Chàng dắt tay ta cùng ngồi xuống ghế: "Vừa rồi ta quan sát bên ngoài thấy có mấy kẻ cứ lén lút canh chừng ở đây, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Bọn họ không cho nàng ra ngoài sao?"
Ta vừa định buông tay áo của chàng ra thì đã bị chàng nhanh tay chộp lấy, siết c.h.ặ.t lấy bàn tay ta. Ta khẽ giãy giụa một chút, thấy không thể thoát ra được nên cũng đành thuận theo ý chàng.
"Chắc là sợ ta ra ngoài nói năng lung tung ấy mà."
Ta đem toàn bộ những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua kể lại cho chàng nghe.
"Ban đầu ta vốn dĩ chẳng muốn trở về đây chút nào, nhưng ngoại tổ mẫu nói hôn sự của ta và chàng dù sao cũng cần phải có cha mẹ đứng ra làm chứng, nếu không chàng sẽ bị người đời đàm tiếu, dị nghị. Ai mà ngờ được bọn họ lại ngấm ngầm tính kế cái chuyện đồi bại này. Cũng may nhờ có chàng báo trước cho ta biết việc trưởng tỷ không thể mang thai, nếu không ta vẫn còn đang phải vắt óc suy đoán xem bọn họ rốt cuộc muốn giở trò gì đây!"
Nghĩ lại khoảnh khắc vừa mới biết được những mưu đồ bẩn thỉu đó, dẫu biết rõ bọn họ đối với ta chẳng có chút tình cảm ruột thịt nào, nhưng trong lòng ta vẫn không tránh khỏi cảm thấy có chút xót xa, đau lòng.
16
"Bọn họ lại dám ôm cái tâm tư bỉ ổi ấy với nàng, sao nàng không đem ta ra để dọa bọn họ luôn đi!" Chàng nói, trong giọng điệu đã mang theo vài phần hàn ý lạnh người.
Ta nhẹ nhàng vỗ về an ủi chàng: "Chuyện của chúng ta vẫn chưa được định đoạt một cách chính thức, ta sợ nói ra lúc này sẽ có kẻ rảnh rỗi bàn tán ra vào không hay."
Tiêu Hanh tức giận đập mạnh xuống bàn: "Ai dám?!"
"Được rồi, đừng vì chuyện này mà tức giận nữa. Đợi mọi chuyện định đoạt xong xuôi rồi tuyên bố cũng giống nhau cả thôi. Hơn nữa ta cũng rất hiếu kỳ, bọn họ mười mấy năm trời chẳng thèm nhớ đến ta, đột nhiên lại sốt sắng đón ta trở về rốt cuộc là vì cái gì. Giờ thì biết rõ ngọn ngành rồi, trong lòng ngược lại càng thêm nhẹ nhõm, an định."
Tiêu Hanh nắm c.h.ặ.t lấy tay ta: "Nàng cứ yên tâm, ngày mai ta sẽ lập tức vào cung bẩm báo với phụ hoàng và mẫu hậu về chuyện của chúng ta. Nếu nàng không muốn nhìn mặt bọn họ nữa, ta sẽ tìm cách đưa nàng rời khỏi nơi này ngay lập tức, tóm lại tuyệt đối không để nàng phải chịu bất kỳ uất ức nào."
Ta siết nhẹ tay chàng: "Không cần đâu mà, ta đối với bọn họ vốn dĩ chẳng có chút kỳ vọng nào, tự nhiên cũng sẽ không thấy uất ức. Chàng không cần phải tốn công sức đưa ta rời khỏi đây làm gì, chẳng phải chàng đã cài cắm ám vệ ở bên cạnh bảo vệ ta rồi sao, ta sẽ không sao đâu."
Tiêu Hanh nghe ta nói vậy thì mới chịu thỏa hiệp, gật đầu đồng ý.
"Được, ngày mai ta sẽ vào cung cầu xin phụ hoàng ban hôn."
17
Ngày hôm sau, thứ đến trước cả thánh chỉ ban hôn lại là lời mời hẹn gặp mặt của Bùi Hi Chi.
Trưởng tỷ làm như thể chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra, đon đả bước tới định nắm lấy tay ta để cùng nhau ra ngoài.
"Chiêu Chiêu à, Hi Chi nói mấy ngày trước đã đường đột mạo phạm muội, hôm nay huynh ấy muốn đặc biệt bày tiệc xin lỗi muội một tiếng, ta đi cùng muội nhé."
Ta trực tiếp lùi lại một bước, khéo léo né tránh sự đụng chạm của nàng ta. Nàng ta rụt tay về, nhưng trên gương mặt vẫn duy trì nụ cười vô cùng nhiệt tình, thân thiết.
Ta cũng rất tò mò muốn xem xem đám người này rốt cuộc còn có thể giở trò mèo gì nữa, thế là dứt khoát nhận lời.
Nơi hẹn lần này là ở chùa Hộ Quốc.
Khi đoàn người của chúng ta đến nơi, từ tận đằng xa đã nhìn thấy bóng dáng Bùi Hi Chi đang đứng đợi sẵn ở ngay trước cổng chùa.
Khi nhìn thấy ta, trong mắt hắn thoáng hiện lên cảm xúc vô cùng phức tạp. Ta coi như không nhìn thấy, thản nhiên bước qua.
Sau khi làm lễ bái Phật xong xuôi, trưởng tỷ lên tiếng bảo phía sau hậu viện của chùa Hộ Quốc có một rừng hoa đào rất lớn, lúc này hoa đào đang độ nở rộ rực rỡ, chính là thời điểm thưởng ngoạn tốt nhất.
Nói rồi, hai người bọn họ liền sải bước đi trước, đi được vài bước mới sực nhận ra ta vẫn đứng yên tại chỗ, không hề bước theo.
"Muội muội, sao vậy? Tuy rằng rừng hoa đào không phải là thứ gì quá hiếm lạ, nhưng mấy ngày nay muội cứ ru rú ở trong nhà mãi, coi như lần này ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa đầu óc đi."
Ta không hề bỏ sót sự căng thẳng, lo âu lộ rõ trong thần sắc của nàng ta.
"Trưởng tỷ, tỷ thực sự là muốn ta đi dạo cho khuây khỏa sao?"
18
Nhìn thấy nụ cười như có như không trên gương mặt ta, trưởng tỷ thoáng khựng lại một chút.
Nhưng nàng ta vẫn cố tỏ ra tự nhiên bước lại gần: "Đương nhiên rồi, hơn nữa Hi Chi hôm nay thực chất là đặc biệt đến để xin lỗi muội mà, huynh ấy nói chuyện mấy ngày trước đều là do huynh ấy không đúng, hy vọng muội có thể đại lượng tha thứ cho huynh ấy."
Bùi Hi Chi đứng sừng sững bên cạnh nàng ta, không nói một lời, chỉ khẽ cúi đầu, ngầm thừa nhận những lời trưởng tỷ vừa nói là đúng.
"Nếu đã vậy thì được thôi, ta sẽ đi xem thử xem sao."
Nghe ta nói lời này, hai người bọn họ đồng thời thở phào nhẹ nhõm một hơi rõ rệt.
Hậu viện của chùa Hộ Quốc quả thực có một rừng đào rất lớn, lúc này hoa nở rộ rực rỡ như một áng mây hồng, đằng xa cũng có vài vị tiểu thư và phu nhân nhà quyền quý đang dạo chơi thưởng lãm.
Ba người chúng ta cứ thế lững thững bước đi, trưởng tỷ ở bên cạnh vô cùng nhiệt tình giới thiệu cho ta nghe về lịch sử lâu đời của ngôi chùa Hộ Quốc này, còn Bùi Hi Chi thì từ đầu đến cuối vẫn giữ sự im lặng tuyệt đối.