6
Mọi người còn nhớ bài viết “Thỏa thuận tội ác”mà tôi viết trước đó không?
Còn nhớ cái ngôi làng tội ác nơi người vợ bị buôn bán, chồng thắt t.h.u.ố.c nổ ở lưng cũng không mang nổi vợ con về không?
Vụ án này xảy ra chính tại ngôi làng nhỏ đó.
Ngôi làng này có một nửa số cô dâu là do mua bán mà thành.
Cho nên chỉ cần có cô gái nào bước chân vào ngôi làng này thì đừng hòng chạy thoát, tất cả mọi người đều hùa nhau canh chừng người vợ mua về.
Thế mà lại có đúng một người trốn mất.
Hôm đó, cô vợ mới mua được đúng một năm của Tam Hưởng là Bồ Nhung đã trốn mất mà lại còn mang theo cả bầu tám nữa chứ.
7
Nếu không có lão Phó, có lẽ Bồ Nhung đã c.h.ế.t trong u lặng rồi bởi vì mọi người đều cho rằng cô ấy đã bỏ trốn.
Lão Phó là nhân viên bưu điện ở thị trấn, toàn bộ thư từ trong ngôi làng này đều được gửi đến tiệm tạp hóa của Cát Qua T.ử ở đầu làng.
Hôm đó lúc đi gửi thư, Cát Qua T.ử không có ở nhà, ông ta bèn ra phía sau tìm.
Kết quả vừa bước vào sân sau thì ngửi thấy một mùi hôi thoang thoảng giống như mùi đậu hũ thối vậy.
Ở một góc sân có một cái vại xi măng cỡ lớn, hầu như hộ nông dân nào cũng có dùng để trữ lúa mì ngô.
Đang là thời điểm mùa thu hoạch lúa mì vừa qua chưa lâu, chiếc vại xi măng này được bịt kín mít bằng vải nhựa, nhìn là biết đã đựng đầy lúa mì.
Mùi hôi thối chính là phát ra từ cái vại này.
Lão Phó từng đi lính, từng ra trận, biết rõ mùi hôi này tuyệt đối không phải mùi đậu hũ thối nên lập tức quay người bỏ đi, đi thẳng đến đồn công an báo án.
Sau khi cảnh sát đến đã đào trong vại ra một t.h.i t.h.ể phụ nữ mang thai.
Thời gian m.a.n.g t.h.a.i ít nhất là tám tháng.
Thi thể tuy đã trương phình phân hủy nhưng vẫn có thể nhận ra, chính là Bồ Nhung.
8
Bồ Nhung mất tích 7 ngày, người nhà cô ấy không một ai báo cảnh sát.
Mẹ chồng của Bồ Nhung là mẹ Đại Hưởng lấp lửng nói: "Chúng tôi tưởng nó về nhà mẹ đẻ rồi."
"Nhà mẹ đẻ nó ở đâu?"
"Không biết."
"Không biết?"
Cảnh sát gặng hỏi hồi lâu, người phụ nữ đó mới ấp úng nói con dâu nhà mình là mua về.
"Mua về thì không báo cảnh sát à? Mua về rồi bỏ trốn là thôi luôn à?"
"Chứ sao nữa? Bọn tôi mà báo cảnh sát chẳng phải mấy người sẽ nói chúng tôi buôn bán nhân khẩu, phạm pháp à?"
"Biết phạm pháp mà còn mua?"
"Không mua thì con trai tôi lấy vợ kiểu gì? Chẳng phải tuyệt t.ử tuyệt tôn sao?"
"Thế cái này bỏ tiền mua về trốn mất mà không tìm, tiền chẳng phải mất trắng à?"
"Đại Thái không cho chúng tôi báo cảnh sát, bảo mất thì thôi, mụ sẽ giúp chúng tôi mua một người khác, đến lúc đó chỉ tính nửa giá."
9
Đại Thái là mẹ của Cát Qua Tử, Bồ Nhung chính là người do mụ ta làm mai mua về.
Trong thôn này, hễ là vợ mua về thì đều do Đại Thái làm mối cả.
Mẹ Đại Hưởng nói: "Đại Thái là người có bản lĩnh, nói là làm. Mụ ta bảo chỉ cần chúng tôi không báo cảnh sát, mụ không những mua lại cho con trai thứ ba của tôi một người mà còn giúp tôi mua vợ về cho cả con trai cả và con trai thứ hai nữa."
Mẹ Đại Hưởng khâm phục Đại Thái sát đất.
Không khâm phục không được, chuyện chung thân đại sự của ba đứa con trai nhà bà ta đều trông cậy vào Đại Thái.
Dưới hiên nhà Đại Hưởng chen chúc ba gã đàn ông độc thân, Đại Hưởng, Nhị Hưởng, Tam Hưởng giống như ba khúc cây cổ thụ cong vẹo cắm phăng phắc trong sân.
Thằng cả chân vòng kiềng, bước đi dang rộng, khoảng trống giữa hai chân đủ cho xe lừa chạy qua, con đường làng rộng hai mét gặp hắn ta cũng phải tự động dọn đường.
Thằng hai trong hốc mắt khảm hai hạt nho khô đét, bảo rằng năm mẹ m.a.n.g t.h.a.i anh ta ngay cả một bữa cơm no cũng không được ăn, tròng mắt từ trong bụng mẹ đã bị bỏ đói thành ra dở người.
Thằng ba trông có vẻ ra con người nhưng cái lưỡi lúc nào cũng thắt nút trong miệng, một câu chào hỏi nhà nông đơn giản nhất như mày ăn cơm chưa mà cứ "mày... Mày mày..." lải nhải đến tận lúc mặt trời lặn về tây, ngẩn ngơ mãi vẫn không thốt ra được hai chữ "ăn cơm".
Hai ông bà canh giữ ba món hàng lỗi này, sầu đến mức nửa đêm mò mẫn ngồi đối diện nhau. Chiếc hũ sành muối dưa trên bệ cửa sổ cũng không chứa hết tiếng thở dài của họ.
Mùa đông nông nhàn, Đại Hưởng nương nhìn đàn ông độc thân rúc trong nhà mà sầu muộn, bèn chọn con gà mái già béo nhất trong chuồng gà đi tìm Đại Thái ở đầu thôn.
Đại Thái bôn ba khắp chốn, kiến thức rộng rãi, một năm có hơn nửa năm ở bên ngoài, nhà ai có con trai không tìm được vợ mà cầu cứu đến tận cửa, chưa từng phải thất vọng, cứ đi ra ngoài hai ba tháng là đảm bảo mang về cho một cô gái trẻ mọng nước nên uy tín của Đại Thái trong thôn còn cao hơn cả cán bộ thôn
Đại Thái nhận con gà mái béo của mẹ Đại Hưởng thì đầy tự tin nói: "Về nhà chuẩn bị tiền đi! Lần này dẫn về ưu tiên cho thằng cả Đại Hưởng nhà chị, Nhị Hưởng và Tam Hưởng từ từ sau, một lúc chị cũng không lấy ra nhiều tiền thế này được, bây giờ giá cả còn tăng dữ dội hơn cả thịt lợn, từng đứa một!"
Mẹ Đại Hưởng nghẹn ngào cảm tạ rồi rời đi, về nhà vội vàng cùng chồng lục lọi tài sản đáy hòm xem có đủ hay không, tính toán xem có bán chút ngô hay đậu nành gì đó để gom góp thêm.