Những đêm dài mất ngủ, những bữa ăn thất thường và sự căng thẳng tột độ khi phải sống trong sự ghẻ lạnh của Lục Cảnh Thâm đã bào mòn sức khỏe của tôi.

Bác sĩ từng cảnh báo về nguy cơ xuất huyết dạ dày, nhưng tôi đã phớt lờ nó, giống như cách tôi phớt lờ sự thật về cuộc hôn nhân của mình.

Tống Mạn: "Chị, chị bị sao vậy?"

Tống Mạn đứng ngoài cửa nhà vệ sinh, giọng nói có chút hoảng hốt. Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại phản ứng mạnh đến thế.

Tôi khó nhọc vươn tay trái, nhấn nút xả nước, cuốn trôi đi những vệt m.á.u đỏ ch.ót. Tôi súc miệng, rửa mặt bằng nước lạnh rồi chậm rãi bước ra ngoài. Sắc mặt tôi lúc này chắc hẳn phải trắng bệch như giấy, nhưng ánh mắt tôi lại bình thản đến lạ thường.

Hạ An: "Tôi sẽ ký."

Tôi nói, giọng khàn đặc nhưng kiên định.

Hạ An: "Nhưng không phải bây giờ. Nói với Lục Cảnh Thâm, ba ngày sau, vào đúng ngày giỗ của bố mẹ tôi, tôi sẽ mang đơn ly hôn đã ký đến gặp anh ta, giải quyết mọi chuyện một lần và mãi mãi."

Tống Mạn nhíu mày, dường như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt không cảm xúc của tôi, cô ta đành nuốt lời vào trong. Cô ta hừ lạnh một tiếng rồi quay ngoắt bước ra khỏi phòng, không quên đóng sầm cửa lại.

Tôi đứng lặng giữa căn phòng trống trải, nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn trên bàn. Ba ngày, tôi chỉ còn ba ngày để thu xếp mọi thứ, để kết thúc 10 năm thanh xuân ngu ngốc của mình và để nói lời tạm biệt với thế giới này.

Bởi vì tôi biết cơ thể tôi đã đến giới hạn rồi, cổ tay hoại t.ử, dạ dày xuất huyết và một trái tim đã hoàn toàn vỡ nát. Tôi không còn đủ sức để chiến đấu, cũng không còn lý do để tiếp tục bấu víu vào cuộc sống này nữa.

Tôi mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản.

Hạ An: "Cuối cùng tôi cũng sắp được tự do rồi."

Ba ngày cuối cùng của tôi trong biệt thự họ Lục trôi qua tĩnh lặng đến mức như thể tôi đã thực sự bốc hơi khỏi thế giới này. Tôi không ra khỏi phòng, cũng không ai bận tâm đến sự tồn tại của tôi. Người giúp việc thỉnh thoảng đẩy khay thức ăn qua khe cửa, nhưng tôi không đụng đến.

Cơn đau dạ dày hành hạ tôi suốt ngày đêm, những cơn nôn ra m.á.u ngày một dày đặc hơn. Tôi giấu những tờ giấy ăn nhuốm m.á.u vào sâu trong túi rác đen, cẩn thận buộc c.h.ặ.t, không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Vào đêm trước ngày giỗ của bố mẹ, tôi dùng tay trái khó nhọc mở chiếc rương nhỏ dưới gầm giường. Đó là nơi tôi cất giữ những gì còn sót lại của cuộc đời mình trước khi bước chân vào nhà họ Lục.

Một bức ảnh gia đình ố vàng chụp trước hiên xưởng mộc. Một chiếc vòng tay tết bằng chỉ đỏ sờn cũ mà mẹ đã đan cho tôi vào sinh nhật năm 18 tuổi và một cuốn sổ phác thảo dày cộm bìa da đã bong tróc.

Tôi lật mở cuốn sổ, những trang giấy ngập tràn hình bóng của Lục Cảnh Thâm. Cảnh Thâm đọc sách dưới tán cây long não ở trường đại học. Cảnh Thâm nhíu mày tập trung làm việc. Cảnh Thâm mỉm cười dịu dàng khi cài đóa hoa dành dành lên tóc tôi. Từng nét chì, từng mảng màu nước đều chứa đựng tình yêu cuồng nhiệt và mù quáng của tôi trong suốt 10 năm.

Tôi vuốt ve khuôn mặt anh trên trang giấy. Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. Không phải vì luyến tiếc mà vì xót xa cho chính bản thân mình.

Hạ An ngốc nghếch, mày đã dùng cả sinh mệnh để yêu một người coi mày là cái bóng, để rồi cuối cùng ngay cả chốn dung thân cuối cùng của bố mẹ cũng không giữ nổi.

Tôi xé từng trang giấy chậm rãi, cẩn thận. Những mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống sàn, giống như những bông tuyết mùa đông lạnh lẽo chôn vùi thanh xuân của tôi. Tôi vơ gọn chúng lại, ném vào chiếc chậu nhôm nhỏ rồi châm lửa. Ngọn lửa bùng lên, l.i.ế.m láp những bức vẽ, biến nụ cười của Lục Cảnh Thâm thành tro tàn xám xịt.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ rất sớm, bầu trời âm u, mây xám xịt vần vũ như sắp có bão. Tôi tắm rửa sạch sẽ, mặc chiếc váy đen dài tay đơn giản nhất, che kín cổ tay phải đang sưng phù và bầm tím. Tôi dùng một lớp phấn dày để che đi khuôn mặt nhợt nhạt như x.á.c c.h.ế.t, tô một chút son đỏ để trông có vẻ đầy sức sống.

Tôi nhét tờ đơn ly hôn đã ký vào túi xách cùng với bức ảnh gia đình và chiếc vòng chỉ đỏ.

Khi tôi bước ra phòng khách, Lục Cảnh Thâm đang ngồi trên sofa, nhâm nhi tách cà phê đen. Tống Mạn ngồi cạnh anh, lướt iPad.

Nghe thấy tiếng bước chân, Lục Cảnh Thâm ngẩng lên, ánh mắt anh chạm vào tôi hơi khựng lại một giây.

Lục Cảnh Thâm: "Đơn ly hôn đâu?"

Anh hỏi, giọng nói lạnh nhạt không mang theo chút cảm xúc dư thừa.

Tôi bước tới đặt tờ giấy lên bàn kính trước mặt anh. Chữ ký Hạ An bằng tay trái siêu vẹo yếu ớt nhưng lại là nét chữ dứt khoát nhất mà tôi từng viết.

Lục Cảnh Thâm liếc nhìn chữ ký, khóe môi hơi nhếch lên.

Lục Cảnh Thâm: "Rất tốt, tôi sẽ bảo luật sư làm thủ tục nhanh nhất có thể. Còn bây giờ cô có thể đi được rồi."

Tống Mạn đột ngột lên tiếng, cô ta đóng iPad lại, đứng dậy nhìn tôi bằng ánh mắt soi mói.

Tống Mạn: "Chị ra đi tay trắng thật sao? Không giấu giếm thứ gì của Cảnh Thị đấy chứ? Dù sao thì chị cũng từng bán thông tin cho Viễn Châu mà."

Tôi nhìn Tống Mạn rồi lại nhìn Lục Cảnh Thâm. Anh không lên tiếng ngăn cản.

Tôi bật cười, tiếng cười khô khốc bật ra từ cổ họng đau rát.

Hạ An: "Các người muốn kiểm tra túi xách của tôi sao? Cứ tự nhiên."

Tôi ném chiếc túi xách lên bàn, Tống Mạn không ngần ngại mở ra, lục lọi bên trong, cô ta lôi ra bức ảnh gia đình, chiếc vòng chỉ đỏ và một lọ t.h.u.ố.c nhỏ không nhãn mác.

Tống Mạn: "Đây là cái gì?"

Hạ An: "Thuốc giảm đau."

Tôi đáp gọn lỏn. Đó là loại t.h.u.ố.c liều cao mà bác sĩ đã kê cho tôi, nhưng tôi chưa từng uống. Tôi muốn giữ cho đầu óc mình thật tỉnh táo trong những ngày cuối cùng này.

Tống Mạn bĩu môi, ném lọ t.h.u.ố.c trở lại túi xách.

Tống Mạn: "Được rồi, không có gì giá trị cả, chị có thể cút."

Tôi chậm rãi nhặt túi xách lên, đeo vào vai. Tôi nhìn Lục Cảnh Thâm lần cuối, khuôn mặt góc cạnh mà tôi từng yêu đến điên dại, giờ đây chỉ còn lại sự xa lạ và băng giá.

Hạ An: "Lục Cảnh Thâm."

Tôi cất tiếng, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng.

Hạ An: "Chúc anh và cô ta hạnh phúc. Và... đừng bao giờ tìm tôi nữa. Bởi vì lần này, tôi thực sự sẽ biến mất khỏi thế giới của anh, sạch sẽ như cách anh mong muốn."

Nói rồi, tôi xoay người, bước thẳng ra cửa, không một lần ngoảnh đầu lại.

Bên ngoài, cơn bão đầu mùa cuối cùng cũng kéo đến, những hạt mưa nặng trĩu bắt đầu rơi xuống, gột rửa con đường phía trước.

Tôi bước đi trong mưa, bóng lưng gầy guộc, cô độc, nhưng lại nhẹ nhõm như một cánh chim vừa được sổ l.ồ.ng, bay về phía tự do, dù cho bầu trời tự do đó, chính là cái c.h.ế.t.