Đôi môi mềm mại chạm vào nhau, xen lẫn hương rượu thoang thoảng khiến tôi khựng lại.

Ơ?

Tối nay anh uống rượu.

Có lẽ vì hương vị ấy khiến tôi thích thú, tôi vô thức khẽ l.i.ế.m thêm một cái.

Chính hành động theo bản năng đó khiến Tạ Khinh Hòa đột nhiên khẽ rên lên một tiếng.

Âm thanh trầm khàn, đầy mê hoặc.

Khiến mặt tôi đỏ bừng.

Lúc này tôi mới nhận ra hành động vừa rồi của mình có hơi quá đáng.

Thôi c.h.ế.t!

Suýt nữa thì tôi phạm tội c.ư.ỡ.n.g é.p người khác rồi.

Tôi vội vàng định đứng dậy, rời khỏi người anh.

Đúng lúc ấy, Tạ Khinh Hòa bỗng mở mắt.

Đôi mắt đen thẳm như vực sâu vô tận, cuộn trào một cảm xúc mãnh liệt.

Anh nhìn chằm chằm tôi, lẩm bẩm:

“Là mơ sao?”

“Chắc là vậy.”

“Thế thì tôi không khách sáo nữa, là em tự đưa mình đến trước mặt tôi.”

Nói xong, anh kéo mạnh tôi xuống.

Thân thể nóng bỏng lập tức đè lên người tôi.

Bầu không khí như đặc quánh lại.

Đôi mắt anh tối đen đến mức thấp thoáng sắc đỏ.

Lần đầu tiên tôi thấy sợ.

Cũng là lần đầu tiên nảy sinh ý định rút lui.

Nhưng Tạ Khinh Hòa không cho tôi cơ hội đổi ý.

Anh cúi xuống hôn tôi.

Về sau, mỗi lần tôi cố vùng vẫy bò ra khỏi người anh, trong lòng đều hối hận.

Tại sao mình lại đi chọc vào Tạ Khinh Hòa chứ?

Với thể lực thế này, sao tôi chịu nổi được?

Đến tận đêm khuya, tôi nghẹn ngào đẩy người đàn ông trên mình ra:

“Đ... đừng nữa.”

Tạ Khinh Hòa cúi xuống, dịu dàng hôn đi những giọt mồ hôi trên trán tôi, giọng nói khàn khàn đầy mê hoặc:

“Vợ à, lần cuối thôi, anh thề.”

5

Sáng hôm sau, tôi vừa ôm cái eo đau nhức vừa lẩm bẩm c.h.ử.i rủa.

Quả nhiên, lời đàn ông nói trên giường chẳng thể tin nổi câu nào.

Đêm qua khổ sở như vậy, không biết có m.a.n.g t.h.a.i được không.

Chắc là được nhỉ.

Tạ Khinh Hòa... quả thật rất khỏe.

Trong đầu tôi bất giác hiện lên hình ảnh tối qua anh ghé sát tai tôi khẽ thở dốc, mặt lập tức nóng bừng.

Đúng lúc ấy, Tạ Khinh Hòa bước vào.

Không hiểu như được khai thông kinh mạch hay sao, vừa vào phòng anh đã tiến tới ôm lấy tôi.

“Em có chỗ nào khó chịu không? Tối qua là anh không tốt...”

Tay tôi theo bản năng đặt lên bụng vẫn còn hơi ê ẩm, mặt đỏ đến tận mang tai.

Tạ Khinh Hòa ôm tôi vào lòng, giọng nói mang theo chút ngượng ngùng:

“Tối qua... anh không... ừm... nếu em không muốn có t.h.a.i thì hay là uống t.h.u.ố.c nhé?”

????

Vừa nghe nhắc đến chuyện mang thai, tôi lập tức tỉnh táo, vội vàng nói lớn:

“Không được.”

Tạ Khinh Hòa nhìn tôi đầy khó hiểu.

Tôi lập tức nở nụ cười yếu ớt đúng chuẩn "đóa bạch liên":

“Ý em là... từ nhỏ cơ thể em hàn, rất khó mang thai.”

Ánh mắt anh lập tức tràn ngập thương xót.

Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi rồi dịu dàng nói:

“Không sao, anh không để ý.”

Tôi cười gượng.

Trong lòng âm thầm nghĩ:

Ai cần anh để ý hay không chứ.

Chỉ cần m.a.n.g t.h.a.i thành công, tôi sẽ lập tức cao chạy xa bay.

6

Kể từ sau lần thành công bò lên giường của Tạ Khinh Hòa, anh tan làm cũng về nhà đúng giờ hơn hẳn.

Tuy con người anh khá kín đáo, lần nào cũng phải để tôi chủ động trước.

Nhưng ở một phương diện nào đó, anh lại vô cùng chăm chỉ.

Ngoại trừ chuyện tôi vẫn chưa mang thai, thì ở mọi mặt khác tôi đều rất hài lòng về anh.

Trùng hợp là, anh cũng nghĩ như vậy về tôi.

Sau một lần mây tan mưa tạnh, anh ôm lấy tôi, cả hai đều mồ hôi nhễ nhại. Giọng nói khàn khàn đầy quyến rũ vang lên bên tai:

“Bé cưng, chúng ta ở bên nhau lâu như vậy rồi, khi nào em mới đưa anh về gặp bố mẹ em đây?”

Tôi lập tức sững người.

Ba tháng... cũng được tính là lâu sao?

Hơn nữa, “ông bố c.ờ b.ạ.c, bà mẹ bệnh tật” thì có gì đáng để gặp chứ?

Thấy tôi im lặng, Tạ Khinh Hòa tỏ vẻ không hài lòng. Bàn tay anh chậm rãi vuốt từ eo tôi lên trên.

“Hửm?”

Tôi khẽ thở gấp, đẩy anh một cái, cười gượng đáp:

“Khi nào có thời gian... nhất định sẽ đưa anh đi.”

7

Tôi luôn tự nhận mình chỉ là chim hoàng yến của Tạ Khinh Hòa.

Nhưng hình như anh lại không nghĩ vậy.

Dường như anh coi tôi là bạn gái chính thức của mình.

Hồi học cấp hai, tôi từng đọc vô số tiểu thuyết tổng tài cẩu huyết.

Trong đó, trước khi gặp nữ chính, các vị tổng tài đều chỉ xem những cô chim hoàng yến bên cạnh là đối tượng giải quyết nhu cầu, tuyệt đối không động lòng.

Họ luôn theo nguyên tắc:

“Chỉ lên giường, không hôn môi.”

Nhưng Tạ Khinh Hòa thì hoàn toàn ngược lại.

Anh rất thích hôn tôi, nhất là vào những lúc thân mật.

Mỗi khi không thể kìm lòng, trong đôi mắt anh luôn thấp thoáng một thứ tình cảm mà tôi chẳng thể hiểu nổi.

Thậm chí thấy tôi ở nhà buồn chán, anh còn chủ động muốn đưa tôi đến buổi tụ họp với bạn bè của anh.

Đúng là nực cười.

Mang thân phận giả như tôi thì sao dám đi chứ?

Mặc dù nhà họ Ngu cũng giàu có, nhưng ở giới Kinh Thành vẫn chưa đủ tầm.

Vòng giao thiệp của Tạ Khinh Hòa và tôi vốn dĩ không thể trùng nhau.

Nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Tôi tuyệt đối không thể xuất hiện trong vòng bạn bè của Tạ Khinh Hòa.

Thế nhưng đời chẳng như tính toán.

Không chịu nổi sự nài nỉ của anh, cuối cùng tôi vẫn đi.

Rồi cũng chính ở đó, tôi nghe được tin Tạ Khinh Hòa sắp đi xem mắt.

8

Tôi đứng ngoài cửa phòng riêng.

Bên trong vang lên tiếng cười đùa của đám thanh niên.

“Khinh Hòa, nghe nói cậu sắp đi xem mắt à? Sao tự dưng lại nghĩ quẩn thế?”

“Được đấy anh Tạ, im hơi lặng tiếng mà đã chuẩn bị đi xem mắt rồi.”

“Thiên kim nhà nào thế? Vậy mà anh Tạ cũng chịu đồng ý.”

...

Qua khe cửa, tôi nhìn thấy Tạ Khinh Hòa đang ngồi trên ghế sofa da.

Trên gương mặt đẹp đến mức khiến tôi mê mẩn xuất hiện một nụ cười nhàn nhạt.

Giọng anh lạnh nhạt, ngữ điệu thản nhiên:

“Rồi tôi cũng phải kết hôn. Đi xem mắt thì có gì không tốt.”