Cuối cùng, ngòi b.út chuyển hướng, ta tự xin bãi chức.
Bề ngoài là thỉnh cầu thánh thượng giáng tội, nhưng thực chất là lùi một bước để tiến, nhằm dò xét tâm ý đế vương.
Một tháng sau, hoàng đế hồi thư, cuối dòng phê hai chữ:
“Không chuẩn.”
Ta mỉm cười, đặt mật chiếu nơi n.g.ự.c.
Phía xa sương mù núi tan dần, lộ ra ruộng t.h.u.ố.c vừa khai khẩn.
Vận mệnh Giang gia, đã như làn sương sớm kia, tan biến trong chín tầng cung điện.
Bọn nam nhân ấy vẫn cho rằng nữ t.ử mềm lòng, chỉ vài câu lời ngon tiếng ngọt là có thể phủi sạch quá khứ.
Nhưng bọn họ nào biết, sự cứng cỏi trong xương cốt nữ t.ử, mới chính là thứ kiên định nhất cõi đời.
Ở Lĩnh An, từng đêm khuya dưới ánh đèn dầu, ngoài việc phê duyệt công văn, ta còn nghiền ngẫm triều đình đế báo.
Phong ba cỏ cây ở Trường An, nhân sự thay đổi trong lục bộ.
Chỉ cần có thể thăm dò được, dù là một sợi tơ một hạt bụi, ta cũng không bỏ qua.
Ta ôm chí hướng thiên hạ.
Dẫu từng lún sâu trong vũng bùn Giang gia, bị Giang mẫu trăm phương nghìn kế làm khó, ta cũng chưa từng hề run sợ nửa phần.
Linh hồn ta, từ đầu đến cuối, vẫn luôn thanh bạch.
25
Tin tức Giang Tẩm Mặc bị ngoại phóng, đã là một năm sau đó.
Về tình riêng, ta hận hắn.
Hận hắn khinh thường nữ t.ử, hận hắn từng suýt nữa chiếm đoạt ta.
Nhưng đạo làm vua vốn nằm ở chỗ cân bằng, trong biển cả này, tất cả mọi người đều chỉ là phù du.
Kết cục như thế, đã là sự nhân từ lớn nhất mà đế vương có thể ban cho.
Tựa như hoàng đế thật sự quên mất ta ở nơi này.
Cho đến khi núi non tràn ngập hoá quất hồng, cho đến khi Lạc Giáng trở thành huyện lớn nhất của Lĩnh An.
Cho đến khi… nơi này xuất hiện nữ đồng sinh đầu tiên.
Thì ra, ta đã ở đây hai mươi năm.
Ba tháng sau, thánh chỉ điều ta về Trường An rơi xuống công án.
Lưu sư gia cầm lấy thánh chỉ, xem đi xem lại nhiều lần.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng Tuyết Lăng lặng lẽ thu dọn hành trang.
Động tác nàng rất nhẹ, gấp mấy bộ quan phục cũ của ta thật ngay ngắn, đặt vào trong chiếc áo bông dày năm ngoái chính tay nàng khâu cho ta.
Cuối cùng ta không kìm được, nắm lấy đôi tay bận rộn của nàng:
“Tuyết Lăng, theo ta đi đi. Trường An đất rộng trời cao, có ta với nàng bên nhau, cũng coi như có chỗ nương tựa.”
Nàng dừng lại, ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn ta.
Ánh mặt trời xuyên qua khe cửa, chiếu xuống đáy mắt nàng, đầy dịu dàng.
Rồi nàng khẽ lắc đầu, ngược lại nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
“A Chiếu.”
Nàng khẽ gọi.
“Ta sẽ không quay về.”
Tim ta chợt siết lại.
“Ngươi xem.”
Nàng đưa ta nhìn ra hướng học đường ngoài cửa sổ, xa xa còn vẳng lại tiếng trẻ nhỏ trong trẻo đọc sách.
“Lũ trẻ ấy mới vừa nhận biết được vài chữ. Tam Nha hôm qua còn nói với ta, nó đã đọc hiểu được tấm bảng chỉ dẫn bên vườn t.h.u.ố.c, sẽ không còn hái nhầm d.ư.ợ.c liệu nữa.”
Ta lặng im giây lát, khinh bỉ sự ích kỷ của bản thân, nhưng vẫn không ngăn nổi nỗi lưu luyến trong lòng.
“Ở Trường An có thư viện tốt hơn, mọi việc ở đây sẽ có người tiếp nối.”
Nàng giọng điệu bình thản, từng chữ nện thẳng vào tim ta.
“Chuyến đi Trường An này của ngươi là đến một trời đất rộng lớn hơn, nhưng cũng là chiến trường vô hình. Nếu ta theo ngươi đi, thì là với thân phận gì? Là tiểu thư thượng thư từng tham ô?”
“Là nha hoàn cũ của hầu phủ? Hay là… cái gì của Lư Chiếu Hồng ngươi? Chỉ khiến người đời mượn cớ bôi nhọ, cho kẻ khác nắm lấy sơ hở công kích ngươi.”
Ta vội vàng phản bác:
“Ngươi rõ ràng biết ta vốn chẳng để tâm đến những điều đó…”
“Không.”
Nàng ngắt lời ta.
“Ta để tâm.”
Nàng đưa tay, khẽ vuốt lại sợi tóc rối bên thái dương ta.
“Ngươi chỉ cần cứ thế mà đi về phía trước, đừng ngoái đầu lại. Ta sẽ ở đây, thay ngươi giữ lấy núi sông này, đem ngọn lửa ngươi đã thắp sáng ở nơi này, truyền từ đời này sang đời khác.”
Ta lắc đầu, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ, chỉ còn vị mặn chát tràn ngập.
Nàng khẽ lau đi cho ta, nụ cười càng thêm rạng rỡ.
“A Chiếu, ta đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình, chính là ở lại đây vì ngươi, cũng vì chính ta.”
Nàng chỉ ra ngoài cửa sổ:
“Ngươi thấy rồi chứ? Nơi này, chính là Trường An của ta.”
26
Ngày ta rời nhiệm, vốn định lặng lẽ lên đường.
Thế nhưng vừa đẩy cửa sau huyện nha, ta liền sững lại.
Ngoài cửa, chen chúc một biển người đen kịt.
Từ những lão già tóc đã bạc trắng, đến phụ nhân gùi sọt t.h.u.ố.c, lại có cả những đứa trẻ từng được Tuyết Lăng dạy dỗ.
Họ im lặng, trong tay nâng những chiếc bánh kiều mạch còn bốc hơi nóng, những giỏ trứng gà còn vương sương sớm, gần như cố chấp mà nhét vào xe ngựa.
“Đại nhân… đi đường bình an…”
Có người nghẹn ngào gọi một tiếng.
Tức thì, lời tiễn biệt, lời chúc phúc, cùng tiếng khóc nén lại như núi lở biển gào cuộn dâng.
Xe ngựa chậm rãi khởi động.
“Đại nhân!!”
Tuyết Lăng bỗng xốc váy đuổi theo xe.
Gió thổi rối tung b.úi tóc nàng, nhưng nàng hoàn toàn chẳng để ý.
Sau lưng nàng, là cả biển người cuồn cuộn như triều dâng.
Lưu sư gia chạy đến thở hổn hển, chòm râu hoa râm bay loạn trong gió.
Ta nắm c.h.ặ.t rèm xe, lại không đủ dũng khí để ló đầu ra.
Bao năm mưa gió, bao mũi d.a.o trong tối ngoài sáng ở hầu phủ chưa từng khiến ta thoái chí, leo vách đá hái t.h.u.ố.c, cũng chẳng làm chân ta mềm nhũn.
Thế nhưng lúc này, ta lại không dám quay đầu lại nhìn một lần.
Cho đến khi tiếng sơn ca quen thuộc xuyên qua sương sớm, từng câu, từng chữ gõ vào tim ta:
“Trời trong xanh, cắt cỏ lúa, lên núi hái t.h.u.ố.c phải siêng năng.”
“Gieo lúa thóc, được mùa gặt, non nước Lĩnh An nuôi ta đến già.”
Tiếng ca càng lúc càng cao, hợp thành một làn sóng khổng lồ, va vào vách núi, vọng về thành ngàn vạn tiếng đáp lại.
Cuối cùng, ta sụp đổ, lao người ra ngoài, dồn hết sức lực, chụm tay bên miệng, hướng về đám người đang xa dần, hướng về bóng hình mảnh mai vẫn gắng gượng chạy theo, mà gào khản cả giọng:
“Quay về đi, quay về nhà đi!”
“Quay về đi, quay về nhà đi——!”
Tiếng ta cũng như tiếng núi, vọng lại từng hồi, rồi tan biến trong bụi đất dưới bánh xe.
Xe ngựa quặt qua đèo núi, nơi cuối cùng ta thấy, là Tuyết Lăng đã dừng bước, đứng trên dốc cao, dùng hết sức mà vẫy tay về phía ta.
Về sau, ta đã đi qua rất nhiều nơi.
Ở Mạc Bắc khi phổ biến trồng bông, từng thấy một đoàn thương lữ bị thổ phỉ cướp bóc, thương nhân hấp hối.
Nữ y quan đồng hành lấy hóa quất hồng tán bột cầm m.á.u, lại dùng quảng hoắc hương sắc nước giải độc, tiêu ứ.
Ta đứng bên cạnh, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c quen thuộc lan trong gió xứ lạ.
Giữa mênh m.ô.n.g cát vàng, ta lại thấy dáng Tuyết Lăng phơi t.h.u.ố.c sau sân huyện nha, sống mũi bỗng cay xè.
Ở Giang Nam khi giám sát vận lương, ta gặp vài cô nương mặc đồng phục Thanh Sơn thư viện, trong bùn lầy chuyên tâm đo vẽ thủy văn, thần thái nghiêm cẩn.
So với những nam nhân đứng bên chỉ trỏ bàn luận, cũng chẳng kém cạnh chút nào.
Mưa bụi ướt đẫm quan bào ta, vậy mà ta cứ thế nhìn họ, đứng lặng rất lâu, lòng dâng lên một dòng ấm áp.
Năm nào đến mùa gặt, thư của Tuyết Lăng cũng theo hương lúa chín mà tới.
Trong thư toàn là những chuyện thường ngày ấm áp.
Thanh Sơn thư viện lại mở rộng thêm hai gian phòng, mấy bé gái mới thu nhận thật thông minh, vụ thu hoạch ở d.ư.ợ.c điền, mấy gốc mai nàng trồng sau núi đã nở hoa…
Lưu sư gia về già càng lắm điều, luôn để Tuyết Lăng thay b.út viết thêm một câu ở cuối thư:
“Sư gia dặn, đêm sâu sương nặng, xin đại nhân nhớ khoác thêm áo, chớ để nhiễm lạnh.”
Đến khi ông quy tiên, lời cuối cùng để lại, vẫn là nhờ Tuyết Lăng chuyển lại câu ấy.
“Đêm đã khuya, đại nhân nên khoác thêm áo dày.”
Cả đời ta, không còn gặp lại Giang Tẩm Mặc.
Hắn bị hoàng đế biếm đến vùng nghèo khổ làm tri châu.
Mùa thu lũ lụt, hắn đích thân trông giữ đê điều, nhưng kiệt sức quá độ, bị cuốn vào dòng nước xiết, ngay cả hài cốt cũng chẳng tìm thấy.
Người nhà dọn di vật của hắn, ở đáy rương tìm thấy một xấp thư dày.
Ngoài phong bì đều viết tên ta, vậy mà chẳng có bức nào được gửi đi.
Những lá thư ấy cuối cùng được chuyển đến bàn ta.
Ta nhìn chồng thư giấy đã úa vàng, vết sáp niêm phong vẫn còn nguyên vẹn.
Ngón tay dừng lại nơi nét chữ quen thuộc, nhưng ta không mở bất kỳ lá nào.
Dù là sám hối, biện giải, hay bất cứ điều gì khác.
Tất cả cùng tro tàn xoáy bay lên, tan biến trong gió.
Bảy mươi tuổi, ta cáo lão hồi hương.
Trên triều, nữ quan đã chiếm bốn phần mười.
Một buổi trưa, ngoài các vang lên tiếng trẻ con nô đùa.
Ta đẩy cửa sổ, thấy vài tiểu nha đầu tóc còn chấm tai, đang nhón chân hái một cành quế nở rộ cao cao.
Nắng rải xuống gương mặt đỏ hây hây của chúng, sinh khí dạt dào.
Năm ấy, sau viện huyện nha, Tuyết Lăng cũng từng xắn tay áo, treo những bó quảng hoắc mới hái lên giá tre hong phơi.
Ta bất giác giơ tay, khẽ chạm vào mái tóc đã bạc sương, ngón tay chạm phải một chiếc trâm ngọc sáng trong.
Ấy chính là món nàng từng lặng lẽ nhét vào tay ta năm đó, là thứ duy nhất ta giữ lại cho riêng mình.
Hoàng hôn thiêu cháy tầng mây cuối chân trời thành một dải rực rỡ.
Ta ngẩng đầu, thấy vô số bóng người, tầng tầng lớp lớp.
Họ nắm tay nhau bước tới.
Từ núi non trùng điệp Lạc Giáng bước ra.
Từ bờ ruộng lầy lội mà đến.
Từ gian khổ đèn xanh sách vàng mà tới.
Cuối cùng, hóa thành vầng thái dương thu sáng rực trước mắt ta.
( Toàn văn hoàn )