Chương 7
"Cô nương?"
"Là chuyện nhiều năm trước."
"Có người từng nhìn thấy trong sân nhà huynh ấy ở Dương Châu có một tiểu cô nương."
"Tuổi không lớn."
"Xinh đẹp lắm."
"Cổ chân còn đeo một chiếc lục lạc bạc, ngày nào cũng leng keng."
Nói đến đây Thẩm Nam như chợt nhớ ra điều gì.
Hắn chỉ vào cổ chân ta.
"Đúng rồi!"
"Y hệt chiếc lục lạc của tỷ."
"Lâm Tự năm đó vì cô nương ấy mà từ chối không biết bao nhiêu mối hôn sự."
"Bây giờ đột nhiên chịu ở rể..."
"Đừng bảo là nhắm vào gia sản nhà mình, muốn ăn hết của cải của hai tỷ đệ ta nhé!"
"Tỷ đừng vì sắc đẹp của nam nhân mà mê muội."
Ta cười khổ.
"Được."
"Ta sẽ điều tra cẩn thận."
…
Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang, rực rỡ như gấm.
Sính lễ Lâm Tự chuẩn bị nhiều đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Xe lễ nối dài kín cả một con phố.
Thẩm Nam ghé mắt qua khe cửa, không ngớt tặc lưỡi.
"Nhiều đồ thế này..."
"Nhìn cũng biết không thể chuẩn bị trong một hai ngày."
"Tỷ tỷ."
"Lâm Tự này… e là đã mưu tính từ rất lâu rồi."
Ta không đáp, chỉ ngồi trước gương đồng, mặc cho hỉ nương trang điểm.
Khi khăn hỉ phủ xuống, ta nghe rõ tiếng tim mình đập.
Bái đường.
Động phòng.
Đợi khách khứa tan hết.
Nến đỏ cháy sáng.
Lâm Tự đưa tay vén khăn hỉ của ta lên.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
Hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, giữa đôi mày bớt đi vài phần lạnh lùng lại nhiều thêm vài phần thiếu niên khí năm xưa.
"Đói không?"
Hắn hỏi.
"Không đói."
"Vậy uống chút rượu nhé?"
Ta gật đầu.
Hắn rót rượu, lạnh mặt đưa cho ta.
Hai người ngồi sóng vai trên mép giường.
Cứ thế hết chén này đến chén khác cho đến khi men say khiến mắt ai nấy đều mờ đi.
"Lâm Tự."
"Hửm?"
"Sao huynh lúc nào cũng không vui vậy?"
Ta lảo đảo nghiêng người tới trước mặt hắn, đầu ngón tay khẽ vuốt hàng mày đôi mắt của hắn.
Hắn không né cũng không trả lời.
"Ta biết..."
"Huynh cưới ta là để giúp ta thoát khỏi tình cảnh khó xử."
"Ta không phải người không biết điều."
"Đã khiến huynh chịu thiệt rồi."
"Đợi vài năm nữa mọi chuyện ổn định… ta sẽ nạp thêm vài phòng thiếp thất cho huynh."
"Coi như bù đắp..."
Ta còn chưa dứt lời chén rượu trong tay đã bị hắn đoạt mất.
Hắn cúi người, đôi môi còn vương mùi rượu áp xuống môi ta.
Dẫu trước kia giữa hai người từng thân mật vô vàn.
Nhưng lúc này… lại mang theo chút xa lạ.
Ánh nến đỏ lay động, màn trướng chậm rãi buông xuống.
Hắn nghiêng người đè lên, đầu ngón tay khẽ lướt qua gò má nóng bừng của ta.
Bóng nến chập chờn giống hệt năm xưa.
Vẫn vụng về, vẫn ngang ngạnh.
…
Nến đỏ cháy suốt một đêm.
Sáng hôm sau ta tỉnh dậy thì Lâm Tự đã thức từ lâu.
Hắn y phục chỉnh tề , ngồi bên cửa sổ đọc sách, như thể chuyện đêm qua chưa từng xảy ra.
"Tỉnh rồi?"
Hắn không ngẩng đầu.
"Ừm."
"Trong bếp có nấu cháo."
"Ăn xong rồi ngủ thêm chút nữa."
Ta nhìn hắn.
Hắn ngồi dưới ánh nắng ban mai, vẫn thanh lãnh như cây trúc xanh ngày đầu gặp gỡ.
"Lâm Tự."
"Hửm?"
"Huynh định chuyển sang phủ họ Thẩm ở..."
"Hay vẫn ở phủ họ Lâm?"
Hắn đặt quyển sách xuống.
Liếc nhìn ta.
"Ý nàng là gì?"
Ta nuốt khan rồi tiếp lời.
"Nếu huynh chuyển sang phủ họ Thẩm… ta sẽ sai người dọn dẹp gian Đông sương phòng bên cạnh."
Hắn "rầm" một tiếng khép mạnh quyển sách.
Chỉ ném lại một câu:
"Tùy nàng!"
Rồi phất tay áo bỏ đi.
...
Lâm Tự là cá nóc thành tinh sao?
Đang yên đang lành sao lại nổi giận nữa rồi?
…
Cuối cùng Lâm Tự vẫn chuyển vào viện của ta.
Ngoại trừ chuyện ân ái mỗi tháng thì hắn giống hệt một vị khách.
Không.
Khách còn biết hỏi han đôi câu.
Còn hắn… đến cả lời xã giao cũng lười nói.
Nhiếp Chính Vương thì lại thường xuyên ghé thăm.
Sau chuyện ban hôn, để tránh người khác dị nghị hắn nhận ta làm nghĩa muội.
Giờ thì chẳng cần che giấu nữa, mỗi lần tới đều mang theo những món đồ nhỏ Thẩm Nam yêu thích.
Đôi khi còn ở lại dùng cơm.
Mỗi lần Lâm Tự tan nha trở về nhìn thấy Nhiếp Chính Vương sắc mặt đều chẳng đẹp chút nào.
Một hôm, Nhiếp Chính Vương vừa rời khỏi Thẩm Nam còn lưu luyến tiễn ra tận cửa.
Lâm Tự lập tức tìm đến ta, giọng nói mang theo vẻ mệt mỏi.
"Thẩm Mộc Đường."
"Nàng đã là người có phu quân."
"Vì sao vẫn luôn đi trêu chọc người khác?"
Ta ngơ ngác.
"Lâm Tự."
"Huynh nói thế thật thú vị."
"Ta trêu chọc ai?"
"Vậy vì sao Vương An Ý cứ luôn đến đây?"
"Có vài chuyện… hiện giờ chưa tiện nói."
Ta nhìn hắn.
"Sau này ta sẽ nói cho huynh biết."
"Sau này."
Hắn cười lạnh.
"Lúc nào cũng là sau này."
Hắn… lại giận rồi.
…
Nhờ sự giúp đỡ của Vương An Ý mà Thẩm Nam một lần nữa đoạt lại quyền quản lý quốc khố.
Lâm Tự cũng nhờ y thuật cao minh mà ngồi lên vị trí Viện phán Thái y viện.
Nhà họ Thẩm cuối cùng cũng lấy lại được vinh quang năm xưa.
Thế nhưng… vẫn chưa đủ.
Biểu ca Trương Văn Tông muốn dựa vào chút quan hệ họ hàng để một người đắc đạo, gà ch.ó lên trời nhưng lại bị ta ngầm sai người cản trở không ít lần.
Hắn tức đến mức đứng trước cổng phủ họ Thẩm c.h.ử.i ầm lên.
"Thẩm Mộc Đường!"
"Đồ không biết trời cao đất dày!"
"Năm xưa phụ thân ngươi chỉ là một viên quan ngũ phẩm."
"Nếu không nhờ nhà họ Trương chúng ta chống lưng ở kinh thành… thì làm sao ông ta có thể nắm giữ quốc khố!"
"Giờ ngươi thấy lợi quên nghĩa hoàn toàn quên sạch ân nghĩa tổ tiên!"
"Cũng phải."
"Ngay cả biểu ca mà ngươi còn dám quyến rũ thì còn chuyện gì ngươi không làm được?"
"Thẩm Nam có thể giành lại quốc khố… e rằng cũng nhờ ngươi cõng phu quân thái y đi bám lấy quyền quý!"
"Bốp!"
Không biết từ lúc nào Lâm Tự đã xuất hiện trước cửa.
Vừa bước tới đã tung một quyền vào mặt Trương Văn Tông.
Trương Văn Tông bị đ.á.n.h ngã xuống đất.
Còn chưa kịp bò dậy lại thêm một quyền nữa.
"Ngươi..."
"Lâm Tự!"
"Dựa vào đâu ngươi đ.á.n.h ta?"
"Hừ."
"Đánh ngươi… còn cần lý do sao?"
Lâm Tự túm lấy cổ áo hắn.
Từng quyền từng quyền nện xuống.
"Ta muốn đ.á.n.h ngươi từ lâu rồi."
Ta vội bước lên ngăn lại.
Hắn đỏ mắt nhìn ta.
"Nàng không nỡ?"
Ta lắc đầu.
"Để ta."
Dứt lời, ta nhấc chân đạp mạnh xuống giữa hai chân Trương Văn Tông.