Dường như coi hành động của tôi là đang đòi khen ngợi.

Anh nương theo tự nhiên lấy từ trong túi ra một viên kẹo.

"Rất ngoan."

"Tối qua và hôm nay đều rất ngoan."

Giống như đang dỗ dành trẻ con vậy.

Thế nhưng viên kẹo đã kề sát bên môi tôi, chẳng có lựa chọn từ chối.

Tôi cúi đầu ngậm lấy.

Là vị bạc hà, giống như nụ hôn đầu tiên thưởng thức vào đêm qua, là hương vị của Trì Hiến.

Làm cho cổ họng tôi có chút ngứa ngáy.

Trì Hiến chăm sóc tôi rất tỉ mỉ.

Trên ghế ngồi có đệm mềm, trước khi chui vào chăn sẽ sưởi ấm người mình lên trước.

Chủ động giúp tôi sưởi ấm tay chân, tự giác giặt đồ lót bằng tay cho tôi, giống như đó là điều hiển nhiên nên làm.

Nhưng tôi luôn cảm thấy, anh quá mức bình thản.

So với việc nuôi vợ, thì càng giống như đang nuôi con gái hơn.

Rất nhiều lúc, tôi đều đỏ mặt tim đập dồn dập, tay cũng chẳng biết nên đặt ở đâu.

Trì Hiến vẫn bình tĩnh tự nhiên như cũ.

Ánh mắt bình thản chăm chú dừng trên người tôi, không hề chớp lấy một cái.

Đôi mắt ấy giống như một ống kính độ phân giải cao.

Mọi phản ứng của tôi trong mắt anh đều không thể che giấu, hiện rõ mồn một.

Làm tôi không khỏi nảy sinh vài phần bối rối khó nói thành lời.

Đã nhiều lần tôi muốn vỗ vỗ vào mặt mình, hét lớn.

Ngu Trân Dư, mày hãy xốc lại tinh thần đi!

Thế nhưng nuôi con gái thì sẽ không có những hành vi quá đà đến thế.

Trì Hiến sẽ chủ động hôn tôi, nụ hôn buổi sáng, nụ hôn chúc ngủ ngon, thậm chí là do anh chủ động đề nghị trước.

Trong chuyện đó cũng chẳng hề né tránh chút nào.

Ngày thứ hai sau đêm tân hôn, khi nhận được cả một thùng to đùng đồ dùng kế hoạch hóa gia đình, mặt mũi tôi đỏ gay đến mức chẳng nói nên lời.

Hai loại cảm giác hoàn toàn trái ngược va chạm mạnh mẽ vào phán đoán bản năng của tôi.

Lâu dần, tôi không kiềm được mà trở nên lo sợ mất mát.

Các loại ứng dụng giống như được cài thiết bị theo dõi, cứ liên tục gợi ý cho tôi các nội dung tư vấn tình cảm.

Lắng nghe vài người, tôi không kiềm được mà bấm vào tin nhắn riêng.

Blogger là một người chị trưởng thành, giọng nói dịu dàng:

[Bé cưng ơi, đ.á.n.h giá một người đàn ông có yêu em hay không rất đơn giản, có sẵn lòng chi tiền cho em không? Có trân trọng em không? Có khao khát muốn cho cả thế giới biết em là vợ của anh ấy hay không?]

Hai điều đầu Trì Hiến đều đáp ứng một cách hoàn hảo.

Nhưng điều cuối cùng.

Ánh mắt tôi có chút ảm đạm, từ lúc kết hôn đến nay, Trì Hiến hình như chưa bao giờ chủ động nhắc đến việc dẫn tôi đi gặp bè bạn.

Ngoại trừ vài câu chúc mừng xã giao trong đám cưới, đến tận bây giờ tôi thậm chí còn không nhớ nổi tên bạn bè của anh.

Chỉ biết một người trong số phù rể tính tình khá tốt, đã tiện tay nhấc giúp tôi tà váy.

Về sau hình như có việc đột xuất nên phải rời đi trước, thay bằng một người mặt mũi lạ lẫm vào vị trí đó.

Mà Trì Hiến, cũng luôn không có ý định giới thiệu họ với tôi.

Thế thì đã đành.

Nhưng mà...

Ngay cả lúc chụp xong ảnh cưới, tôi không kiềm được đăng lên trang cá nhân chia sẻ niềm vui.

Trì Hiến cũng chỉ lặng lẽ chụp lại bức ảnh đó.

Giống như chú rể trong ảnh không phải là anh vậy, chẳng thấy được bất kỳ cảm xúc biến động nào.

Tôi khéo léo hỏi anh có phải chụp không đẹp hay không.

Ánh mắt anh rất sâu thẳm: "Tiểu Dư rất đẹp."

"Họ không cần phải biết."

Lúc đó tôi chỉ mải ngượng ngùng.

Bây giờ nhớ lại trọng tâm nằm ở câu nói cuối cùng.

Trì Hiến đang cố ý ngăn cách tôi và hội anh em của anh.

Tôi mím môi, nói thật tình hình cho chị blogger biết.

Chị ấy rõ ràng rất ngạc nhiên.

Đến mức thốt cả tiếng địa phương ra:

[Không lý nào chứ, người ta đã tiếc gì tiền với em đâu, lại còn biết thương em nữa, nếu không quý em thì người ta tham cái gì cơ chứ?]

Nhưng dù sao cũng là người phụ nữ trưởng thành đã trải qua nhiều sóng gió.

Chị ấy nhanh ch.óng xốc lại tinh thần:

[Bé cưng ơi, vẫn còn một cách kiểm chứng cuối cùng, thường thì trúng cái này là chuẩn không cần chỉnh rồi, lúc làm chuyện đó người ta có dũng mãnh không?]

[Có cái đà như muốn ăn tươi nuốt sống em không? Một khi đã vào trận thì có như ngựa đứt dây sút, chẳng nghe nổi lời người nữa không?]

Lời tuy thô nhưng thật, cơ mà câu này cũng thô quá rồi đấy.

Tôi bị giật mình đến mức bắt đầu ho sặc sụa.

Vẫn là mấy điểm trước đều đúng, ngoại trừ điểm cuối cùng.

Tôi hơi hụt hẫng rủ mắt xuống.

Trì Hiến từ trước đến nay luôn rất lịch thiệp.

Ngay cả vào thời khắc quan trọng nhất.

Anh nhẫn nại đến mức gân xanh trên thái dương nổi gồ lên, vẫn sẽ dừng lại, lịch sự hỏi tôi:

"Có nên chậm lại một chút không."

Dù lúc đó các giác quan của tôi đều bị quá tải, chẳng thể thốt nên lời.

Vừa ngơ ngác nhả ra được một chữ "nhanh", Trì Hiến đã tự mình hiểu theo ý anh:

"Được, anh nhanh một chút."

Sau đó tôi ngoan ra, dành khoảng không gian then chốt của một chữ này cho một chữ khác là "chậm".

Nhưng lại chẳng biết có phải do thời điểm không đúng hay không.

Trì Hiến vẫn hiểu sai như cũ: "Chậm quá rồi sao? Xin lỗi em."

Nhưng dù cho thế nào, vào những lúc như thế, Trì Hiến vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo là sự thật.

Chị blogger nghe xong lời tôi nói thì hít vào một hơi thật dài.

[Bé cưng ơi, tiền này… hay là chị hoàn lại cho em nhé.]