Bố mẹ tôi nhìn thấy tôi dẫn một người đàn ông về, cả hai đều mở to mắt.

Liên tục nhìn hết tôi rồi lại nhìn anh.

Tôi vội vàng giới thiệu:

“Bố mẹ, đây là sếp của con, Phàn Kiêu.”

Phàn Kiêu lần lượt bắt tay bố mẹ tôi.

Tôi tiếp tục giải thích:

“Nhờ có anh ấy nên mới tìm được chuyên gia.”

Mẹ tôi liên tục cảm ơn.

Phàn Kiêu đỡ mẹ tôi đứng dậy, giọng nói vô cùng ôn hòa:

“Cô ơi, cô không cần khách sáo như vậy đâu.”

“Dù sao giám đốc Châu cũng đã giúp cháu rất nhiều trong công việc, mang lại không ít lợi nhuận cho công ty.”

Vừa nói, anh vừa quay đầu nhìn tôi.

Trong mắt mang theo ý cười.

Được anh khen như vậy, mặt tôi hơi nóng lên.

Tôi lập tức ra hiệu bằng ánh mắt, mong anh đừng tiếp tục nói linh tinh nữa.

Phàn Kiêu không ở lại lâu rồi rời đi.

Tôi cũng liên hệ với phòng nhân sự để xin nghỉ phép.

Nhân sự nói Phàn Kiêu đã báo trước với cô ấy.

Đơn nghỉ của tôi được phê duyệt ngay lập tức.

Ngày phẫu thuật, tôi và mẹ thấp thỏm chờ đợi hơn bốn tiếng đồng hồ.

May mắn thay, kết quả giải phẫu bệnh cho thấy đó là khối u lành tính.

Sau khi cắt bỏ, bố tôi có thể sinh hoạt bình thường.

Cuối cùng tất cả chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm.

Tôi cầm điện thoại lên nhắn cho Phàn Kiêu.

[U lành tính.]

[Được.]

[Em cũng nên nghỉ ngơi t.ử tế đi.]

Tôi không trả lời.

Nhưng mấy ngày qua quả thật đã khiến tôi mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ.

Sau phẫu thuật đã có y tá và hộ lý chăm sóc.

Tôi liền đưa mẹ về căn hộ của mình.

Một tuần sau, bố xuất viện thuận lợi.

Để tiện tái khám, tôi bảo bố mẹ ở lại trong tỉnh thêm một thời gian.

Sau khi quay lại công ty, tôi lại tăng ca xử lý toàn bộ công việc còn tồn đọng trước đó.

Vì thiếu ngủ nghiêm trọng, lúc đang lấy cà phê, tôi đột nhiên ngất xỉu.

Khi ấy mọi người đều bị dọa cho hoảng sợ.

Phòng nhân sự trực tiếp ép tôi nghỉ ngơi ở nhà hai ngày.

Sau khi trở lại công ty, đồng nghiệp lập tức kéo tôi đi hóng chuyện:

“Tiểu Châu, tớ thấy Phàn tổng có ý với cậu đấy. Hôm cậu ngất xỉu, anh ấy lo đến phát điên luôn. Bế cậu lên rồi lao thẳng về phía thang máy. Khi đó trong thang máy có không ít người, ai cũng bị phản ứng của anh ấy dọa sợ, lập tức chạy hết ra ngoài.”

“Thế nên giữa hai người thật sự có gì đó đúng không? Không phải tình địch mà là tình nhân thì đúng hơn nhỉ?”

Vừa dứt lời, giọng nói của Phàn Kiêu vang lên từ phía sau:

“Giám đốc Châu, cái này là của em sao?”

13

Tôi ngẩn người, nhìn về phía lòng bàn tay anh.

Trong đó là một chiếc dây buộc tóc màu đen.

Kiểu dáng rất bình thường, loại dùng để buộc tóc hằng ngày.

Nhưng trông không giống của tôi.

Vì thế tôi lập tức phủ nhận:

“Không phải của tôi.”

Phàn Kiêu nhướng mày, lẩm bẩm:

“Lạ thật đấy, chỉ có em từng ngồi xe của anh.”

Câu nói ấy vừa rơi xuống văn phòng đang ồn ào, chẳng khác nào bật điều hòa ở mức thấp nhất.

Nhiệt độ xung quanh lập tức giảm mạnh.

Tôi bật dậy khỏi ghế.

Nhanh ch.óng bước tới cầm lấy chiếc dây buộc tóc, cười gượng giải thích:

“À... tôi nhớ ra rồi. Hôm tôi ngất xỉu, Phàn tổng tốt bụng đưa tôi về nhà. Chắc lúc đó tôi vô ý làm rơi, đúng không?”

Nhìn ánh mắt cầu cứu của tôi, Phàn Kiêu gật đầu.

“Đúng vậy.”

Anh nhìn tôi một cái rồi xoay người trở về văn phòng.

Đồng nghiệp bên cạnh lập tức kéo lấy tôi, giọng nói không giấu nổi vẻ kích động:

“Cậu còn bảo hai người không có quan hệ gì?”

“Chu Chu, cậu sắp trở thành bà chủ rồi phải không? Sau này làm bà chủ nhớ đối xử tốt với bọn tớ hơn nhé!”

Mọi người thi nhau suy đoán.

Càng nói càng quá đáng.

Tôi siết c.h.ặ.t chiếc dây buộc tóc, cảm thấy đau đầu vô cùng.

Không hiểu rốt cuộc Phàn Kiêu đang muốn làm gì.

Để hỏi cho rõ, tôi cố ý ở lại muộn hơn mọi người.

Đợi anh bước ra khỏi văn phòng thì gọi lại.

“Chúng ta nói chuyện một chút đi.”

Dường như Phàn Kiêu chẳng hề bất ngờ.

Anh xách chìa khóa xe rồi đi về phía cửa:

“Đi thôi, lên xe nói.”

Nói là lên xe nói chuyện.

Kết quả anh lại đưa tôi thẳng về nhà.

Tôi đứng trước cửa, chần chừ mãi không chịu vào.

Phàn Kiêu mở cửa, nghiêng người sang một bên rồi khẽ nghiêng đầu nhìn tôi.

“Không phải em bảo muốn cảm ơn anh sao?”

Tôi c.ắ.n môi, bày ra vẻ kiên quyết bán nghệ không bán thân.

“Phàn Kiêu, tôi không dùng cơ thể để cảm ơn đâu.”

Anh đột nhiên bật cười.

Gập ngón tay gõ nhẹ lên trán tôi hai cái.

“Em nghĩ gì vậy?”

“Bảo em tới nhà anh là để nấu cơm. Dạo này anh ăn uống không ngon miệng, chẳng phải em đã học nấu canh rồi sao?”

Sao anh biết được?

Đúng là tôi từng mang canh tới công ty.

Nhưng lúc đó anh còn chưa tới cơ mà.

Tôi lặng lẽ quan sát khuôn mặt anh.

Ngũ quan vẫn đẹp trai như trước.

Chỉ là sắc mặt có vẻ kém hơn một chút.

Nghĩ tới việc anh đã giúp tôi rất nhiều, tôi cũng không từ chối nữa.

Xoay người đi vào bếp.

Mở tủ lạnh ra mới phát hiện bên trong đầy ắp nguyên liệu.

Tôi cứ tưởng anh không nấu ăn, ngày nào cũng ra ngoài dùng bữa.

Anh đứng phía sau giải thích:

“Trong nhà có dì giúp việc phụ trách ba bữa một ngày.”

Tôi nghiêm túc chọn vài loại nguyên liệu.

Bỗng nhiên Phàn Kiêu giúp tôi buộc tóc lên.

Dùng chính chiếc dây buộc tóc đó.

Tôi không nhịn được hỏi:

“Chiếc dây buộc tóc này là của ai vậy?”

Phàn Kiêu nhìn tôi một cái.

“Của em.”

Chương 7 - Chỉ Là Đã Lâu Không Gặp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia