Một ngày nọ, chàng đọc sách trong thư phòng, còn ta đứng bên cạnh mài mực.
Chàng bỗng nắm lấy tay ta, hỏi:
“Họa Mi, trong lòng ngươi, gia là người thế nào?”
Ta nhìn chàng một cái.
“Công t.ử là người quan trọng nhất trong lòng nô tỳ.”
“Nói vậy, ở lại bên cạnh gia là ngươi cam tâm tình nguyện?”
“Nô tỳ cam tâm tình nguyện hầu hạ công t.ử.”
“Nếu làm nữ nhân của gia thì sao, cũng cam tâm chứ?”
Ta bất động trong thoáng chốc.
“Tất nhiên là cam tâm.”
Thật ra ta chẳng cam tâm chút nào.
Nhưng ta không dám nói thật.
Lời nói ra từ miệng ta là giả.
Ngay cả nước mắt lúc này cũng là giả.
Ta vẫn luôn biết, lời giả phải nói thế nào mới khiến người ta nghe như thật.
Thật giả lẫn lộn, nửa đúng nửa sai, mới khiến người ta không thể phân biệt thật giả, cũng không thể rõ đâu là đúng sai.
Thế gian này vốn là như vậy.
Người trong thế gian này cũng là như vậy.
Nhưng sâu tận đáy lòng, ta vẫn luôn hướng tới việc trở thành một người chân thật, không giả dối.
Vì vậy khi Trình Diễn nói ra những lời ấy, ta chột dạ.
Hàng mi ta run rẩy.
Ta không dám lên tiếng.
Rất lâu sau, sắc mặt chàng mới dịu lại, rồi buông ta ra.
“Thôi. Chuyện hôm nay sẽ không xảy ra nữa.”
Ta nhìn chàng một cái.
Chàng đang nói đến chuyện ta bị tát sao?
Chàng đứng ở cửa im lặng hồi lâu, rồi có chút do dự mà nói:
“Ngươi nói ngươi không có chỗ dựa. Sau này, gia chính là chỗ dựa của ngươi.”
Ta ngẩn ra.
Những lời chàng nói, thật sự một chữ ta cũng không dám tin.
Trước khi đi, chàng còn mang túi tiền của ta đi, như thể chắc chắn rằng ta sẽ dùng số bạc ấy để chuộc thân rời khỏi nơi này.
Ta không biết rốt cuộc mình đã để lộ sơ hở ở đâu.
Mà lúc huynh trưởng tìm đến, chính là lúc ta đang phát sầu vì không có bạc chuộc thân.
Chuyện cũ đã như gió thổi qua thềm.
Hôm nay, coi như ta đã thành thật đối đãi.
Lý Cẩn nghe xong, đ.ấ.m mạnh một quyền lên lan can.
“Sau này ta nhất định sẽ thay nàng trút cơn giận này!”
Đợi bình tĩnh lại, chàng lại nói:
“Nói vậy, trong lòng nàng chưa từng có Trình Diễn. Là hắn tự mình đa tình.”
“Ta còn tưởng…”
Giọng chàng có chút ngượng ngùng.
“Tưởng ta hao tổn tâm cơ là vì hắn?”
Ta tiếp lời chàng.
Chàng cười, vẻ mặt khá xấu hổ.
“Ta vô cớ xoắn xuýt mấy ngày, kết quả toàn là tự mình nghĩ lung tung. Sớm biết vậy, ta đã đến hỏi nàng sớm hơn.”
Ta do dự một lát.
“Chàng… muốn hỏi chỉ có chuyện này thôi sao?”
“Còn chuyện gì nữa? Chuyện nàng hối lộ Vụ Hư, ta đã biết từ lâu rồi.”
Ta vô cùng bất ngờ.
“Biết từ lâu rồi?”
Chàng nghiêm mặt nói:
“Không chỉ ta biết, phụ thân, mẫu thân nàng và cả huynh trưởng nàng cũng đều đã biết từ lâu.”
Hóa ra sau khi huynh trưởng đưa ta từ Trình gia về không lâu, họ đã biết chuyện năm xưa từ miệng Vụ Hư.
Mà khi ta và Lý Cẩn bàn đến hôn sự, phụ thân cũng đã lén nói chuyện ấy với chàng.
Người còn nói:
“Nữ nhi của ta từ nhỏ thất lạc, chịu không ít khổ sở, khó tránh khỏi có lúc đi sai đường. Nay ta nói chuyện này với con, là sợ sau này con nghe từ miệng người khác, rồi hiểu lầm nữ nhi của ta. Tất nhiên, nếu con vì chuyện này mà cho rằng nữ nhi ta phẩm hạnh thấp kém, không vừa lòng nàng, vậy hôn sự này coi như hủy bỏ.”
“Ta đương nhiên không chịu.”
Lý Cẩn cười nói:
“Hôm ấy huynh trưởng nàng bày rượu ở đình sen, ta từ xa nhìn bóng dáng yêu kiều của nàng trên lầu gác. Biết đó chính là thê t.ử tương lai của ta, trong lòng đã vui mừng khôn xiết, sao có thể bị vài câu của bá phụ dọa lui được. Nói ra thì cũng do ta nóng vội. Tĩnh Quốc công tính tình ngay thẳng, ta sợ chỉ cần mình có chút do dự, người sẽ hiểu lầm, khiến hôn sự này hỏng mất. Cho nên còn chưa kịp về nhà bẩm báo phụ thân mẫu thân, ta đã vội định hôn sự xuống rồi.”
Hóa ra hôn sự này được định như vậy.
Trong lòng ta lập tức dậy lên từng đợt sóng mềm.
Từ trước đến nay, ta không dám nói với phụ thân mẫu thân và huynh trưởng về giao dịch giữa ta và Vụ Hư.
Ta sợ phụ thân mẫu thân sẽ xem thường nữ nhi vừa mới tìm về này.
Ta sợ huynh trưởng sẽ khinh rẻ muội muội vừa mới tìm về này.
Kết quả họ không chỉ đã biết bí mật khiến ta xấu hổ nhất, mà còn lặng lẽ che giấu giúp ta.
Họ không chỉ không nhắc đến dù một chữ trước mặt ta, mà còn vào lúc ta không hay biết, đã thấu hiểu ta, tiếp nhận ta, thay ta gỡ bỏ nỗi lo về sau.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi trở về phủ Tĩnh Quốc công, ta thật sự cảm nhận được tình thân.
Hóa ra yêu thương là như vậy.
Mắt ta nhất thời ướt lệ.
Khoảnh khắc ấy, nút thắt trong lòng ta như được một bàn tay dịu dàng cởi bỏ.
Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, ta cuối cùng đã có được dũng khí và năng lực để sống lại từ đầu.
Quên đi chuyện phía sau, nỗ lực bước về phía trước.
Hóa ra mọi thứ thật sự đều có thể bắt đầu lại.
Trước khi ta và Lý Cẩn thành thân, Trình Diễn từng đến tìm ta một lần.
“Nhất định phải gả cho Lý Cẩn sao? Gả cho ta không tốt sao? Ta cũng có thể cưới nàng.”
“Ta đã hủy hôn sự rồi. Chỉ cần nàng gật đầu, ta lập tức có thể đón nàng vào cửa.”
Ta nói:
“Ngươi từng thấy con chim đã có được tự do lại tự nguyện quay về l.ồ.ng son chưa?”
Chàng cười chán nản.
“Nay nàng là thiên kim phủ Quốc công, xét về thân phận, là ta không xứng với nàng. Nhưng tình nghĩa nhiều năm giữa nàng và ta, nàng thật sự không để tâm chút nào sao?”
Ta nhìn chàng.
“Trình Diễn, ngươi thật giả dối.”
“Ta giả dối?”
Chàng cười.
“Năm xưa nếu nàng có một chút thật lòng với ta, chúng ta cũng sẽ không đi đến ngày hôm nay.”
Đúng vậy.
Năm xưa, ta cũng chưa từng học được hai chữ “thật lòng”.
Ngày ta và Lý Cẩn thành thân, Trình Diễn lại đến.
Chàng gây náo loạn một trận.
Nhưng Lý Cẩn và huynh trưởng đã sớm có chuẩn bị, sai người “mời” chàng ra ngoài.
Về sau, Trình lão gia khi đi làm việc thì xảy ra sai sót, bị giáng chức đến một thị trấn biên thùy làm tri huyện.
Cả Trình gia phải dời đi, rời xa kinh đô.
Ta nghe nói, trên đường dời đi, Trình Diễn như muốn trút giận nên thúc ngựa chạy điên cuồng, kết quả ngã ngựa, gãy hẳn một chân, từ đó trở thành phế nhân.
Chàng viết một phong thư, sai người mang đến cho ta.
Lý Cẩn tự tay cầm phong thư ấy đưa vào.
Ngón tay ta khẽ động, nhưng ta không mở thư ra, mà ném thẳng vào lò.
Một lát sau, lá thư ấy hóa thành tro bụi.
Lý Cẩn nói:
“Ta biết nàng sẽ không đọc.”
Ta thấy chàng có vẻ rất vui, bèn hỏi:
“Sao chàng biết?”
Chàng nắm lấy tay ta, siết thật c.h.ặ.t.
“Bởi vì nàng từng nói, quên đi chuyện phía sau, nỗ lực hướng về phía trước.”
“Ta chính là ‘phía trước’ của nàng. Nàng còn nhìn về ‘phía sau’ làm gì nữa?”
Nói rồi, chàng kéo tay ta đến gần môi, nhẹ nhàng hôn xuống.
Ta tựa vào lòng chàng.
Khoảnh khắc ấy, khi ngoảnh lại nhìn đời mình, ta đột nhiên cảm thấy hơn mười năm thất lạc kia, đều vì giây phút hiện tại mà có thêm một ý nghĩa mới.
HẾT.