Chiêu Chiêu

Chương 7

Mẹ bấy giờ mới trừng mắt nhìn kỹ vị nha hoàn kia, lúc này mới bàng hoàng nhận ra đây hoàn toàn không phải là người hầu kẻ hạ trong phủ của mình. 

Ta khẽ nở một nụ cười nhạt. 

Đây chính là ám vệ thân thủ phi phàm mà Tiêu Hanh đặc biệt cài cắm bên cạnh để bảo vệ ta, ngày thường cải trang thành nha hoàn thân cận đi theo ta như hình với bóng.

"Đây là nha hoàn riêng của ta. Mẹ hà tất cứ hở ra một tí là lại muốn động tay động chân đ.á.n.h đập ta như vậy, ít nhất cũng phải đợi ta nói cho rõ ràng ngọn ngành mọi chuyện đã chứ."

Cha nheo nheo đôi mắt cáo già nhìn chăm chăm vào vị nha hoàn kia. 

Vị nha hoàn này dường như là người theo con gái từ khi mới trở về, ngày thường vô cùng trầm lặng, không mấy gây sự chú ý. 

Thế nhưng vừa rồi lại có thể ra tay vô cùng chuẩn xác, kịp thời giữ c.h.ặ.t lấy tay của chủ mẫu mà trên gương mặt lại chẳng hề hiện lên chút hoảng sợ, e dè nào.

Đứa con gái này, ông ta đột nhiên phát hiện ra sự hiểu biết của mình về nàng thực sự là quá ít ỏi.

Ta lại quay sang nhìn thẳng vào cha: "Ngày hôm qua ta đã cảnh cáo các người rồi, chỉ cần các người không chủ động tới trêu chọc ta, ta tự khắc cũng sẽ chẳng thèm để tâm đến các người làm gì."

"Trưởng tỷ rơi vào kết cục t.h.ả.m hại ngày hôm nay hoàn toàn là do nàng ta tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão mà thôi."

"Bằng không thì các người cứ việc tự đi mà hỏi trưởng tỷ xem, nàng ta và vị Nhị công t.ử phủ Quốc Công kia rốt cuộc đã ngấm ngầm bàn mưu tính kế những gì? Tại sao ngày hôm nay một mực ép buộc ta phải đến chùa Hộ Quốc cho bằng được? Những vị phu nhân và tiểu thư quyền quý tụ tập xung quanh chùa Hộ Quốc kia, tại sao vừa vặn lúc tỷ tỷ ngã xuống nước, bọn họ liền lập tức vây kín mít lại như vậy?"

Ta nhìn thẳng vào gương mặt đang không ngừng biến sắc của mẹ: "Hay là để ta sai người đi điều tra một phen nhé, hỏi xem các vị phu nhân, tiểu thư kia làm sao mà lại có thể trùng hợp đến thế, tất cả đều chọn đúng ngày hôm nay để đến bái Phật? Theo như ta được biết, mấy vị phu nhân đó ngày thường đều có thói quen cố định đi lễ chùa vào ngày mùng một và ngày rằm cơ mà, hôm nay chẳng phải là quá mức trùng hợp rồi sao?"

"Còn cả đứa nha hoàn thân cận bên cạnh trưởng tỷ nữa, khi tất cả mọi người đều đang luống cuống tìm cách vớt khăn tay, thì nàng ta lại lén lút, lẻn ra sau lưng ta để làm cái gì?"

Ánh mắt của cha mẹ lúc này đều đồng loạt đổ dồn về phía trưởng tỷ đang nằm trên giường. 

"Uyển Nhi..." 

Trong ánh mắt của mẹ tràn ngập sự bàng hoàng, không thể tin nổi.

22

Sắc mặt trưởng tỷ bấy giờ đã trắng bệch như giấy: "Không... Không phải đâu, muội muội, ta biết trong lòng muội có oán hận, nhưng ngày hôm đó rõ ràng là ——"

Ta thẳng thừng ngắt lời nàng ta: "Được rồi, mấy lời dối trá này ngươi đem đi lừa gạt cha mẹ thì còn được, chứ muốn lừa gạt ta sao? Ngươi tưởng ta thực sự là kẻ ngốc không biết gì chắc? Ngươi chẳng qua chỉ là muốn đẩy ta ngã xuống hồ nước trước bàn dân thiên hạ, vị Nhị công t.ử kia sẽ anh hùng cứu mỹ nhân nhảy xuống bế ta lên bờ. Đến lúc đó, danh tiết hủy hoại, ta có không muốn gả cho hắn cũng không được nữa rồi. Các người nắm thóp được ta thì ta sau này sẽ không dám mở miệng nói càn nói bậy về chuyện của ngươi nữa, có đúng không?"

"Nhưng thật đáng tiếc thay, ngươi lại tự mình gánh lấy hậu quả do chính mình bày ra. Những kẻ mà ngươi đã cất công tìm đến để chứng kiến màn kịch này rốt cuộc lại được tận mắt nhìn thấy cảnh tượng của chính ngươi đấy thôi. Ta thấy vị Nhị công t.ử kia thực chất cũng vô cùng thích ngươi đấy chứ, vì ngươi mà ngay cả một người hắn không thích là ta đây cũng phải tìm đủ mọi cách để cưới cho bằng được. Giờ thì hay rồi, ngươi vừa vặn có thể danh chính ngôn thuận gả cho hắn để báo đáp ân tình cứu mạng rồi đấy."

Trưởng tỷ dường như cuối cùng không thể chịu đựng nổi sự chế giễu này nữa, nàng ta kích động gào thét điên cuồng: "Ai thèm gả cho hắn cơ chứ?! Cái đồ tiện nhân nhà ngươi, nếu ngươi đã nhìn thấu hết mọi chuyện từ trước rồi, tại sao không ngoan ngoãn làm theo những gì đã được sắp đặt đi?! Ngươi tưởng rằng bản thân mình có thể tìm được mối nào tốt đẹp hơn hắn chắc?!"

"Ngươi có biết để chuẩn bị cho ngày hôm nay ta đã phải hao tâm tổn trí biết bao nhiêu không? Tất cả những việc ta làm đều là vì để bản thân có thể thuận lợi gả cho Thế t.ử! Nếu không phải là gả cho huynh ấy, thì rốt cuộc ta tốn công tốn sức làm những việc này để làm cái gì cơ chứ?!"

"Uyển Nhi..." 

Mẹ nhìn bộ dạng như kẻ điên dại, mất hết lý trí của nàng ta, bàng hoàng thốt lên không thành tiếng. Cha cũng c.h.ế.t lặng nhìn nàng ta trân trân.

Bọn họ trước giờ đều đinh ninh rằng trưởng tỷ chỉ là muốn tốt cho ta, muốn tác hợp cho ta và Bùi Hi Chi, ai ngờ cuối cùng lại bị ta gậy ông đập lưng ông tính kế ngược lại. 

Họ hoàn toàn không thể ngờ được phía sau câu chuyện này lại ẩn giấu một tâm tư, mưu đồ kinh thiên động địa đến như vậy.

23

Sau khi bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt của trưởng tỷ, ta lầm lũi đi thẳng về phía viện của mình. Mẹ từ phía sau đột nhiên gọi ta lại.

"Chiêu Chiêu..." 

Gương mặt bà ta giờ đây tràn ngập sự hổ thẹn và hối hận muộn màng. 

Có lẽ cho đến tận giờ phút này, bà ta mới thực sự nhận ra bấy lâu nay bản thân mình đã lạnh nhạt, bỏ mặc đứa con gái này biết bao nhiêu, đã nợ nần ta nhiều đến nhường nào.

Chương 7 - Chiêu Chiêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia