Gương mặt Cố Cảnh Diễn lập tức cứng đờ.

Một vệ sĩ trong số đó hít sâu một hơi, thì thầm: “Cố tổng… cô ấy nói như vậy, có khi giữa hai người thật sự có hiểu lầm gì đó… hơn nữa… cái bình đó… nhìn qua đúng là giống hàng thật.”

Cố Cảnh Diễn mặt xám như tro, giật lấy cái bình, lật qua lật lại kiểm tra thật kỹ, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Anh ta rút điện thoại ra, gọi ngay cho Tô Dĩnh Ân.

“Ân Ân, không phải anh trai em làm ở Sotheby’s sao? Nhờ anh ấy tra giúp cái bình được chốt giá trong buổi đấu giá hôm trước, xem người mua là ai…”

“Nhân tiện gọi luôn vị luật sư hàng đầu tôi mời đến, bảo ông ta đến nhà Đường Tri Chi!”

“Cô ta vẫn cứng miệng không chịu nhận đã quẹt thẻ của tôi. Hôm nay tôi phải khiến cô ta cúi đầu nhận sai! Nếu không sau này cưới về, chẳng phải cô ta sẽ leo lên đầu tôi ngồi à?”

Nếu Cố Cảnh Diễn đã muốn tự rước nhục vào thân như vậy, tôi cũng sẵn lòng ngồi xem.

Mười phút sau, Tô Dĩnh Ân dẫn theo một vị luật sư cao cấp bước vào nhà tôi.

4

“Cố tổng, tôi đã hỏi rồi.” Tô Dĩnh Ân vừa vào đã mở miệng: “Chiếc bình mai đó là do một vị đại gia ở thủ đô đấu giá thành công, mua về làm bình cắm hoa tặng con gái.”

Cố Cảnh Diễn nghe xong thì tỏ ra vô cùng đắc ý, như thể mọi chuyện đúng như anh ta dự đoán.

Tô Dĩnh Ân cầm bình lên xem xét, sau đó quay sang cười nhạt nhìn tôi.

“Đường Tri Chi, cô muốn tỏ vẻ giàu sang đến mức dám bỏ tiền làm giả hàng đấu giá cơ à? Đúng là chịu chơi thật.”

Vị luật sư mà anh ta mang đến chỉ vừa liếc qua đã sầm mặt.

Ông ta lập tức bước tới, đẩy gọng kính mạ vàng, định tiến lại gần kiểm tra kỹ hơn.

Ai ngờ Tô Dĩnh Ân bất ngờ giơ tay.

“Choang!”

Tiếng đồ sứ vỡ vang lên ch.ói tai trong phòng khách.

Chiếc bình mai đời Tống trị giá một trăm hai mươi triệu tệ vỡ tan thành từng mảnh trên sàn nhà.

Tôi c.h.ế.t sững tại chỗ.

Ngay cả Cố Cảnh Diễn cũng giật mình vài giây rồi trừng mắt lườm Tô Dĩnh Ân.

“Ân Ân! Đừng làm loạn! Dù là đồ giả thì cũng không rẻ đâu!”

Tô Dĩnh Ân lại mím môi, làm ra vẻ sắp khóc: “Cố tổng, rõ ràng Đường Tri Chi không có khả năng trả lại năm trăm nghìn, em chỉ muốn giúp anh đập món đồ giả này để anh bớt tức thôi, sao anh lại trách em?”

Ngay trước mặt tôi, Cố Cảnh Diễn vội vàng lau nước mắt cho cô ta, dịu giọng dỗ dành: “Không phải anh trách em. Anh vốn định bắt cô ta trả lại năm trăm nghìn, rồi dùng số tiền đó mua cho em một căn hộ nhỏ để an cư lạc nghiệp.”

“Nhân viên giỏi của anh thì xứng đáng có được điều tốt nhất.”

Nói xong, anh ta cố ý liếc về phía tôi, giọng đầy mỉa mai: “Hy vọng có người nhìn rõ khoảng cách giữa anh và cô ta, ngoan ngoãn ký hết mấy tờ hợp đồng kia. Dù sao ở thủ đô cũng có cả hàng dài người đang chờ làm bà Cố đấy.”

Tôi nhìn anh ta như nhìn một tên ngốc, chán nản đảo mắt, khinh khỉnh nói: “Cố Cảnh Diễn, làm ơn điều tra kỹ xem rốt cuộc ai mới là người quẹt sạch năm trăm nghìn đi đã. Nếu không, người đang tính moi sạch tiền nhà anh, đúng là có thể xếp hàng vòng quanh thủ đô đấy.”

Vừa dứt lời, ánh mắt Tô Dĩnh Ân thoáng hiện vẻ chột dạ, sau đó cô ta lập tức rơi nước mắt như thể có sẵn vòi nước trong mắt.

Cố Cảnh Diễn lập tức hoảng lên, luống cuống dỗ dành cô ta.

Tôi chẳng buồn nhìn cảnh đó, lạnh giọng cắt ngang: “Cố tổng quý cô ta đến vậy, chắc cũng sẽ đứng ra bồi thường cái bình một trăm hai mươi triệu này chứ?”

Cố Cảnh Diễn lập tức giơ chân lên, định giẫm nát thêm đám mảnh sứ dưới đất.

“Chỉ là đồ giả mà cũng đòi tôi bồi thường? Sao? Cô tiếc à? Không phải chính miệng cô nói đây là hàng thật sao? Không phải cô giàu lắm à? Vậy thì mua cái khác đi!”

Tô Dĩnh Ân thấy vậy lập tức bật cười sung sướng, vênh mặt như con gà trống vừa thắng trận, liếc tôi đầy kiêu ngạo.

Đúng lúc đó, vị luật sư cao cấp kia lại quỳ thụp xuống, chặn chân Cố Cảnh Diễn.

“Cố tổng! Nếu tôi không nhìn nhầm… thì cái bình này… rất có thể là hàng thật…”

Cố Cảnh Diễn và Tô Dĩnh Ân cùng lúc c.h.ế.t sững.

Tôi cũng hơi bất ngờ. Không ngờ vị luật sư do anh ta thuê đến lại có chút mắt nhìn thật sự.

Nhưng không đợi bầu không khí kịp lắng xuống, Cố Cảnh Diễn đã lập tức hất ông ta ra, nghiến răng giẫm mạnh lên những mảnh sứ còn lại.

“Luật sư Trương, ông là luật sư chứ không phải chuyên gia giám định cổ vật! Ông cũng nghe thấy rồi đấy, món này đã được vị đại gia ở thủ đô đấu giá về tặng con gái, sao có thể xuất hiện ở cái thành phố nhỏ như Hải Thị này chứ?!”

Tô Dĩnh Ân liền giả vờ ngạc nhiên, trợn tròn mắt: “Chẳng lẽ… Đường Tri Chi gan to bằng trời, dám trộm đồ của nhà đại gia thủ đô?”

“Hoặc là… cô ta đã mồi chài được luôn cả vị đại gia đó rồi?”

Tôi không nhịn được bật cười trước sự ngu xuẩn của hai người họ.

“Thôi, tôi cũng không giấu nữa. Vị đại gia giàu nhất thủ đô… chính là ba tôi.”

Cố Cảnh Diễn lập tức liếc nhìn Tô Dĩnh Ân, hai người nhìn nhau rồi phá lên cười đến mức suýt không đứng vững.

“Trời đất ơi, Đường Tri Chi, gia cảnh nhà cô thế nào tôi còn không rõ chắc? Bây giờ lại dám nói đại gia giàu nhất thủ đô là ba cô à? Chắc là… ba nuôi thì có?”

Chương 4 - Chiếc Thẻ Phụ Của Vị Hôn Phu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia