Thấy xe sắp chạy, tôi nhanh tay ném thẳng vali vào ghế phụ.

Quả nhiên mấy năm từng làm y tá không hề lãng phí, kỹ thuật ném ống t.h.u.ố.c của tôi vẫn chuẩn như ngày nào.

8

Một tuần trôi qua, vẫn ở vị trí cũ, cảnh tượng quen thuộc lại xuất hiện: bà cụ đang ngồi trên chiếc ghế dài ngay trước cửa tiệm.

“Bà ơi, lần trước miếng bánh bà ăn cháu đã không lấy tiền rồi, lần này thật sự không thể tiếp tục miễn phí nữa đâu.”

Bà vẫn chỉ nghiêng đầu nhìn tôi, khiến tôi cuối cùng bất lực phải dẫn bà vào bên trong.

“Bà chủ, bà ấy ăn tới miếng thứ ba rồi đấy, chị không gọi cho cháu trai bà ấy à?” Tiểu Hiểu ngồi sau quầy, chống cằm nhìn tôi.

Tôi do dự một lát rồi đáp: “Không gọi. Nghĩ tới cái thái độ lần trước của hắn là chị lại tức, cứ như chị thiếu tiền hắn vậy. Kệ đi, cho hắn tự sốt ruột.”

Tiểu Hiểu nghe đến ngơ người, lại nhìn bà cụ chỉ chăm chăm chọn những loại bánh đắt nhất, càng cảm thấy tên đàn ông nọ thật sự đang mắc nợ bà chủ nhà mình.

Tôi đưa cho bà một cốc nước ấm: “Bà ăn chậm thôi, nếu vẫn chưa no thì cứ ở đây thêm một lúc.”

Tiểu Hiểu lẫn Kỳ Kỳ đều dùng ánh mắt như nhìn người mất trí nhìn tôi, bởi muốn trả đũa có vô số cách, vậy mà tôi lại chọn đúng phương thức tốn tiền nhất.

Trời dần tối hẳn, tôi cũng giục hai cô bé tan làm. Dạo gần đây khu vực này không được an toàn, nghe nói gần đó xuất hiện một tên biến thái chuyên đập cửa người khác giữa đêm.

Bánh trong ngày gần như đã bán sạch, tôi cũng bắt đầu chuẩn bị đóng cửa.

Nhìn bà cụ đang tựa ghế lim dim ngủ, rốt cuộc tôi vẫn mềm lòng, đành gọi điện cho tên cháu trai ngạo mạn kia.

Trong lúc chờ người tới, tôi định mang số bánh còn thừa hôm nay đặt cạnh thùng rác ở phía bên kia đường.

Không ngờ vừa mới mở cửa, một người đàn ông quần áo rách rưới đột nhiên xuất hiện sát ngay trước mặt.

Theo bản năng tôi lập tức kéo mạnh cửa lại, tuyệt đối không để hắn bước vào.

May mắn ổ khóa vẫn còn mắc sẵn trên tay cầm, tôi vội vàng khóa c.h.ặ.t cửa.

Bà cụ bị tiếng động làm tỉnh, ánh mắt đầy hoang mang nhìn về phía tôi.

“Bà đừng sợ, lát nữa sẽ không sao đâu.” Tôi chạy đến ôm lấy bà, chỉ lo bà bị kích động.

“Niệm Niệm~” Bà khẽ gọi một tiếng, có lẽ đang gọi tên người thân trong ký ức.

“Cháu ở đây, bà đừng sợ!”

Hai người chúng tôi ôm lấy nhau, cứ thế chờ cho tiếng động ngoài cửa dần yên xuống. 9

Không biết đã trôi qua bao lâu, tôi bỗng nghe tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Mở cửa!” Là giọng người cháu trai của bà cụ, lần này chẳng còn vẻ ngạo nghễ ban đầu, thay vào đó nghe rõ mấy phần sốt ruột.

Tôi dỗ bà bình tĩnh lại rồi đứng lên mở cửa.

Người đàn ông đứng bên ngoài, trên trán lấm tấm mồ hôi. Anh nhìn tôi từ đầu tới chân một lượt, sau đó chẳng nói thêm câu nào, đi thẳng vào trong tới chỗ bà cụ đang ngồi.

“Bà, bà có sao không?” Anh vừa nhận điện thoại của tôi đã lập tức chạy đến đây.

Khi vừa tới trước tiệm, anh bắt gặp một gã đàn ông quần áo rách rưới đang đập cửa, nên lập tức đuổi hắn đi. Sau đó muốn gọi cửa nhưng lại sợ khiến chúng tôi ở bên trong hoảng thêm.

“Niệm Niệm~ tôi không về đâu, tôi muốn ở với Niệm Niệm.” Bà cụ vừa đứng dậy đã ôm c.h.ặ.t lấy tôi.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên chút hối hận, có lẽ chuyện vừa rồi đã khiến bà sợ hãi. Nếu biết trước như vậy, tôi đã gọi cháu bà đến sớm hơn.

“Cô… tiểu thư…” Người đàn ông hơi ngập ngừng lên tiếng.

“Tôi tên Lưu Mộc Tê.” Tôi vừa vỗ lưng trấn an bà vừa trả lời.

“Cô Lưu, có thể làm phiền cô… đi cùng tôi đưa bà về được không?” Chính anh dường như cũng cảm thấy yêu cầu này quá mức đường đột, nhưng dưới tình hình hiện tại lại thật sự không nghĩ ra phương án khác.

Tôi chần chừ một lát, nhưng lòng cảnh giác vẫn chưa thể bỏ xuống.

“Hay là… cứ để bà ở lại đây tối nay?” Tôi đề nghị. Thế là ba người đứng đó giằng co một hồi.

Cuối cùng, người thắng vẫn là tôi.

Anh giúp tôi dìu bà cụ lên tầng. Phòng ngủ nhỏ trên lầu vốn là nơi tôi ngủ, nhưng chiếc giường hơi nhỏ.

Tôi mất một lúc mới dỗ được bà nằm xuống, có lẽ đã mệt mỏi cả ngày lại vừa bị dọa, chẳng bao lâu bà đã chìm vào giấc ngủ.

“Hay là… nhân lúc bà đang ngủ, anh đưa bà về luôn?” Tôi nhỏ giọng đề nghị.

Chỉ nhìn ánh mắt của người đàn ông cũng đủ hiểu, đây rõ ràng không phải một phương án hay.

Nhưng phòng ngủ đã bị bà chiếm mất, tối nay tôi chỉ có thể xuống sofa nằm.

Có điều vừa gặp phải chuyện đáng sợ như vậy, chắc đêm nay tôi cũng chẳng thể ngủ ngon.

“Cô nghỉ đi, tôi ra xe.” Anh nói xong liền quay người định rời khỏi.

Tôi do dự vài giây, cuối cùng vẫn đưa tay giữ anh lại.

“Hay là… anh nằm tạm trên ghế dài kia một đêm?” Không phải tôi thương hại anh, chỉ là thật sự lo giữa đêm lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Anh quay đầu trừng tôi, ánh mắt rõ ràng đầy vẻ ghét bỏ, làm tôi chỉ đành im lặng buông tay.

10

Về sau tôi mới biết người đàn ông đó tên Tiêu Tự, hiện đang làm việc ở Giang Thành. Lần này anh đưa bà nội về Diêm Thành là vì bà mắc Alzheimer, bác sĩ cho rằng trở về những nơi quen thuộc trước kia có thể hỗ trợ tình trạng bệnh.

Nhưng thỉnh thoảng anh cần tham gia các cuộc họp trực tuyến, còn bà lại thường lợi dụng lúc bảo mẫu sơ ý để lén ra khỏi nhà.

Chương 4 - Chim Hoàng Yến Bay Đi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia