Tôi gần như không cần suy nghĩ cũng biết bó hoa này là do Phàn Kiêu tặng.

Rõ ràng từ tối qua đến tận lúc vừa rồi anh luôn ở cạnh tôi.

Không hiểu anh đặt hoa từ lúc nào nữa.

Bó hoa quá lớn.

Vì thế tôi để luôn ở khu vực công cộng.

Phàn Kiêu nhắn tin hỏi:

[Vì sao không mang hoa về chỗ làm việc?]

Tôi trợn mắt.

[Không có chỗ để. Văn phòng anh rộng, mang vào đó đi.]

Không ngờ anh thật sự bảo bộ phận hành chính chuyển bó hoa vào văn phòng mình.

Tôi tức đến mức xông thẳng vào.

Cửa vừa đóng lại.

Anh đã ép tôi vào cánh cửa rồi hôn tới tấp.

“Em còn chưa cho anh nụ hôn chào buổi sáng đâu, bà xã.”

16

Cứ như vậy, tôi và Phàn Kiêu bắt đầu yêu đương nơi công sở.

Để không bị đồng nghiệp phát hiện, chúng tôi chưa bao giờ xuất hiện cùng nhau.

Trong chuyện có công khai mối quan hệ hay không, anh hoàn toàn nghe theo tôi.

“Em có quyền quyết định.”

“Anh không sợ em lại đòi chia tay sao?”

Phàn Kiêu xoa nhẹ giữa hai đầu lông mày, giọng điệu đầy cưng chiều.

“Vậy thì anh theo đuổi lại.”

“Yêu em hết lần này đến lần khác, được không?”

“Châu Ngữ Vy, năm đó chúng ta đều có sự kiêu hãnh của riêng mình nên mới chia xa.”

“Chúng ta chỉ là đã rất lâu không gặp.”

“Chứ không phải anh không còn yêu em nữa.”

Nói không cảm động là giả.

Tôi suýt nữa đã bật khóc.

Anh đưa tay chạm nhẹ khóe mắt tôi.

“Không được khóc.”

“Nếu muốn khóc thì chỉ được khóc trên giường thôi.”

Tôi lập tức nén nước mắt lại.

Rồi bật cười thành tiếng.

Trừng anh một cái rồi xoay người rời khỏi văn phòng.

Thật ra bao nhiêu năm nay, tình cảm Phàn Kiêu dành cho tôi luôn rất rõ ràng.

Năm đó sau khi tôi bốc đồng công khai chuyện yêu đương, tôi bị đồng nghiệp cô lập và gây khó dễ.

Không ít lần cảm xúc sụp đổ rồi trút hết lên người anh.

Tôi thiếu cảm giác an toàn.

Luôn được mất thất thường.

Lại còn thích lấy chuyện chia tay ra thử lòng anh.

Tùy hứng đến mức đáng ghét.

Ba năm sau chia tay, tôi đọc rất nhiều sách.

Cũng trưởng thành hơn rất nhiều.

Lần này tôi muốn để mọi thứ thuận theo tự nhiên.

Đến lúc nên biết thì mọi người sẽ biết.

Hơn nữa, tôi rất thích cảm giác lén nhìn anh giữa lúc chẳng ai hay biết.

Như thể trên thế giới này chỉ còn lại tôi và anh.

Không cần sống trong ánh mắt của người khác.

Phàn Kiêu cũng rất cẩn thận.

Nhưng người trong công ty đâu phải kẻ ngốc.

Rất nhanh đã nhận ra điều bất thường.

“Vy Vy, có phải Phàn tổng thích cậu không?”

Sau cuộc họp, Tiểu Lưu đột nhiên hỏi như vậy.

Tôi lập tức cảnh giác.

“Sao cậu lại nói thế?”

“Cậu không phát hiện mỗi lần họp anh ấy đều nhìn cậu à?”

“Vì tớ là người phụ trách.”

Tôi mặt không đổi sắc nói dối:

“Với lại, chắc anh ấy nhìn dự án thôi.”

Tiểu Lưu khẳng định chắc nịch:

“Không thể nào. Rõ ràng là nhìn cậu mà.”

“Hôm qua tớ ghi sai số liệu trong phương án mà anh ấy còn không nổi giận. Nếu là trước đây thì cả nhóm đã bị mắng đến không ngẩng đầu lên nổi rồi.”

Tôi mím môi.

Không nói gì.

Mọi người cũng không hỏi tiếp.

Dù sao tất cả chỉ là suy đoán.

Mấy ngày sau, có một đồng nghiệp nghỉ việc.

Chúng tôi ra ngoài ăn tiệc chia tay.

Có người hỏi chuyện tình cảm giữa tôi và bạn trai nhỏ thế nào rồi.

Nhớ tới người bạn trai nhỏ do mình bịa ra, tôi cười rồi đáp:

“Chia tay rồi.”

Mọi người đồng loạt kinh ngạc.

Sau đó lại đồng loạt tiếc nuối.

Tôi cười cười:

“Không sao đâu.”

“Anh ấy chỉ là một trong rất nhiều thú vui của tớ thôi mà…”

Ngay giây tiếp theo, điện thoại nhận được tin nhắn của Phàn Kiêu.

[Tốt nhất em nên thật sự coi anh là thú vui tiêu khiển.]

Tôi ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy Phàn Kiêu cùng vài người bạn bước vào.

Vừa khéo đi ngang qua phòng riêng của chúng tôi.

Vừa khéo nghe được câu nói kia của tôi.

Tôi lập tức gửi cho anh hai biểu tượng khóc lóc.

[Đừng tự dưng biến bạn trai nhỏ thành hiện thực.]

Thế rồi tối hôm đó tôi bị anh “trừng phạt”.

Anh dùng hành động chứng minh cho tôi thấy...

Bạn trai không hề nhỏ tuổi.

Còn rất... khỏe nữa.

17

Tôi vẫn luôn tự tin rằng chẳng ai biết mối quan hệ giữa tôi và Phàn Kiêu.

Cho đến cuối năm.

Kỳ nghỉ Tết Dương lịch, tôi định về nhà thăm bố mẹ.

Nghe vậy, Phàn Kiêu lập tức mua một đống quà, nhất quyết đòi đi cùng.

Khi chúng tôi tới cổng khu chung cư thì lại tình cờ gặp Tiểu Lưu.

Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tôi hoàn toàn ngây người.

Đầu óc trống rỗng.

Đến cả chào hỏi cũng quên mất.

Tiểu Lưu nhìn tôi.

Lại nhìn Phàn Kiêu đang xách túi lớn túi nhỏ đi bên cạnh.

Gương mặt đầy vẻ mờ mịt.

“Phàn tổng, Vy Vy, hai người ở cùng một khu à?”

Sắc mặt Phàn Kiêu không đổi.

“Tôi đưa cô ấy về nhà.”

“Đưa... đưa về?”

Tiểu Lưu lắp bắp.

Bộ não hoàn toàn ngừng hoạt động.

Phàn Kiêu kéo tôi tiếp tục đi về phía trước.

Cho đến khi xuống dưới tòa nhà, tôi vẫn chưa nói câu nào.

Đột nhiên anh dừng lại.

Rồi xoay người ôm lấy tôi.

“Xin lỗi.”

“Là anh quá xúc động.”

“Nếu em không muốn công khai, anh sẽ đi giải thích với Tiểu Lưu ngay bây giờ, bảo cô ấy đừng nói lung tung.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Lần đầu tiên nhìn thấy sự hoảng hốt và cẩn trọng trên gương mặt ấy.

Thật ra tôi rất muốn nói.

Có lẽ Tiểu Lưu đã đăng lên nhóm công ty rồi.

Tôi vòng tay ôm lại anh.

Mặt cọ nhẹ vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

“Không cần đâu.”

“Em muốn cho anh một danh phận.”

Từng chữ từng chữ.

Nghiêm túc và kiên định.

Phàn Kiêu bật cười.

Cúi đầu hôn lên trán tôi.

“Được.”

Tôi còn chưa về đến nhà.

Nhóm chat công ty đã nổ tung.

Mọi người liên tục gọi tên tôi, hỏi có phải tôi đang yêu Phàn tổng hay không.

Điện thoại rung không ngừng.

Ồn đến đau đầu.

Tôi dứt khoát ném điện thoại sang một bên.

Không quan tâm nữa.

Sau đó, chuyện tình cảm giữa tôi và Phàn Kiêu lan khắp công ty.

Ai cũng hiểu trong lòng.

Bàn tán vài ngày rồi cũng qua.

Chương 9 - Chỉ Là Đã Lâu Không Gặp - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia