7

Vừa quay lại phòng tiệc, tôi đã bị đám đồng nghiệp vây kín.

Ai nấy đều hỏi tôi rốt cuộc có quan hệ gì với Phàn Kiêu.

Nhớ tới câu cảnh cáo của anh, tôi quyết định giấu đến cùng.

“Là kẻ không đội trời chung.”

Mọi người lại ngơ ngác.

Từ tình địch đến kẻ không đội trời chung, nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Tôi không giải thích thêm, quay về chỗ ngồi tiếp tục ăn.

Tôi và Phàn Kiêu yêu nhau từ năm nhất đại học.

Không phải kiểu yêu đương oanh liệt đến kinh thiên động địa.

Nhưng cũng đủ để khắc cốt ghi tâm.

Sau khi tốt nghiệp năm tư, chúng tôi lại vào cùng một công ty.

Anh thông minh hơn tôi, năng lực cũng vượt trội hơn tôi.

Chẳng bao lâu đã trở thành lãnh đạo.

Còn tôi chỉ có thể làm việc dưới quyền anh, làm một nhân viên nhỏ bé.

Phàn Kiêu khi làm việc và khi sinh hoạt thường ngày hoàn toàn khác nhau.

Anh rất độc miệng, thường khiến người khác nghẹn họng không biết phản bác thế nào.

Ban đầu có vài nữ đồng nghiệp để ý anh.

Về sau đều bị anh chọc đến phát khóc.

Chỉ có tôi không những không khóc, mà còn thường xuyên đối đầu với anh.

Có lúc tôi khiến anh bị chặn họng đến không nói nên lời.

Anh chỉ nhìn chằm chằm tôi rất lâu mà không lên tiếng.

Thế nhưng sau giờ làm việc, anh lập tức trở về dáng vẻ thường ngày.

Tỉ mỉ, chu đáo, lại còn hơi dính người.

Có lần anh hỏi tôi:

“Anh nói chuyện cay nghiệt như vậy lúc làm việc, em có ghét không?”

Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Muốn hôn.”

Lời tôi nói khiến anh sững người.

Sau đó bật cười rồi nhào tới hôn tôi.

Tôi chẳng chống đỡ nổi.

Lần nào cũng bị anh hôn đến mềm nhũn cả chân.

Tôi từng nghĩ...

Chúng tôi sẽ đi đến cuối cùng.

Nhưng rồi chúng tôi vẫn chia tay.

Lý do chia tay có hai.

Thứ nhất là tôi muốn nghỉ việc.

Anh không đồng ý.

Anh cho rằng năng lực của tôi vẫn chưa đủ để nhảy việc liên tục, muốn tôi tiếp tục làm việc dưới quyền anh thêm vài năm nữa.

Nhưng tôi đã quyết định rồi.

Tôi không nghe anh, vẫn lựa chọn nghỉ việc.

Vì chuyện đó mà anh giận dỗi tôi.

Hai người chiến tranh lạnh suốt một tuần mới làm lành.

Lý do thứ hai, cũng là lý do quan trọng nhất.

Yêu nhau 7 năm.

Vậy mà lại do một người phỏng vấn nói cho tôi biết gia cảnh anh rất giàu có, là một phú nhị đại chính hiệu.

Ngày hôm đó, sau khi rời khỏi công ty phỏng vấn, tôi lập tức chạy tới công ty cũ tìm anh.

“Vì sao anh không nói cho em biết hoàn cảnh gia đình của anh?”

Anh lại bình thản đáp:

“Gia đình anh thế nào thì có liên quan gì tới tình cảm của chúng ta?”

“Sao lại không liên quan?”

“Nếu biết sớm nhà anh như vậy, em đã không ở bên anh rồi.”

Tôi gào lên như trút hết mọi cảm xúc.

Sắc mặt Phàn Kiêu lập tức trầm xuống:

“Em có ý gì?”

Tôi cười khổ, khóe môi khẽ cong lên, vành mắt căng c.h.ặ.t:

“Anh cảm thấy chúng ta xứng đôi sao?”

“Hay anh nghĩ sau khi biết thân phận của anh, em sẽ lập tức được đổi đời, bay lên cành cao biến thành phượng hoàng?”

Từng câu từng chữ của tôi đều như gai nhọn.

Mỗi câu đều đ.â.m thẳng vào tim anh.

Lần đầu tiên tôi thấy anh mất bình tĩnh trước mặt mình.

Anh gào lên:

“Bố mẹ anh là bố mẹ anh, anh là anh. Đừng đ.á.n.h đồng anh với họ.”

Tôi biết anh kiêu ngạo.

Giống như rất nhiều người sinh ra trong gia đình giàu có, luôn muốn thoát khỏi cái bóng quá ch.ói lọi của cha mẹ.

Nhưng trong lòng tôi vẫn không thoải mái.

Có cảm giác như bị lừa dối.

Khi ấy có một người bạn của anh tới khuyên tôi.

Nói rằng anh đối xử với ai cũng như vậy.

Nhưng...

Tôi là người khác sao?

Cuối cùng chia rồi hợp, hợp rồi chia.

Dây dưa giằng co không dứt.

Tôi mệt mỏi đến kiệt sức nên chủ động đề nghị chia tay.

Sợ bản thân sẽ mềm lòng quay lại, tôi xóa bỏ toàn bộ tài khoản liên lạc.

Kể từ đó, ba năm không gặp.

Đến khi gặp lại.

Anh lại trở thành cấp trên trực tiếp của tôi.

Duyên phận đúng là tùy hứng c.h.ế.t t.i.ệ.t!

Ngày hôm sau đi làm, tôi gửi đơn xin nghỉ việc lần thứ hai.

Nhưng phòng nhân sự đọc xong lại chẳng trả lời.

Hai phút sau, Phàn Kiêu nhắn cho tôi.

[Đến văn phòng tôi.]

8

Trong văn phòng, Phàn Kiêu cầm tách cà phê đứng trước cửa kính sát đất.

“Phàn tổng, anh tìm tôi có việc gì sao?”

Tôi chủ động mở lời.

Anh hất cằm về phía ghế sofa.

Tôi biết ngoài chuyện nghỉ việc ra, anh tìm tôi chắc cũng chẳng có việc gì khác.

Cho nên tôi đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.

Ai ngờ vừa mở miệng, anh đã hỏi:

“Tối nay em có thời gian không?”

Tôi ngẩn người.

Cứ tưởng anh còn muốn dây dưa, liền cười mỉa:

“Vẫn muốn ngủ với tôi lần thứ hai à?”

Phàn Kiêu cau mày:

“Em không ngủ với tôi sao?”

Tôi: “...”

Trong đầu lập tức hiện lên từng đoạn ký ức mờ ám.

Hình như tôi còn đè anh xuống dưới, chủ động mấy lần.

Phàn Kiêu lười biếng tựa vào ghế sofa, chống cằm nhìn khuôn mặt tôi từng chút một đỏ lên.

“Nhớ hết rồi à?”

Giọng anh mang theo ý cười.

Tôi hắng giọng, không để anh đạt được ý muốn:

“Phàn tổng, tôi vừa nộp đơn xin nghỉ việc. Mong anh sớm xem xét, tìm người bàn giao công việc.”

Phàn Kiêu liếc tôi một cái.

“Vì sao muốn nghỉ việc?”

“Tôi có lý do cá nhân.”

Nói xong, tôi vô thức vuốt chiếc nhẫn trên ngón áp út.

Phàn Kiêu cũng nhìn thấy.

Anh đột nhiên ngồi thẳng dậy, giọng nói trở nên trầm thấp.

“Rời khỏi đây rồi em còn có thể đi đâu?”

Tôi chẳng hề bận tâm:

“Đâu cũng được. Chỉ cần ông chủ không cãi nhau với bạn gái cũ như học sinh tiểu học là được.”

“Em thật sự có bạn trai rồi à?”

Anh lấy từ bàn trà ra một bao t.h.u.ố.c.

“Tôi đang tìm hiểu.”

Tôi đáp.

Động tác của anh khựng lại.

Sau đó lại đặt bao t.h.u.ố.c về chỗ cũ.

Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi.

Một áp lực vô hình lập tức bao phủ khắp không gian.