1

Cả căn phòng chìm vào im lặng.

Câu hỏi ấy vô lễ đến mức không thể vô lễ hơn.

Ánh mắt của mọi người liên tục đảo qua đảo lại giữa tôi và anh, đến cả đũa cũng không ai động vào.

Máu trong người tôi như dồn hết lên đầu, hai má chắc đỏ đến mức nhỏ ra m.á.u.

Mà kẻ đầu sỏ lại đang ngả người ra sau ghế, khẽ nheo mắt.

Vẻ mặt lười biếng, như thể vừa rồi chỉ tiện miệng hỏi một câu.

Lúc này tôi mới hoàn hồn, vội kéo cổ áo lên che dấu hôn trên xương quai xanh.

“Phàn tổng say rồi sao?”

“Hay uống chút trà cho tỉnh rượu đi.”

Tôi nâng tay rót một tách trà rồi đẩy tới trước mặt anh.

Phàn Kiêu nhàn nhạt liếc tôi một cái, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh:

“Không say bằng hôm đó.”

Năm chữ đơn giản ấy lại như một quả ngư lôi bị ném xuống.

Làm đám đồng nghiệp bên cạnh đến cả hô hấp cũng ngừng lại.

Không ai biết tối qua anh còn quấn lấy tôi, để lại dấu hôn ở những nơi kín đáo hơn.

Nhưng rõ ràng đã nói sẽ không chịu trách nhiệm, không dây dưa với nhau nữa, bây giờ anh phát điên rồi sao?

Trước khi anh nói ra những lời còn chấn động hơn, tôi đột nhiên đứng bật dậy.

“Tôi say rồi, ra ngoài hóng gió cho tỉnh rượu.”

Nói xong, tôi lập tức bước nhanh ra ngoài.

Ánh mắt phía sau như hình với bóng, dường như muốn xuyên thủng tấm lưng mỏng manh của tôi.

Đến hành lang, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi day nhẹ thái dương, gọi phục vụ lấy cho mình một cốc nước rồi ngồi xuống khu nghỉ ngơi.

Không bao lâu sau, Phàn Kiêu sải đôi chân dài bước tới.

Chiếc quần tây đen ôm lấy đôi chân chẳng khác gì người mẫu nam, đường nét săn chắc, toát lên cảm giác mạnh mẽ không cần nói cũng hiểu.

Anh cúi đầu nhìn tôi, giọng nói mang theo ý cười:

“Cần tôi đưa em về không, giám đốc Châu?”

Tôi mím môi, khẽ cười:

“Không dám làm phiền Phàn tổng.”

Phàn Kiêu nhướng mày, giọng điệu đầy khinh miệt:

“Chuyện em không dám còn nhiều lắm, còn để ý chuyện này làm gì?”

Tôi nghiến c.h.ặ.t răng, không muốn thua thế trước mặt anh:

“Không cần đâu, bạn trai tôi sẽ đến đón.”

Chỉ thấy gương mặt vốn không chút biểu cảm của anh lập tức sa sầm xuống:

“Bạn trai?”

Phàn Kiêu khẽ lặp lại hai chữ ấy, giọng điệu đầy mỉa mai:

“Có bạn trai rồi mà vẫn lên giường với tôi?”

Ánh mắt lạnh như băng của anh dừng lại trên người tôi hai giây, sau đó xoay người bỏ đi.

Nhìn theo bóng lưng anh rời xa, tôi cúi đầu, khóe mắt hơi cay xè.

Mối quan hệ giữa tôi và Phàn Kiêu trở nên tồi tệ phải ngược dòng về một tháng trước.

2

Sau khi nghỉ phép năm trở lại, cấp trên trực tiếp của tôi đã đổi người.

Nghe nói vị tổng giám đốc mới còn rất trẻ, chỉ hơn 30 tuổi.

Điều quan trọng là cực kỳ đẹp trai.

Tiểu Lưu lại bắt đầu mê trai:

“Không biết tổng giám đốc có độc thân không. Nhỡ đâu được anh ấy để mắt tới thì tớ chẳng cần tiếp tục làm trâu làm ngựa nữa rồi.”

Tiểu Tôn lập tức đả kích cô ấy:

“Đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa. Tổng giám đốc muốn kiểu phụ nữ nào mà chẳng có, sao có thể để mắt tới cậu?”

Tiểu Lưu hừ một tiếng:

“Chưa chắc đâu nhé. Biết đâu người ta lại thích kiểu như tớ thì sao? Trong tiểu thuyết chẳng phải đều viết thế à?”

“Chẳng phải người ta vẫn nói tiểu thuyết bắt nguồn từ hiện thực sao?”

Tôi không tham gia vào cuộc thảo luận của họ.

Đẹp trai hay không, tôi đã chẳng còn hứng thú nữa.

Là một nhân viên văn phòng ngày nào cũng cắm mặt đi làm, thứ tôi quan tâm chỉ là lương có được trả đúng hạn hay không.

Dự án tháng trước xảy ra vấn đề, bên đối tác trực tiếp rút vốn, khiến công ty tổn thất nặng nề.

Vị tổng giám đốc mới nhậm chức là con trai của cổ đông lớn nhất, vừa nhìn đã biết là được đẩy ra chống đỡ tình hình trong lúc cấp bách.

Tôi thở dài, âm thầm cầu nguyện tháng này vẫn được nhận lương đúng hạn.

Sau đó nhanh ch.óng tìm đường chuồn.

Tiểu Lưu đột nhiên vỗ vai tôi:

“Tiểu Châu, cậu xinh đẹp thế này, biết đâu tổng giám đốc lại để mắt tới cậu đấy.”

Tôi cười cười:

“Tớ đâu có tâm tư đó. Chỉ cần được trả lương đúng hạn là tốt rồi.”

Tiểu Lưu nhìn tôi bằng vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

“Cậu đúng là còn quá trẻ.”

Cô ấy vừa dứt lời, phòng nhân sự đã gửi một thông báo trong nhóm chat:

“Toàn bộ quản lý cấp cao lập tức đến phòng họp.”

Tôi nghĩ chuyện này chẳng liên quan gì đến mình, dù sao tôi cũng chỉ là một nhân viên quèn.

Hơn nữa, cấp trên trực tiếp của tôi đã nghỉ việc rồi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, nhân sự lại trực tiếp gọi tên tôi.

“Tiểu Châu, cấp trên của cô đã nghỉ rồi, tạm thời cô thay anh ấy tham gia cuộc họp nhé.”

Tôi: “...”

Một nhân viên quèn như tôi đi họp cùng cả đám lãnh đạo cấp cao?

Điên rồi à?

Nhưng mệnh lệnh đã được đưa xuống. Vì đồng lương, tôi vẫn ôm máy tính đi tới.

Tiểu Lưu và mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ:

“Tiểu Châu, cậu là người đầu tiên trong bọn mình được gặp tổng giám đốc đấy.”

“Nếu tổng giám đốc đẹp trai thì nhất định phải kể cho bọn tớ nghe nhé.”

“Đúng, đúng, đúng, nhớ chụp lén một tấm ảnh đẹp trai của tổng giám đốc.”

Tôi dở khóc dở cười:

“Nhiều người như vậy, chụp kiểu gì được?”

“Ngồi trong góc rồi chụp lén chứ sao.”

“Dùng đồng hồ của tớ này.”

Tiểu Tôn vừa nói vừa định tháo đồng hồ xuống.

Tôi vội vàng chạy mất.

Đám nữ nhân này đúng là phát điên rồi.

3

Tôi ôm laptop bước vào phòng họp, tìm một chỗ ngồi khuất trong góc.

Không phải để chụp lén.

Mà là để cố gắng khiến bản thân trở nên vô hình.

Tôi mở máy tính, giả vờ như mình đang rất bận.

Không bao lâu sau, cả phòng họp đột nhiên yên lặng.

Tôi theo phản xạ ngẩng đầu lên giống mọi người, rồi sững người.

Người đàn ông vừa bước vào lại chính là bạn trai cũ đã chia tay tôi ba năm trước.

Chương 1 - Chỉ Là Đã Lâu Không Gặp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia