Mẫu thân khẽ thở dài, đưa tay vuốt những sợi tóc mai rối bên tai ta, động tác hiếm khi dịu dàng như vậy.

"Tính tình của tỷ tỷ con, con đâu phải không biết. Một khi nó làm ầm lên thì chẳng ai ngăn nổi."

"Con ngoan, để mẫu thân bớt lo."

7

Ngay ngày hôm sau, ta đến trang viên ngoài thành.

Trong trang viên chỉ có vài hộ tá điền và một đôi phu thê già trông cổng.

Nơi ấy hẻo lánh, ngay cả người bán hàng rong cũng hiếm khi đi ngang qua.

Cuộc sống tuy đạm bạc, nhưng lại là quãng thời gian thoải mái nhất của ta trong những năm qua.

Không cần nhìn sắc mặt của ai, không cần đoán hôm nay tai họa vô cớ nào lại rơi xuống đầu mình, hiếm khi ta được sống đúng là chính mình.

Ta còn nuôi một con mèo, đó là mèo con do mèo mẹ nhà tá điền sinh ra, toàn thân lông trắng như tuyết, chỉ riêng chân trước có một nhúm lông vàng.

Ta đặt tên cho nó là Nguyên Tiêu.

Nó rất quấn ta, ta đi đâu, nó theo đó.

Ta ngồi đọc sách trên sườn đồi, nó nằm trên đầu gối ta, kêu gừ gừ đầy mãn nguyện.

Ta nấu cơm, nó ngồi bên bếp lò, nghiêng đầu nhìn ngọn lửa.

Ta kể cho nó nghe rất, rất nhiều chuyện.

Rằng mẫu thân chưa từng chải đầu cho ta, mỗi lần đều là nha hoàn làm thay.

Thế nhưng lúc chải đầu cho tỷ tỷ, bà có thể vừa chải vừa cười nói suốt nửa canh giờ.

Rằng phụ thân chưa từng khen ta lấy một câu.

Cho dù tiên sinh nói ta học rất giỏi, ông cũng chỉ "ừ" một tiếng, rồi quay sang nghe tỷ tỷ kể hôm nay nàng lại gây ra chuyện gì.

Rằng tỷ tỷ ném cây b.út trúc Tương Phi của ta xuống giếng, đó là thứ ta dành dụm tiền tiêu vặt suốt ba tháng mới mua được.

Rằng Bùi Thiều lại đến xin lỗi, lại mang kẹo hạt thông đến.

Nguyên Tiêu không hiểu, nó chỉ dùng cái đầu lông xù cọ vào lòng bàn tay ta, phát ra tiếng gừ gừ khe khẽ.

Cuối cùng trên đời này cũng có một thứ… là chỉ thuộc về riêng ta, sẽ không bị cướp mất, sẽ không bị đem nhường cho người khác, cũng không cần chia sẻ với bất kỳ ai.

Nửa năm trôi qua rất nhanh.

Mẫu thân sai người đến truyền lời, nói tỷ tỷ đã khỏi bệnh, bảo ta trở về.

Ngày ta về đến nhà, tỷ tỷ khoác lấy cánh tay ta.

"Muội không biết đâu, nửa năm nay trong nhà chán c.h.ế.t đi được, chẳng có ai chơi với ta."

Ta nhìn gương mặt tươi sáng rạng rỡ của nàng, không nói gì.

Ánh mắt nàng rơi xuống Nguyên Tiêu trong lòng ta.

"Ôi, còn mang cả mèo về nữa à. Đẹp thật đấy."

Ta ôm Nguyên Tiêu sát vào lòng hơn một chút, lặng lẽ nghiêng người tránh đi nửa bước.

Nhưng ta không ngờ… ngay cả chút an ủi nhỏ bé ấy… nàng cũng không chịu chừa lại cho ta.

8

Ta đặt con mèo lên giường.

Nó run cầm cập, nhe răng gầm gừ với ta.

Ta đến bên bàn rót một ít nước ấm, lại lấy một miếng thịt khô bẻ nhỏ trong lòng bàn tay, định đút cho nó ăn.

Nhưng có lẽ nó đã bị cú đá của Bùi Thiều dọa cho khiếp vía.

Ta còn chưa kịp đến gần, nó đã bật mạnh khỏi giường, nhảy qua khung cửa sổ đang hé mở, chớp mắt đã chạy ra khỏi sân.

Ta đuổi theo bóng lưng trắng thoắt ẩn thoắt hiện ấy, bất giác chạy đến tận cuối con phố dài, nơi có một ngõ nhỏ vắng vẻ.

Con mèo khéo léo chui vào một cánh cửa gỗ khép hờ.

Ta thở hổn hển, chống tay vào tường, chậm rãi dừng lại.

Qua khe cửa, thấp thoáng truyền ra những tiếng "meo" khe khẽ.

Ta chần chừ giây lát, rồi nhẹ nhàng đẩy cánh cửa ấy ra.

Dưới hành lang trong sân treo mấy chiếc đèn gió sáng rực.

Ở góc sân trải đầy cỏ khô dày và những tấm đệm mềm sạch sẽ.

Hơn mười con mèo lớn nhỏ, lông đủ mọi màu sắc đang chen chúc quây quần cùng nhau.

Mà ở giữa bầy mèo ấy, có một vị công t.ử trẻ tuổi đang ngồi.

Chàng mặc một bộ cẩm bào màu xanh tím nhạt thêu hoa văn mây chìm vô cùng tinh xảo, trên đầu đội mũ ngọc trắng.

Một con mèo tam thể nghịch ngợm đang bám lấy vạt áo chàng.

Nó vươn móng định với lấy túi thơm đeo bên hông, khiến lớp gấm quý giá bị móc đến xổ cả sợi.

Nếu là Bùi Thiều, e rằng đã nổi giận từ lâu, thế nhưng vị công t.ử trước mắt lại hoàn toàn chẳng bận tâm.

Chàng cúi đầu, cầm một con cá khô nhỏ, kiên nhẫn đút cho con mèo trong lòng.

"Ăn chậm thôi, không ai giành với ngươi đâu."

Mà con mèo trắng như tuyết đang ăn ngon lành trong lòng chàng, nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, liền quay đầu kêu với ta một tiếng:

"Meo."

Trên chân trước của nó, rõ ràng có một nhúm lông vàng quen thuộc.

Chính là Nguyên Tiêu của ta!

Dường như nhận ra ánh mắt của ta, vị công t.ử trẻ tuổi ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Gió đêm khẽ thổi, ánh đèn lay động, khiến đường nét gương mặt chàng vừa dịu dàng vừa rõ nét.

Ta sững sờ mở to mắt, lại là chàng.

Chàng ôm Nguyên Tiêu, cách cả sân đầy những cục lông xù, khẽ cong môi cười với ta.

"Bên ngoài gió lớn, Lư nhị cô nương có muốn vào ngồi một lát không?"

9

Ta vừa bước đến ngồi xuống chiếc ghế trúc dưới mái hiên.

Đàn mèo lông xù lập tức như thủy triều ùa cả đến.

"Meo~"

Hơn mười con mèo lớn nhỏ vây kín bên chân ta, mấy con gan dạ còn bám thẳng vào vạt váy ta mà trèo lên.

Gió đêm lùa qua cánh cổng sân đang hé mở, cổ họng ta bỗng dâng lên một cơn ngứa không sao kìm được.

"Khụ... khụ khụ."

Một chén trà nóng được đưa đến trước mặt.

"Trà trần bì vừa nấu xong, nhuận cổ họng lắm."

Ta ngẩn người một chút rồi nhận lấy chén trà.

Hương thơm ngọt dịu của vỏ quýt cùng hơi ấm vừa phải lập tức xua đi quá nửa cảm giác khô rát nơi cổ họng.

Ta nâng chén trà trong tay, không nhịn được lén ngước mắt nhìn chàng.

Bộ cẩm bào màu xanh tím nhạt ánh lên vẻ sang quý dưới ánh đèn, chiếc mũ ngọc trắng buộc mái tóc đen của chàng ngay ngắn không chút xộc xệch.

Phong thái cao quý, điềm tĩnh ấy… thật khó mà liên tưởng với "con khỉ bùn" ở trang viên năm nào.

Đó là tháng thứ ba ta sống ở trang viên.

Hôm ấy trời đẹp, ta mang một chiếc ghế trúc lên sườn đồi phía sau, Nguyên Tiêu nằm trên đầu gối ta, còn ta vừa đọc một quyển sách nhàn tản vừa phơi nắng.

Đang lim dim thì từ xa bỗng vang lên một giọng nam lanh lảnh:

"Có ai không? Cứu mạng với!"

Ta khép sách lại, lần theo tiếng gọi, vòng qua một bụi cây thấp, đi xuống con đường nhỏ dưới chân núi.

3 - Chiếu Linh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia