Rõ ràng cậu với cục bông mới là chân ái của nhau trên cõi đời này!

Trộm ch.ó thì sao chứ!

Cậu yêu nhau với nó bao lâu nay cơ mà!!

Đưa cục bông đi thì đã sao nào!!!

Dù sao thì tên kia có bao giờ rảnh rỗi mà chăm sóc nổi cho nó t.ử tế đâu cơ chứ!!

Hơn nữa? Cục bông rõ ràng thích cậu hơn nhiều nhé!!

Tô Miên thầm bất mãn lẩm bẩm trong bụng.

Cho đến khi cậu vô thức quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đang chiếu thẳng vào mình của Bùi Nhạc, cậu lại giật mình thon thót run lẩy bẩy.

Đành phải nhận túng thôi ——

Phải làm sao bây giờ.

Hay là giả vờ làm người khác đi nhỉ?

Khổ nỗi Tô Miên có mang theo đạo cụ hóa trang nào đâu chứ!

Cậu bắt đầu thầm trách bản thân vô dụng.

Cũng tại mình quá chủ quan, nghe lời đồng nghiệp nói xong là tin sái cổ, nghĩ bụng sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, bằng không thì kiểu gì cậu cũng phải thủ sẵn đôi tất đen hoặc cái trùm đầu rồi mới dám hành động chứ.

Nếu có chuẩn bị trước thì giờ này cậu đã vọt lẹ ra ngoài từ tám hoánh nào rồi.

Đằng này trong tay chẳng có lấy một phương án B vật lý nào cả.

Cơ mà nói về phương án B trên tinh thần thì... chẳng hạn như trong tình huống dầu sôi lửa bỏng thế này, điều đầu tiên Tô Miên nghĩ tới lại là ——

Xâm nhập gia cư bất hợp pháp thì bị kết án bao nhiêu năm tù nhỉ?

Tô Miên theo bản năng mở điện thoại lên, ánh sáng leo lắt rọi lên mái tóc mềm mại và lơ thơ vài lọn trước trán.

Ngón tay thon thả xinh đẹp nhanh ch.óng gõ một dòng chữ lên màn hình ——

【 Xâm nhập gia cư bất hợp pháp bị phán tội thế nào? 】

【 Đáp: Tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp sẽ bị phạt tù có thời hạn dưới ba năm hoặc tạm giam. 】

QAQ!

Không màng cái kết này đâu nha!!

Cậu còn bao nhiêu ngày tháng hạnh phúc bên cục bông đang chờ phía trước cơ mà.

Không thể! Tuyệt đối không thể bị bắt được!!

Nếu cậu bị bắt rồi thì cục bông phải làm sao đây?

Tên người yêu cũ tuy không phải người xấu, nhưng tuyệt đối chẳng phải một ông chủ tốt.

Đi công tác suốt ngày mà cứ vứt cục bông lủi thủi một mình ở nhà.

Tô Miên cực kỳ bất mãn với cách đối xử của anh ta dành cho cục bông.

Cậu thậm chí còn chẳng dám chắc những lúc mình vắng nhà, anh có cho cục bông ăn uống no nê hay ngày nào cũng dẫn nó ra ngoài đi dạo không nữa.

Cục bông là giống ch.ó lớn, thiếu vận động cơ bản như thế thì làm sao mà chịu nổi.

Nhưng cái tên người yêu cũ của cậu hình như chẳng có lấy một chút ý thức đó.

Hồi còn ở bên nhau, Tô Miên thấy anh chẳng biết nặng nhẹ gì cả, lúc nào cũng làm cậu đau muốn c.h.ế.t.

Huống chi là cục bông cơ chứ!

Cục bông có biết nói tiếng người đâu.

Làm sao biểu đạt theo cách của loài người được cơ chứ!!

Tên người yêu cũ dở hơi của cậu đời nào đọc vị được ngôn ngữ và cách biểu đạt của loài ch.ó!!

Nếu không có cậu, ai sẽ là người chăm sóc cho cục bông đây hả trời.

Nghĩ đến đây, dẫu chẳng có tí tự tin nào nhưng Tô Miên vẫn phải cố gượng lấy lại tinh thần.

Cậu không thể thua cuộc, càng không thể đắc tội với Bùi Nhạc.

Hơn nữa, chiếc chìa khóa này vốn dĩ là do anh đưa cho cậu cơ mà.

Chính miệng Bùi Nhạc từng bảo rằng dù sau này có chuyện gì xảy ra đi nữa, cậu vẫn có thể dùng nó để vào nhà lấy đồ bất cứ lúc nào!!

Cho nên tính ra thì dù đã chia tay.

Thì cái lời thề non hẹn biển lúc trước, cái cảnh quỳ gối dưới đất hứa đối xử tốt với cậu cả đời, tặng chìa khóa kèm theo bó hoa hồng của anh ta...

Chắc là sẽ không đến mức vì một chuyện "chia tay" cỏn con, mà vừa tóm được cậu đột nhập vào nhà đã trở mặt thành thù rồi mang cảnh sát ra hù dọa chứ hả?

Trong ấn tượng của Tô Miên, Bùi Nhạc không phải là loại người đó!

Ít nhất là hồi còn yêu nhau thì không bao giờ có chuyện ấy...

Tô Miên càng nghĩ càng thấy da mặt mình dày lên.

Càng nghĩ lại càng thấy chột dạ không có chỗ chui.

Cậu tủi thân cúi gằm đầu xuống, cố gắng làm như không nhìn thấy bất kỳ nguồn sáng hay phát ra âm thanh nào, ngón tay luống cuống gõ tiếp một dòng chữ lên màn hình tìm kiếm ——

【 Sau khi chia tay dùng chìa khóa của người yêu cũ vào nhà trộm ch.ó thì có tính là... không tính là xâm nhập gia trạch... 】

Điện thoại của Tô Miên dường như cũng đang chống đối chủ nhân.

Đã cuống cuồng lắm rồi.

Thế mà load mãi chẳng ra nổi cái nội dung cần tìm.

Phải làm sao bây giờ.

Bây giờ tính sao đây trời?

Tô Miên hoàn toàn không dám quay đầu lại đối mặt với người yêu cũ.

Chỉ đành dùng những ngón tay bất lực gõ lạch cạch lên cái công cụ tìm kiếm lạnh ngắt này.

Nào ngờ đúng lúc đó, một tiếng cười khẽ ôn nhu trầm ấm lại vang lên ngay sát bên tai Tô Miên...

Âm thanh cực kỳ quyến rũ, mơn trớn qua vành tai ngứa ngáy, khiến Tô Miên càng thêm run rẩy dữ dội.

Cậu cảm thấy một luồng hơi nóng phả thẳng vào tai, theo bản năng rụt cổ lại.

Vốn là người cực kỳ mẫn cảm, khi cảm nhận được hơi ấm áp sát phần cổ mảnh khảnh, làm sao Tô Miên lại không nhận ra Bùi Nhạc đã áp sát đến mức nào cơ chứ?

Chẳng cần nhìn cũng biết ch.óp mũi của anh suýt nữa thì chạm vào vành tai cậu mất rồi.

Hơn nữa khóe môi anh còn đang cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Đang cúi người ghé sát, với ánh mắt trêu chọc dò xét từ trên xuống dưới.

Tô Miên có cảm giác bản thân từ trên xuống dưới đều bị anh nhìn thấu sạch sành sanh.

Cậu tức khắc co rúm người lại nhỏ xíu như một viên kẹo tròn xoe trên sàn nhà, cố gắng nhích thật gần về phía cục bông.

Tô Miên thầm tính toán: Tỷ lệ thành công nếu bây giờ ôm cục bông vùng chạy ngay lập tức là bao nhiêu phần trăm nhỉ?

Nghĩ đoạn, Tô Miên hít một hơi thật sâu nén lại can đảm, định bụng sảnh lúc anh không để ý sẽ bế thốc cục bông lên rồi chuồn thẳng một mạch.

Ai ngờ Bùi Nhạc quá ư nham hiểm, chẳng đời nào cho cậu cơ hội tiếp cận mục tiêu.

Ngay khoảnh khắc chỉ còn cách cục bông đúng một milimet, anh đã tóm ngay lấy mắt cá chân cậu, kéo giật một phát từ trên t.h.ả.m vào thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

Cả người Tô Miên run bần bật, bàn tay Bùi Nhạc quá to lớn, những ngón tay thô ráp cứ thế tinh tế mơn trớn cổ chân mềm mại của cậu.

Một luồng điện tê dại dọc theo sống lưng đ.á.n.h thẳng vào dây thần kinh, khiến cậu gần như sụp đổ trong sự bất lực không thể kháng cự.

Tô Miên khẽ mím môi.

Khuôn mặt đỏ bừng lên vì ngượng ngùng.

Rõ ràng Bùi Nhạc đã thấy hết sạch mọi hành động của cậu từ nãy đến giờ.

Thế nhưng những lời trêu chọc buông lơi ngày thường lại chẳng hề được thốt ra nửa lời.

Anh chỉ trầm mặc nhìn cậu bằng ánh mắt mang nhiều tầng cảm xúc, mặc cho Tô Miên tha hồ đoán già đoán non tâm tư của đối phương: "..."

Chương 9 - Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia