7

Trì Thiệu là người rất coi trọng cảm giác nghi thức.

Anh luôn thích biến những ngày có ý nghĩa thành ngày kỷ niệm.

Tôi thử nhập ngày sinh của anh.

Rồi đến ngày anh tốt nghiệp.

Sau khi đều hiện lên thông báo mật khẩu sai, tôi đành bỏ cuộc.

Có lẽ sau ngần ấy năm, mọi thứ đã khác rồi.

Tôi nhìn ổ khóa mật mã, chợt lóe lên một ý nghĩ.

Nhập ngày chúng tôi chính thức yêu nhau.

“Tít, mật khẩu không đúng.”

Mình còn mong đợi điều gì chứ?

Thử mấy lần vẫn không được, tôi bực mình, tiện tay nhập bừa một dãy số lên bàn phím.

“Mật khẩu chính xác.”

Hả?

Vừa rồi mình nhập cái gì vậy?

Mang theo sự nghi hoặc, tôi bước vào nhà, lại phát hiện Trì Thiệu đang đứng ngay ở lối vào. Trên tay anh cầm điện thoại, màn hình hiển thị giao diện mở khóa cửa.

Được rồi.

Hóa ra là anh mở từ bên trong.

“Em thử mấy lần mà không mở được.”

Tôi khô khan giải thích một câu.

Ánh mắt Trì Thiệu dừng trên người tôi, chậm rãi nói thêm:

“Mật khẩu là ngày kỷ niệm chúng ta chia tay, để nhắc nhở bản thân vĩnh viễn không được quên ngày đó.”

Ai lại lấy ngày chia tay làm mật khẩu chứ?

Tôi đặt tài liệu xuống, đang định rời đi thì phát hiện Trì Thiệu đã ngả người xuống sofa, hai gò má đỏ ửng một cách bất thường.

“Anh không sao chứ?”

Tôi vội bước tới, lập tức ngửi thấy mùi rượu.

Quả nhiên dưới chân sofa có mấy vỏ chai rượu nằm lăn lóc.

“Anh uống rượu à?”

Không đi làm, ở nhà mượn rượu giải sầu sao?

Trì Thiệu mở mắt nhìn tôi.

Lúc này tôi mới phát hiện ngay cả khóe mắt anh cũng đỏ hoe, trông chẳng khác nào một con hồ ly mê hoặc lòng người.

Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.

Tôi vội vàng dời mắt đi.

“Anh có chỗ nào khó chịu không? Để em đưa anh đến bệnh viện.”

Trì Thiệu im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh chẳng định để ý tới mình.

Mãi sau anh mới khẽ nói:

“Khó chịu trong lòng.”

“Hay là... anh tìm bác sĩ tâm lý xem sao?”

“Bác sĩ tâm lý có dạy anh cách theo đuổi lại bạn gái cũ không?”

Bàn tay tôi khựng lại.

Tôi nhìn vào mắt anh.

Hốc mắt anh đỏ hoe, long lanh nước.

“Sao muộn thế này rồi... Em cũng kết hôn rồi... Anh còn biết làm gì nữa đây? Anh hết cơ hội rồi.”

Vừa nói, anh vừa nức nở, miệng lẩm bẩm không ngừng.

Tôi khẽ ghé tai lại gần.

“Sao em nhẫn tâm thế? Sao em không chịu chờ anh? Nhanh như vậy đã có con rồi... Anh phải làm sao đây?”

Anh một mình nhỏ giọng oán trách.

Sau đó ôm c.h.ặ.t chiếc gối ôm ở góc sofa vào lòng.

Đó là chiếc gối năm xưa tôi tặng anh.

Cũng là món quà duy nhất sau khi chia tay mà tôi không lấy lại.

Sau trận cãi vã lúc chia tay, Trì Thiệu đã trả lại toàn bộ quà tôi tặng.

Chỉ duy nhất không thấy chiếc gối này.

Tôi còn tưởng anh đã vứt nó đi rồi.

“Nhẫn tâm. Tuyệt tình. Chẳng biết nói lý. Muốn chia tay là chia tay.”

Trì Thiệu ôm chiếc gối, bắt đầu kể tội tôi.

Nước mắt lại từng giọt rơi xuống chiếc gối.

Đứng bên cạnh nhìn anh như vậy, lòng tôi cũng đau nhói.

Tôi chỉ đành ngồi xuống bên cạnh anh.

“Vậy lúc chia tay... sao anh lại đồng ý?”

“Làm sao anh biết em thật sự muốn chia tay chứ? Em vô tình vô nghĩa, bỏ mặc anh rồi ra nước ngoài.”

Năm ấy, tôi cho rằng Trì Thiệu sẽ giữ tôi lại.

Còn Trì Thiệu lại nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi.

Có lẽ...

Chính vì cả hai đều quá non nớt, nên mới dẫn đến cuộc chia tay ấy.

“Anh hối hận rồi.”

Trì Thiệu đột nhiên nắm lấy tay tôi, áp lên gương mặt mình.

Nước mắt trượt khỏi khóe mắt anh, chảy vào lòng bàn tay tôi.

“Anh không nên cãi nhau với em... Không nên đồng ý chia tay... Anh đáng lẽ phải giữ em lại... Anh hối hận rồi.”

Anh không ngừng nức nở.

Tôi cuối cùng cũng hỏi điều mình luôn muốn biết.

“Mấy năm ở nước ngoài... anh có yêu ai không? Có từng nhớ em không?”

8

“Có.

Rất nhớ.

Anh tốt nghiệp sớm chính là để về tìm em.

Anh không muốn giằng co thêm nữa.”

Trì Thiệu đột nhiên ném chiếc gối sang một bên, lao vào ôm lấy tôi.

“Sau này anh sẽ không cãi nhau nữa. Em thích nghe gì anh sẽ nói cái đó, được không? Đừng đi nữa.”

Trì Thiệu khóc đến mức nước mắt giàn giụa.

Tôi lập tức lấy điện thoại ra quay video.

“Vậy sau này nghe ai?”

“Nghe em hết.”

“Ai quản tiền? Ai làm việc nhà?”

“Anh làm việc nhà, tiền đều đưa cho em.”

Tôi hài lòng tắt video.

Mỗi lần say rượu, Trì Thiệu đều quên sạch những gì đã xảy ra.

Tôi phải giữ lại chút bằng chứng mới được.

“Anh say rồi. Để em đỡ anh lên giường nghỉ.”

Tôi vất vả lắm mới dìu được Trì Thiệu lên giường.

Ai ngờ anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, nhất quyết không chịu buông.

“Anh không cho em đi... Trừ khi em hôn anh một cái.”

Tim tôi giật thót.

Theo bản năng, tôi lùi lại.

Không ngờ vừa thấy vậy, Trì Thiệu lại bắt đầu sụt sịt.

“Quả nhiên em không thích anh nữa... Bây giờ còn chê anh.”

Trì Thiệu lúc say còn phiền hơn cả đứa trẻ ba tuổi.

Bị anh làm phiền đến bất lực, tôi chỉ đành cúi xuống hôn nhẹ lên trán anh.

“Được chưa? Nằm yên nghỉ ngơi đi.”

“Đừng hôn trán... Không cảm nhận được... Làm lại.”

Thật chỉ muốn ném người này ra ngoài.

Tôi khẽ đặt một nụ hôn lên môi anh.

Đang định rời đi thì bàn tay anh bất ngờ giữ lấy sau gáy tôi, đôi môi cũng lập tức đuổi theo.

Sau nụ hôn ấy, Trì Thiệu cuối cùng cũng ngoan ngoãn nằm xuống nghỉ ngơi.

Tôi nấu một bát canh giải rượu, đặt ở đầu giường rồi mới rời đi.

Vừa chuẩn bị đi, cậu lại nhắn tin tới:

“Thế nào rồi? Có cưa đổ được Trì Thiệu không?”

“...”

Ngày nào cũng thế.

Tôi tắt điện thoại, không trả lời.

Sau khi nghỉ ốm xong trở lại công ty, Trì Thiệu lại trở về dáng vẻ chỉnh tề trong bộ vest như mọi khi.

Chỉ là đến giờ nghỉ trưa, anh trực tiếp chặn tôi lại trong phòng trà.

Chương 5 - Chỉ Nghiện Sự Dịu Dàng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia