Chỉ Là Người Dưng

Chương 10 Hoàn

Ngày Lâm Thị chính thức tuyên bố phá sản, Cố Ngôn Chi đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà Tân Nhuệ nhìn xuống thành phố phồn hoa rực rỡ ánh đèn.

Trong tay anh là bản hợp đồng chuyển nhượng cuối cùng, con dấu đỏ ch.ót vừa đóng xuống đã chôn vùi cả một gia tộc từng một thời hô mưa gọi gió.

Đám đông cấp dưới reo hò chúc mừng, báo chí ca ngợi anh là thiên tài trả thù hoàn hảo.

Nhưng đôi mắt anh trống rỗng, không có lấy một tia vui vẻ của kẻ chiến thắng.

Bởi vì tất cả sự trả thù này giờ đây đều trở nên vô nghĩa, người anh muốn bảo vệ nhất, người anh muốn dâng hiến cả thế giới này đã vĩnh viễn nằm sâu dưới lòng đất lạnh lẽo.

Năm năm nữa lại trôi qua.

Tập đoàn Tân Nhuệ vươn lên trở thành đế chế công nghệ hàng đầu cả nước.

Cố Ngôn Chi thành lập một quỹ từ thiện mang tên Vãn Thu, đổ hàng trăm triệu tệ vào các viện nghiên cứu y học để tìm ra phương pháp chữa trị nhiễm độc kim loại nặng và tổn thương thần kinh do hóa chất.

Anh trở thành huyền thoại trong giới kinh doanh, được bao người ngưỡng mộ săn đón, được vô số tiểu thư danh giá thầm thương trộm nhớ.

Nhưng không ai biết vị tỷ phú trẻ tuổi ấy lại sống một cuộc đời hoang vu đến cùng cực.

Anh mua lại căn biệt thự ba tầng nơi tôi từng quỳ gối lau nhà bằng đôi tay rỉ m.á.u, nhưng anh không sống ở những căn phòng rộng lớn xa hoa.

Anh cho người đập thông một căn phòng nhỏ ở tầng áp mái, trang trí nó giống hệt như căn phòng trọ hai mươi mét vuông ngày xưa của chúng tôi.

Một chiếc giường đơn ọp ẹp, một chiếc bàn học cũ kỹ dán đầy giấy ghi chú, một chiếc cửa sổ nhỏ nhìn ra bầu trời đêm đầy sao.

Mỗi đêm, sau khi rời khỏi công ty, anh đều nhốt mình trong căn phòng ấy, không cho ai bước vào.

Hôm nay là sinh nhật lần thứ ba mươi của tôi, cũng là năm thứ năm tôi rời khỏi thế gian này.

Cố Ngôn Chi tan làm rất sớm.

Anh tự tay vào bếp, nấu một bát mì trường thọ với hai quả trứng trần, món ăn duy nhất tôi từng nấu cho anh trong những ngày tháng nghèo khó.

Anh cẩn thận bưng bát mì lên phòng áp mái, đặt xuống chiếc bàn gỗ nhỏ.

Đối diện anh là một chiếc ghế trống, trên ghế đặt ngay ngắn chiếc áo len cũ mà tôi từng đan dở cho anh.

Anh mở ngăn kéo, lấy ra tờ giấy xét nghiệm nhiễm độc kim loại nặng đã ố vàng, nhàu nát vì được vuốt ve quá nhiều lần, cùng chiếc nhẫn bạc xỉn màu mà năm xưa tôi đã ném vào thùng rác.

Anh đặt chúng cạnh bát mì rồi rót hai ly rượu trắng trong suốt.

Cố Ngôn Chi: "Vãn Thu, sinh nhật vui vẻ."

Anh nâng ly rượu lên chạm nhẹ vào khoảng không vô hình trước mặt rồi ngửa cổ uống cạn.

Hơi rượu mạnh làm mắt anh đỏ hoe, giọng anh khàn đặc.

Cố Ngôn Chi: "Hôm nay quỹ nghiên cứu báo tin họ đã tìm ra một loại t.h.u.ố.c ức chế mới, tỷ lệ thành công trên động vật lên đến bảy mươi phần trăm, nếu loại t.h.u.ố.c này có từ năm năm trước, có lẽ em đã không phải chịu nhiều đau đớn như vậy, có lẽ chúng ta đã có một ngôi nhà nhỏ, có một đứa con gái có lúm đồng tiền giống hệt em."

Anh gục đầu xuống bàn, những ngón tay thon dài run rẩy miết nhẹ lên dòng chữ không thể cứu chữa trên tờ giấy xét nghiệm.

Cố Ngôn Chi: "Anh mệt quá, Vãn Thu à, năm năm nay không ngày nào anh không nhớ em, anh cố gắng kiếm thật nhiều tiền, cố gắng đứng thật cao như em mong muốn, nhưng mỗi khi quay đầu lại, phía sau chẳng có ai cả, anh nhớ mùi xà phòng rẻ tiền trên tóc em, nhớ đôi bàn tay luôn lạnh cóng của em, nhớ cả cách em mắng anh khi anh thức khuya làm thí nghiệm."

Giọng anh nhỏ dần, vỡ ra thành những tiếng nấc nghẹn ngào bị kìm nén suốt bao năm.

Người đàn ông quyền lực hô mưa gọi gió ấy thu mình lại trên chiếc ghế cũ, ôm lấy tờ giấy xét nghiệm và chiếc nhẫn bạc như ôm lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng trong biển đời cô độc.

Tôi đứng đối diện anh, cảm thấy linh hồn mình đang dần trở nên trong suốt, mờ nhạt.

Thời gian của tôi ở cõi tạm này đã hết, lực hút của một thế giới khác đang kéo tôi đi.

Tôi bước tới, cúi xuống đặt một nụ hôn hư không lên mái tóc đã điểm vài sợi bạc sớm của anh.

Giang Vãn Thu: "Ngôn Chi, tạm biệt anh, xin anh nhất định phải bình an, phải sống tiếp, đừng đợi em nữa."

Khoảnh khắc tôi buông tay, một cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào làm lật tung tờ giấy xét nghiệm trên bàn, làm tắt phụt ngọn nến nhỏ cắm trên bát mì.

Cố Ngôn Chi giật mình ngẩng lên, anh đưa tay ra giữa không trung quờ quạng, như thể vừa bắt được một tàn dư của yêu thương vừa vụt qua.

Cố Ngôn Chi: "Vãn Thu, là em sao? Em về rồi phải không? Đừng đi, đừng bỏ anh lại một mình."

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng bát mì trường thọ đang nguội lạnh dần.

Nước mắt lã chã rơi xuống mu bàn tay anh, nóng hổi.

Anh biết tôi đã thực sự rời đi rồi.

Thành phố ngoài kia vẫn rực rỡ ánh đèn, dòng người vẫn hối hả ngược xuôi, nhưng thế giới của anh vĩnh viễn không bao giờ còn mùa thu nữa.

Từ đó về sau, mỗi chiều cuối thu, người ta đều thấy vị chủ tịch của Tân Nhuệ mang một bó cúc trắng đến một ngôi mộ nhỏ trên sườn đồi nhìn ra biển.

Anh ngồi đó rất lâu, kể cho người nằm dưới mộ nghe về bà ngoại đã ra đi thanh thản, về quỹ Vãn Thu đã cứu sống được bao nhiêu người.

Tình yêu của chúng tôi bắt đầu vào một mùa thu nghèo khó và kết thúc cũng vào một mùa thu đầy nước mắt, nhưng nó chưa bao giờ c.h.ế.t.

Chương 10 Hoàn - Chỉ Là Người Dưng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia