Chúng ta đi suốt ngày đêm, không ngừng nghỉ một khắc, tới Phong Thành rồi Tưởng Xã mới lau mồ hôi, thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đưa ta đến một khách điếm sát mép nước.
Thuê gian phòng rẻ nhất.
Vừa bước vào, hắn liền đóng cửa, còn nói với chưởng quầy rằng thuê trọn ba ngày, bất kể nghe thấy động tĩnh gì cũng không được đến quấy rầy.
Hắn đứng ở đó, đá văng giày, sau đó dang hai tay như thế t.ử, ra hiệu cho ta cởi y phục hầu hắn.
“Tiểu tiện nhân, hầu hạ ta cho tốt, giống như lúc ngươi hầu thế t.ử vậy. Ta thấy hắn hưởng thụ lắm.”
“Lại đây, còn giả vờ cái gì?”
“Trong xương vốn đã là thứ dâm đãng thấp hèn, ta từng nhìn thấy ngươi và thế t.ử ở hậu viện rồi, một món hàng bị chơi chán, tùy tiện ban cho ta làm chính thê sao? Để ta thử xem phẩm sắc thế nào…”
“Nếu hầu hạ tốt, ta sẽ cân nhắc giữ ngươi lại thêm vài ngày.”
Ta đặt bọc hành lý trong tay xuống, chậm rãi bước tới.
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ta, l.i.ế.m môi: “Nói thật, ngươi và vị Đăng Vân quận chúa kia quả thật rất giống nhau, không, thật ra ta cảm thấy ngươi còn xinh đẹp hơn, chẳng trách thế t.ử thích ngươi đến thế, tính ra… lão t.ử cũng xem như từng hưởng dụng một vị quận chúa rồi…”
Ta vòng tay qua eo hắn tháo đai lưng, hơi thở hắn bắt đầu trở nên gấp gáp, cúi đầu nôn nóng định lột y phục ta, ta đưa tay từ sau gáy hắn vuốt ngược lên, giữ lấy cây trâm trên tóc hắn.
Hắn phát ra một tiếng thở dài đầy nôn nóng.
Ngay sau đó, cây trâm bất ngờ đ.â.m vào cổ hắn như một lưỡi d.a.o sắc bén.
Ta từng luyện tập vô số lần, từng nghĩ đến vô số lần, từng tìm kiếm vô số cơ hội.
Hóa ra lại đơn giản đến vậy.
Đâm xuyên, khuấy mạnh, tiếng thở khò khè rối loạn, hắn lập tức trợn lớn mắt, hai tay siết c.h.ặ.t lấy ta, ta chỉ lạnh lùng nhìn hắn, mặt không chút biểu cảm.
Lại dùng sức, đ.â.m sâu hơn.
Đến nửa đêm về sáng, căn phòng một lần nữa yên tĩnh.
Ta nhét một túi bạc vào trong n.g.ự.c Tưởng Xã, sau đó ném hắn xuống Kim Hà, nơi hắn định bán ta tới.
Đối với những kẻ khốn khổ kiếm sống trên sông, số bạc này chính là một khoản phú quý từ trên trời rơi xuống, cho dù có vớt được hắn lên, vì số bạc đã vào tay, họ cũng sẽ chôn hắn hoặc ném hắn tới nơi không ai trông thấy.
4
Đêm ấy ta ngủ rất say, một mạch đến tận chiều hôm sau.
Không có ai bất chợt luồn bàn tay lạnh buốt vào chăn, cũng không có mùi rượu.
Cũng chẳng có bất kỳ tiếng la hét hay tin tức nào về t.h.i t.h.ể của Tưởng Xã.
Nước sông cuộn sóng, thuyền nương cười đùa ám muội, thi thoảng xen lẫn tiếng trẻ nhỏ cãi nhau.
Hòa cùng tiết trời đầu hạ khi Tiểu Mãn sắp đến, tạo nên một sự yên bình khiến lòng người an ổn đến khó diễn tả.
Số bạc còn lại không hề ít.
Khế tịch và khế ước bán thân đều ở trong tay, ta đã được xóa khỏi nô tịch, nay trở lại làm lương dân.
Ta và Tưởng Xã còn chưa chính thức thành hôn, giờ đây cuối cùng đã khôi phục thân tự do.
Nhớ lại hai lần đào tẩu thất bại trước kia, ta có đôi phần hoảng hốt như đang nằm mộng.
Ta cất cây trâm đi, b.úi tóc, thay trường sam của Tưởng Xã rồi ra khỏi cửa.
Phong Thành hôm nay náo nhiệt khác thường.
Bên ngoài người người chen chúc, đám đông trên hai con phố xô đẩy nhau, tất cả đều bàn tán về tin Đăng Vân quận chúa sắp trở về.
Vị quận chúa này được nuôi dưỡng nơi khuê phòng sâu kín, nhưng lời đồn nói nàng ta tinh thông thi từ, tài mạo song toàn, kỳ nghệ cao siêu.
Trong một lần dự hội thưởng cúc, nàng ta vừa xuất hiện đã khiến người người kinh ngạc, một lần đoạt được trái tim của vô số thiếu niên lang ở kinh đô.
Trong đó có cả thế t.ử.
Ai nấy đều nói lòng ngưỡng mộ của thế t.ử dành cho Đăng Vân quận chúa đã đến cực điểm, năm xưa vì muốn ngăn nàng ta đi hòa thân, thậm chí còn đích thân cầu kiến thiên t.ử.
Giờ vừa nghe tin quận chúa trở về, hắn càng lập tức gác bỏ mọi chuyện để đi nghênh đón.
Đăng Vân quận chúa thiện lương, cao quý đến thế, xứng đáng có được mọi điều tốt đẹp nhất trên đời.
Nhưng ta biết Đăng Vân quận chúa kia vốn không phải người như vậy.
Khi còn làm nô lệ, ta từng gặp một tỳ nữ của Đăng Vân bị bắt bán sau khi bỏ trốn, khắp người nàng ấy đầy thương tích ngầm, thần trí gần như đã phát điên.
Việc đầu tiên nàng ấy làm khi nhìn thấy khuôn mặt ta là quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Sau khi chúng ta quen biết, nàng ấy dè dặt gọi ta là muội muội.
A tỷ nói, thật ra Đăng Vân quận chúa căn bản không biết làm thơ, tất cả thi từ đều có người chuyên viết sẵn, nàng ta chỉ cần học thuộc rồi đọc trước mặt mọi người.
Cái gọi là đ.á.n.h cờ cũng chỉ là những nước cờ được sắp đặt sẵn, ngay cả đối thủ thua cuộc cũng đã được dặn dò từ trước.
Dung mạo nàng ta chẳng qua chỉ thường thường, hoàn toàn dựa vào trang điểm, mỗi lần đều phải mất hai ba canh giờ mới có thể ra ngoài.
Còn nghe nói, ngay cả cách trang điểm ấy cũng là mô phỏng theo một bức mỹ nhân đồ.
Cái gọi là vì đại nghĩa mà đi hòa thân, thật ra là bởi sau lưng thế t.ử đang mập mờ với mình, nàng ta lại tư thông cùng vương t.ử Bắc Nhung đến triều kiến; a tỷ chính vì biết được nội tình, sợ bị g.i.ế.c diệt khẩu nên mới bỏ trốn.
Nghĩ lại thật nực cười, để ta có thể giống bạch nguyệt quang trong lòng hắn, thế t.ử từng liều mạng ép ta học từng thứ một.
Bất kể hè nóng đông rét, mọi cử chỉ đều phải theo khuôn phép, không được ngừng nghỉ dù chỉ một khắc.