Lông mày Giang Vân Đình khẽ nhíu, sắc mặt thoáng tối đi:

“Chỉ là một con chim hoàng yến mà thôi, thật sự nghĩ mình đã thành Giang phu nhân rồi sao? Không cần quan tâm, rời khỏi Giang gia thì cô ta cũng chẳng có chỗ nào khác để đi.”

Tôi gọi taxi quay về biệt thự Giang gia, hoàn toàn bỏ ngoài tai lời của quản gia Vương rồi đi thẳng lên tầng hai.

Giang Vân Đình nói không sai, tôi đúng là một đứa trẻ mồ côi, sau khi tốt nghiệp trung cấp y liền vào bệnh viện làm y tá.

Ba năm trước, lúc mẹ Giang phải nằm viện phẫu thuật, viện trưởng trực tiếp sắp xếp tôi chăm sóc bà.

Bà hoàn toàn khác những vị phu nhân hào môn mà tôi từng nghe người khác nhắc tới, tính tình dịu dàng, chưa từng tỏ vẻ cao ngạo, khoảng thời gian chúng tôi sống chung cũng vô cùng hòa thuận.

Sau khi biết được hoàn cảnh của tôi, bà rất thương cảm, thậm chí còn nhiệt tình muốn giới thiệu tôi cho người con trai duy nhất của mình.

Lần đầu trông thấy Giang Vân Đình, tôi từng kinh ngạc nghĩ: Trên đời vậy mà thật sự có người đàn ông tao nhã đến mức này, khiêm nhường, lịch sự, lại vô cùng ôn hòa.

Quen nhau được nửa năm, anh chủ động đề nghị chúng tôi hẹn hò, mẹ Giang cũng khuyên tôi nghỉ việc ở bệnh viện.

Ban đầu tôi nhất quyết không đồng ý, bởi theo tôi, phụ nữ bất kể thế nào cũng không thể sống mà không có sự nghiệp của riêng mình, cho dù công việc chẳng vẻ vang gì thì ít nhất cũng phải giữ lại cho bản thân một đường lui.

Cho tới khi Giang Vân Đình sắp xếp cho tôi một vị trí trong phòng nhân sự của tập đoàn Giang thị, công việc không nặng, lại thường xuyên có thể gặp anh, lúc ấy tôi mới vui vẻ nhận lời.

Mãi đến ngày tôi gặp Cố Hi trong công ty.

Cô ta là trợ lý riêng của Giang Vân Đình, ngay sau khi tốt nghiệp đại học đã đi theo anh, mọi chuyện lớn nhỏ đều chăm nom vô cùng chu đáo.

Ban đầu tôi thậm chí còn cảm kích cô ta, vì nhờ sự tận tâm ấy mà tôi luôn cảm thấy yên lòng.

Nhưng càng về sau, tôi càng nhận thấy mọi chuyện dường như không đơn giản như mình tưởng.

4

Thật ra Giang Vân Đình vô cùng bận rộn, thế nhưng anh vẫn chịu dành thời gian ra ngoài hẹn hò cùng tôi.

Mãi sau này tôi mới biết, ngay cả những món quà anh tặng tôi cũng đều do Cố Hi lựa chọn.

Anh là tổng tài, tôi có thể hiểu công việc của anh vất vả đến mức nào, cho tới lần nọ anh uống say trong một buổi xã giao.

Cố Hi là người đưa anh về, và tôi đã tận mắt chứng kiến sự ỷ lại của anh dành cho cô ta, thứ cảm giác mà dù cố gắng đến đâu tôi cũng không thể thay thế.

Họp hành, công tác, người đi cùng luôn là Cố Hi.

Tiệc rượu, xã giao, bên cạnh vẫn là Cố Hi.

Đến cả lúc đi thăm giáo viên cũ, hoa và quà cũng do Cố Hi chuẩn bị, sau đó cô ta lại cùng anh tới đó.

“Vân Đình, anh có thể đổi sang một trợ lý khác không?” Đây là lần đầu tiên tôi thật sự nhận ra vấn đề, đồng thời đưa ra một yêu cầu mà trong mắt anh gần như vô lý.

Anh chỉ nói tôi đừng làm loạn, bảo phụ nữ vốn hay suy nghĩ quá nhiều, còn Cố Hi thì khác, bởi trước mặt anh cô ta lúc nào cũng nói tốt về tôi.

Dĩ nhiên yêu cầu ấy chẳng được anh chấp nhận, ngược lại thái độ của anh đối với tôi ngày càng thiếu kiên nhẫn.

Mẹ anh từng hỏi chúng tôi dự định khi nào kết hôn, câu trả lời của tôi là tùy anh quyết định.

Còn anh đáp thế nào? “Phụ nữ đừng lúc nào cũng xem đàn ông là mục tiêu duy nhất, thử coi sự nghiệp như người yêu đi, em sẽ tìm được một loại cảm giác thành tựu hoàn toàn khác.”

Nhưng trong năm đầu tiên quen nhau, rõ ràng anh chưa từng nói như vậy.

Khi ấy anh từng bảo muốn cho tôi một gia đình, sau này hai người cùng nhau sống những tháng ngày giản dị nhưng hạnh phúc.

Về sau ở công ty, tôi không chỉ một lần nghe nhân viên bàn luận rằng tôi căn bản không xứng với Giang tổng, ngoại trừ có một gương mặt đẹp thì chẳng thể mang lại bất kỳ lợi ích nào cho anh.

Mãi sau tôi mới biết những lời đồn ấy đều bắt nguồn từ người bên phía Cố Hi.

Họ còn nói ngoài việc chìa tay xin tiền Giang Vân Đình, tôi chẳng có chút năng lực nào.

Nhưng trên thực tế, ngoài tiền lương của mình, tôi chưa từng chủ động lấy từ anh một đồng.

Khi tôi kể những lời đó cho anh nghe, anh lại bình thản nói rằng người ngoài nhận xét cũng đâu hoàn toàn sai.

Tôi sống trong nhà Giang gia, mang danh bạn gái của Giang Vân Đình, đương nhiên đã nhờ thân phận ấy mà nhận được không ít thuận lợi.

Đến khi đó tôi mới nhận ra, tất cả những điều tốt đẹp từng nhìn thấy ở anh, chẳng qua là do trong mắt tôi đã phủ sẵn một lớp kính màu.

Sau vẻ bề ngoài tao nhã lịch thiệp ấy, thực chất lại là một trái tim lạnh nhạt và cao ngạo.

5

“Cô Lưu? Có cần tôi giúp không?” Quản gia Vương đứng ngoài cửa, thấy tôi đang thu dọn hành lý thì còn tưởng Giang Vân Đình chuẩn bị đi công tác lần nữa.

“Không cần đâu.” Tôi nhét món đồ cuối cùng vào vali, khóa lại rồi đưa cho quản gia Vương một chiếc phong bì.

“Quản gia Vương, phiền chị chuyển thứ này cho cậu chủ.”

Dứt lời, tôi kéo vali đi thẳng khỏi biệt thự.

Quản gia Vương có lẽ cũng nhận ra tình hình không ổn, lập tức gọi điện cho cậu chủ, chỉ tiếc bên kia hoàn toàn không bắt máy.

Cho tới lúc buổi tiệc kết thúc, trời đã bước sang rạng sáng, Giang Vân Đình mang theo men rượu trở về, vừa bước vào cửa đã mệt mỏi gọi tên tôi.