Thế nhưng sau đó nàng lén lút tìm đại phu thân cận ở bên ngoài tới thăm khám, hỏi han một hồi mới kinh ngạc phát hiện ra t.h.u.ố.c an t.h.a.i ta gửi tới còn quý giá, bổ dưỡng hơn nhiều so với những thứ do Thái y viện phối chế bấy lâu nay.
Cứ tới phòng sắc t.h.u.ố.c hỏi thăm một chút là tự khắc sẽ rõ, t.h.u.ố.c an t.h.a.i hằng ngày đều được bỏ chung vào một nồi lớn mà nấu lên.
"Thâm cung hiu quạnh, tỉ muội chúng ta đồng tâm hiệp lực, cùng nhau nương tựa, bầu bạn qua ngày chẳng phải là tốt hơn rất nhiều sao?"
Huống hồ, những đứa trẻ do bọn họ mang nặng đẻ đau sinh ra sau này, theo quy củ triều đình đều phải cung kính cất tiếng gọi ta một tiếng mẫu thân.
Nơi này của ta đang một mảnh sóng yên biển lặng, thái bình thịnh vượng, thế nhưng những dòng chữ chạy kia lại đột ngột tiết lộ một tin tức động trời.
【Mẹ kiếp! Tạ lão phu nhân vừa mới nạp liền một mạch bốn tiểu thiếp về cho Tạ Cảnh kìa.】
10
Đã lâu không nhìn thấy những dòng chữ này xuất hiện, đột nhiên đập vào mắt như thế quả thực có chút dọa người.
Ta khẽ đưa tay vuốt ve đứa nhỏ đang nằm trong bụng, thong thả xem như đang thưởng thức một cuốn thoại bản ly kỳ ngoài phố.
Hóa ra Hứa Lương Ngọc bước chân vào Tạ phủ đã nửa năm trời mà cái bụng vẫn im lìm, chưa từng có chút tin hỷ mang thai.
Tạ lão phu nhân chê bai nàng ta là loại gà mái không biết đẻ trứng, bởi thế mới tự ý đứng ra nạp một lúc bốn thiếp thất về hầu hạ Tạ Cảnh.
Hứa Lương Ngọc tất nhiên là vạn lần không cam tâm tình nguyện, nàng ta năm xưa chấp nhận gả cho Tạ Cảnh chính là vì muốn một đời một kiếp một đôi người, phu thê khăng khít.
Trong lòng Tạ Cảnh quả thực cũng vô cùng yêu thương, trân trọng Hứa Lương Ngọc. Chỉ có điều, đứng trước đại đạo hiếu nghĩa đè nặng trên đầu, hắn rốt cuộc cũng đành phải c.ắ.n răng nhượng bộ tổ mẫu.
"Tạ gia ta suốt tám đời nay đều là độc đinh truyền thừa, Lương Ngọc, nàng hãy vì ta mà rộng lượng cho hoàn cảnh này một chút đi."
【Cái tên Tạ Cảnh này sao tự dưng hình tượng lại sụp đổ tan tành thế này???】
【Trời đất ơi, một phát nạp liền tù tì bốn đứa thiếp thất luôn á?】
【Trong Đông Cung tính tới tính lui cũng chỉ có hai vị Trắc phi, Tạ Cảnh bên này vừa ra tay đã có ngay bốn thiếp thất hầu hạ.】
【Loại nam t.ử không có bản lĩnh bảo vệ, che chở nổi thê t.ử của mình, quả thực là vô cùng nhu nhược, hèn nhát.】
【Thế tại sao kiếp trước Tạ Cảnh lại có thể vì Tô tiểu thư mà nhất quyết không chịu nạp thiếp vậy?】
Đám chữ kia nghĩ mãi không thông suốt, bản thân Hứa Lương Ngọc cũng nghĩ không ra câu trả lời thỏa đáng.
Điều này, e là chỉ có thể đi hỏi chính bản thân ta ở kiếp trước mà thôi.
Tạ gia nạp thiếp chưa được bao lâu, Tạ Cảnh đã phải một lần nữa khoác lên mình chiến bào, vội vã lên đường ra chiến trường.
Tin tức này ta đã từng nghe Lý Thừa Diệp vô tình nhắc tới trong bữa tối.
"Vùng biên thùy có một tiểu quốc man di sang xâm phạm biên cảnh, binh lực của bọn chúng vốn không đáng để tâm, duy chỉ có địa hình vùng đó là vô cùng phức tạp, hiểm trở khôn lường."
Lúc Tạ Cảnh lên đường ra trận, dáng vẻ hăng hái, hừng hực khí thế biết bao. Thế nhưng ngày trở về, trông hắn lại tiều tụy, t.h.ả.m hại đi trông thấy.
Trận chiến này dẫu cho kết cục là đại thắng, song người lập công lớn đ.á.n.h thắng trận này lại tuyệt nhiên không phải là Tạ Cảnh.
Mà chính là những nam t.ử xuất chúng của Tô gia ta.
Tạ Cảnh thân là vị chủ soái đứng đầu quân đội nhưng hành sự lại quá đỗi nôn nóng, mạo muội tiến quân, kết quả trúng kế phản gián bị quân địch bắt sống làm tù binh.
Chính những nam t.ử dũng cảm của Tô gia ta đã tình nguyện làm quân tiên phong, liều c.h.ế.t xông vào trận địa giải cứu hắn ra ngoài, đồng thời thuận lợi thu phục toàn bộ chiến tuyến, khép lại trận chiến.
Tạ Cảnh bởi vì sai lầm nghiêm trọng này mà bị Hoàng đế giáng chức nghiêm khắc.
Tạ lão phu nhân lòng như lửa đốt, chạy vạy khắp nơi tìm người giúp đỡ, cầu tình, song đi tới đâu cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu từ chối, không một ai nguyện ý nhúng tay vào vũng nước đục này để giúp đỡ Tạ gia.
"Tạ gia các người xưa nay lúc cần dùng người thì hướng về phía trước, lúc không cần liền ngoảnh mặt quay lưng đi, thói đời ấy trong kinh thành này ai mà không rõ chứ?"
【Thật là đáng hận quá đi, mụ già họ Tạ kia đem toàn bộ mọi tội lỗi, trách nhiệm đổ hết lên đầu nữ chính bảo bối rồi.】
【Làm sao có thể đem chuyện này đổ hết lên đầu nữ chính được cơ chứ?】
【Bản thân Tạ Cảnh đ.á.n.h trận thua, nữ chính thì có bản lĩnh gì mà giúp đỡ được đây?】
【Trong triều đình ngay cả một người đứng ra nói đỡ cho Tạ Cảnh cũng không có, kẻ bỏ đá xuống giếng thì lại nhiều vô số kể.】
Những kẻ bỏ đá xuống giếng kia, ta đương nhiên biết rõ là những ai.
Chính là phu quân của mấy vị tiểu thư danh môn ngày trước từng bị Tạ Cảnh công khai điểm mặt gọi tên để răn đe chứ đâu.