ạ?”

Tôi khí thế hùng hổ chặn chị vào tường, chị tỏ vẻ nịnh nọt.

“Đừng như vậy mà, chúng ta qua kia ngồi nói chuyện, được không?”

“Không được.”

Tôi biết rõ chị đang nghĩ gì, một khi tôi nghe theo lời đề nghị này, chị sẽ thừa cơ chạy mất, chuyện như vậy đã xảy ra mấy lần rồi, chị đã làm tổn thương lòng tin tôi dành cho chị.

“Vậy... em muốn đòi chị cái gì?”

Chị cố gắng giành lại thế chủ động, vươn tay khẽ xoa mặt tôi, trong ánh mắt nhìn tôi chứa đựng ý cười ngọt ngào.

Chiêu này quả thực hiệu quả, nụ cười kiểu này của chị dù có nhìn bao nhiêu lần cũng có thể khiến tim tôi loạn nhịp, nhưng hôm nay tôi không định dừng lại ở đây.

“Em muốn chị chủ động hôn em.”

Tôi đường hoàng đòi hỏi từ chị thứ không nên thuộc về em gái, chắc chắn là có thứ gì đó đã bị vặn vẹo đến lệch lạc, nhưng điều này chính là thứ tôi muốn.

“Ơ...”

Không biết có phải ảo giác không, chị dường như có chút thất vọng, có lẽ trong lòng chị đang mong chờ thứ gì đó ghê gớm hơn chăng?

Có phải tôi quá bảo thủ rồi không? Có phải nên đòi chị nhiều hơn không?

Tôi không chắc chắn, tôi không biết sự dung túng phi lý của chị đến mức độ nào, cũng không nói rõ được chị rốt cuộc có thể cho phép tôi đến mức độ nào.

Đây đã là sự dò xét vượt mức nhất của tôi rồi.

Lần nào cũng là tôi đi hôn chị, mặc dù chị luôn miệng nói không được, nhưng chưa bao giờ cấm tôi làm như vậy.

Nhưng tôi đã không còn thỏa mãn với điều này, vì chị chưa bao giờ chủ động với tôi, tôi khao khát muốn chị chủ động chạm vào tôi.

Càng lớn, ranh giới giữa người với người càng trở nên rõ ràng, ai cũng sẽ trở thành một cá thể độc lập trong xã hội, muốn lại gần thì cần phải hợp tình hợp lý.

Những người không hề liên quan muốn lại gần nhau ngược lại còn đơn giản hơn, tình cảm, tiền bạc, d.ụ.c vọng đều có thể gắn kết họ lại.

Tôi và chị thì khác, vì giữa chúng tôi ngay từ đầu đã có mối liên kết không thể chối cãi.

Muốn lại gần chị ngay từ đầu đã không tồn tại tính hợp lý, nhưng tôi nhất định phải chọn chị, nếu không phải là chị thì không được.

Thế giới của tôi quá hẹp, đây có lẽ có thể nói là lựa chọn phi lý trí của tôi trong trường hợp không tiếp xúc với người khác, nhưng tôi quyết tâm thực hiện lựa chọn này vào cuộc đời mình.

Cho dù có là sai lầm thì chị vẫn mãi là chị, mối liên kết giữa chúng tôi sẽ tồn tại mãi mãi.

Không vứt bỏ được chị đâu, tên của chị chắc chắn sẽ xuất hiện trên bia mộ của tôi.

Tôi sống mang theo sự không đúng đắn này, bản ngã này sẽ tự gây ra tổn thương cho bản thân trong tương lai mà tôi chưa từng nghĩ tới.

“Chị nói không được có được không?”

Chị nói như vậy, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười không hề có chút ý từ chối nào.

“Không được.”

Tôi bước tới một bước nhỏ về phía chị.

Chẳng biết từ lúc nào tôi dường như đã cao lên, chỉ thấp hơn chị một chút.

Phải nói thế nào đây... đúng là khoảng cách thích hợp để hôn, đây chắc chắn là gợi ý của cuộc đời.

“Vậy được rồi, chị đồng ý với em.”

Trong nụ cười của chị mang theo chút ý trêu chọc, tôi không để ý nên đã vui vẻ nhắm mắt lại.

Nhưng mãi vẫn không đợi được phần thưởng như tôi dự tính.

Chị nắm lấy tay tôi, đầu ngón tay truyền đến cảm giác ấm áp và ẩm ướt, tôi mở mắt ra liền nhìn thấy nụ cười có chút tinh quái của chị.

“Em đâu có quy định là phải hôn ở đâu đâu nhỉ.”

Bị trêu đùa rồi, rõ ràng là tôi đã bị trêu đùa.

Nhưng ngón tay thật dễ chịu, cảm giác chạm môi chị thật thích.

Không được vui, không được biểu hiện ra, tôi không thể dễ bị khuất phục như thế được.

Mặc dù trong lòng vô cùng luyến tiếc, tôi vẫn cố làm ra vẻ bất mãn thu tay về, chu môi ngồi xuống giường chị, quay đầu nhìn sang phía khác.

“Đừng giận mà.”

Chị ngồi lại gần muốn dỗ dành tôi, nhưng tôi đã quyết tâm không làm người dễ bị khuất phục nữa.

Chị đi quanh tôi muốn chọc tôi vui, tôi cố sức c.ắ.n môi tiếp tục dỗi, nhất định không được cười.

“Nhìn chị này.”

Chị hừ hừ nũng nịu ôm lấy tôi, không ngừng cọ vào tai tôi, tiếng nói và mái tóc khẽ gãi vào tai tôi.

“Vậy cho chị thêm một cơ hội nữa.”

Tôi mang theo ý cười khó che giấu mà làm ra vẻ bất mãn, đôi mắt màu nâu nhạt mà sáng ngời của chị nhìn chằm chằm vào môi tôi.

Vẻ mặt chị phức tạp, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bây giờ chị đã học lớp 11, sắp trưởng thành rồi, tuy bây giờ ôm tôi nũng nịu hoàn toàn không giống dáng vẻ của người lớn, nhưng về tuổi tác thì quả thật đã gần với người lớn rồi.

Cho nên chị đương nhiên biết em gái mình không bình thường, chị ấy cũng biết điều tôi muốn làm hoàn toàn không phải là chuyện chị em sẽ làm với nhau.

Chị thông minh hơn tôi, hơn nữa chị là chị, chị đương nhiên biết tôi đang nghĩ gì.

Bầu trời đã lâu không quang đãng, mặt trời hôm nay cũng trốn sau những đám mây, nhưng bầu trời hôm nay không ảm đạm như mọi khi, trông rất sáng sủa.

Tay chị có chút do dự đặt lên mặt tôi, đầu ngón tay khẽ đặt xuống, sau đó nhiệt độ lòng bàn tay phủ lên má tôi.

Ánh sáng trước mắt đột nhiên tối đi một chút, chị bất ngờ đứng dậy sát lại gần chiếm lấy tầm nhìn và đôi môi tôi.

Ánh sáng đột nhiên lại bừng sáng, chị lấy tay che môi đứng thẳng người dậy, mặt đỏ bừng.

“Chị... chị xuống cửa hàng mua chút gì đó ăn.”

Tôi ôm lấy khuôn mặt đang nóng bừng gật đầu, tinh thần vô cùng bàng hoàng.

Cảm giác của đôi môi và... đầu lưỡi, trải nghiệm như vậy vẫn là lần đầu tiên, chị quả nhiên là người lớn rồi, đúng là phần thưởng đỉnh thật.

Tiếng đóng cửa vang lên, tôi ôm mặt ngã xuống giường, sự vui sướng khó có thể kìm nén khiến hai chân cứ đá loạn xạ.