Lục Cảnh Thâm: "Hôm qua khi cô ngất đi ở nghĩa trang, tôi đã đưa cô đến bệnh viện. Bác sĩ nói cô bị suy dinh dưỡng trầm trọng, dạ dày đầy những vết loét cũ và mới cho thấy cô đã nhịn ăn và nôn ra m.á.u trong một thời gian dài. Còn cổ tay của cô..."
Anh ngừng lại, nuốt khan một cái khó nhọc.
Lục Cảnh Thâm: "Bác sĩ nói, vết thương ở cổ tay 3 năm trước vốn dĩ có thể phục hồi nếu được điều trị đúng cách và vật lý trị liệu, nhưng nó đã bị bỏ mặc dẫn đến teo cơ và tổn thương thần kinh vĩnh viễn. Và vết nứt mới nhất là do một lực tác động mạnh từ bên ngoài."
Anh ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt tôi.
Lục Cảnh Thâm: "Là tôi làm, đúng không? Đêm đó khi tôi đẩy cô ngã..."
Tôi quay mặt đi, tránh ánh mắt của anh.
Hạ An: "Không quan trọng nữa, dù sao thì nó cũng đã phế rồi."
Lục Cảnh Thâm: "Tại sao cô không nói?"
Lục Cảnh Thâm đột ngột cao giọng, túm lấy vai tôi, ép tôi phải nhìn anh. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hằn lên sự giận dữ và một thứ cảm xúc gì đó giống như sự ân hận tột cùng.
Lục Cảnh Thâm: "Tại sao cô không nói cho tôi biết cô bị đau dạ dày? Tại sao cô không nói cho tôi biết cổ tay cô đau? Tại sao cô cứ im lặng chịu đựng mọi thứ để rồi bây giờ nằm đây như một cái xác không hồn?"
Hạ An: "Bởi vì anh không tin tôi!"
Tôi gào lên, dùng hết chút sức lực cuối cùng hất tay anh ra, nước mắt không thể kìm nén được nữa tuôn rơi ướt đẫm gối.
Hạ An: "Ba năm trước, khi tôi quỳ xuống cầu xin, anh tin tôi không cắt phanh xe. Anh đã nói gì? Anh nói tôi là kẻ m.á.u lạnh, tàn độc. Đêm kỷ niệm ngày cưới, khi tôi nói tôi không bán thông tin cho Viễn Châu, anh đã làm gì? Anh đập nát căn nhà của bố mẹ tôi. Lục Cảnh Thâm, anh bảo tôi phải nói thế nào? Nói ra để anh lại chà đạp lên lòng tự trọng của tôi thêm một lần nữa sao?"
Lục Cảnh Thâm sững người, bàn tay lơ lửng giữa không trung từ từ hạ xuống. Anh nhìn tôi, vẻ mặt bàng hoàng, đau đớn như thể vừa bị ai đó giáng một đòn chí mạng. Anh lùi lại một bước, lảo đảo như người say.
Lục Cảnh Thâm: "Hạ An..."
Anh gọi tên tôi, giọng nghẹn ngào.
Cánh cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy mạnh ra. Tống Mạn lao vào, vẻ mặt hốt hoảng, theo sau là trợ lý của Lục Cảnh Thâm.
Tống Mạn: "Cảnh Thâm! Anh đi đâu cả đêm qua vậy? Em lo lắng c.h.ế.t đi được. Công ty có chuyện gấp, chủ tịch gọi anh về họp ngay lập tức."
Lục Cảnh Thâm nhíu mày, lạnh lùng gạt tay Tống Mạn ra.
Lục Cảnh Thâm: "Chuyện gì?"
Trợ lý của anh tiến lên, sắc mặt ngưng trọng.
Trợ lý: "Thưa Lục tổng, cảnh sát vừa đến công ty, họ nói đã tìm được bằng chứng mới trong vụ án lộ giá thầu của dự án khu đô thị phía Nam. Người của Viễn Châu đã khai ra kẻ bán thông tin cho họ."
Tim tôi đập lỡ một nhịp. Tống Mạn đứng bên cạnh Lục Cảnh Thâm, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, nhưng cô ta nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh.
Lục Cảnh Thâm: "Là ai?"
Ánh mắt sắc lẹm lướt qua Tống Mạn rồi dừng lại trên người trợ lý.
Trợ lý ngập ngừng liếc nhìn tôi rồi lại nhìn Tống Mạn.
Trợ lý: "Là... là tài khoản ngân hàng đứng tên mẹ của cô Tống Mạn. Thưa Lục tổng, cảnh sát đã trích xuất camera an ninh tại quán cà phê hôm đó. Người phụ nữ trong ảnh tuy có góc nghiêng giống phu nhân, nhưng thực chất là em họ của cô Tống."
Căn phòng rơi vào một sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc, không khí như bị rút cạn, đặc quánh đến mức khó thở.
Lục Cảnh Thâm từ từ quay đầu lại nhìn Tống Mạn, ánh mắt anh không còn sự lạnh lẽo hay giận dữ, mà là một sự trống rỗng đáng sợ, giống như một con thú dữ đang chuẩn bị vồ mồi.
Tống Mạn: "Anh Cảnh Thâm... Họ vu khống em, chắc chắn là Hạ An đã gài bẫy em, anh phải tin em."
Lục Cảnh Thâm: "Tin cô?"
Lục Cảnh Thâm bật cười, một tiếng cười rợn người, anh bước tới bóp c.h.ặ.t cổ Tống Mạn, ép cô ta vào tường.
Lục Cảnh Thâm: "Cô dùng người có ngoại hình giống Hạ An để dàn cảnh, dùng tài khoản của mẹ cô để nhận tiền, rồi đổ mọi tội lỗi lên đầu cô ấy. Cô nghĩ tôi là thằng ngu sao?"
Tống Mạn: "Cảnh Thâm buông em ra, em khó thở."
Tống Mạn vùng vẫy, khuôn mặt đỏ gay, nước mắt dàn giụa.
Trợ lý: "Lục tổng, xin anh bình tĩnh. Cảnh sát đang đợi dưới sảnh, nếu anh làm loạn, sự việc sẽ càng phức tạp hơn."
Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng buông tay ra. Tống Mạn trượt xuống sàn, ho sặc sụa, ôm lấy cổ họng.
Lục Cảnh Thâm đứng đó, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Anh quay đầu lại nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe như muốn nói điều gì đó, nhưng tôi chỉ lạnh lùng quay mặt đi.
Trợ lý kéo Tống Mạn đứng dậy.
Trợ lý: "Cô Tống, mời cô về đồn hợp tác điều tra."
Tống Mạn bị kéo đi, trước khi ra khỏi cửa, cô ta quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy căm hận và không cam lòng.
Tống Mạn: "Hạ An, mày đừng tưởng mày thắng! Cảnh Thâm sẽ không bao giờ yêu mày đâu! Mày mãi mãi chỉ là con thế thân cho con c.h.ế.t yểu kia thôi!"
Cánh cửa đóng sầm lại.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại tôi và Lục Cảnh Thâm.
Anh đứng lặng hồi lâu, rồi chậm rãi bước đến bên giường, quỳ một gối xuống. Một người đàn ông cao ngạo như anh, lần đầu tiên quỳ xuống trước mặt tôi.
Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, anh xin lỗi."
Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn.
Lục Cảnh Thâm: "Anh sai rồi. Anh đã sai suốt ba năm qua. Anh đã trách nhầm em. Vụ t.a.i n.ạ.n của Cảnh Tinh... anh sẽ cho người điều tra lại từ đầu. Anh thề sẽ trả lại công bằng cho em."
Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, nhìn đôi mắt đỏ hoe của anh, nhưng trong lòng không hề có chút gợn sóng nào. Nỗi đau đã quá lớn, vết thương đã quá sâu, một lời xin lỗi bây giờ còn có ý nghĩa gì nữa?
Hạ An: "Lục Cảnh Thâm, anh đứng dậy đi. Anh không cần phải quỳ trước tôi. Tôi không nhận nổi."
Tôi nhắm mắt lại, giọng nói nhẹ bẫng như gió thoảng.
Hạ An: "Công bằng mà anh nói, có thể khiến cổ tay tôi lành lại không? Có thể khiến căn nhà của bố mẹ tôi mọc lại không? Có thể khiến 10 năm thanh xuân của tôi quay trở lại không?"
Tôi mở mắt ra, nhìn thẳng vào anh.
Hạ An: "Không thể. Cho nên, đừng nói lời xin lỗi với tôi nữa. Anh hãy đi đi, và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đó là sự công bằng duy nhất mà tôi cần."