Tôi chậm rãi dừng bước, quay đầu lại.
Đôi mắt Dịch Phù Châu ngập tràn sóng nước.
Như thể cả biển khơi đã tràn vào đáy mắt anh, chỉ chực chờ dâng lên.
Thế nhưng khóe môi anh vẫn cong lên thành một nụ cười rất đẹp, khẽ nghiêng đầu nhìn tôi.
Tôi cũng cảm thấy hốc mắt mình cay xè.
“Dịch Phù Châu, anh biết em ghét anh nhất ở điểm gì không?”
“Hửm?”
“Lúc nào cũng tự cho là đang tốt cho em, cố chấp như hòn đá trong nhà xí.”
“Dựa vào đâu anh nói hối hận rồi… Em phải quay đầu ngay?”
“Vậy... anh phải làm thế nào?”
Tôi dang hai tay về phía anh.
Anh do dự bước tới định ôm tôi.
Tôi đưa tay đẩy anh ra.
“Ai bảo anh ôm em?”
Dịch Phù Châu thoáng bối rối.
Tôi bĩu môi.
“Em đi mệt rồi. Cõng em.”
Từ một trước một sau...
Đến sát gần không còn khoảng cách.
Chúng tôi cứ thế đi rất xa.
Đi mãi...
Cho đến khi cả người Dịch Phù Châu đều ướt đẫm mồ hôi.
Tôi không bảo dừng.
Anh cũng chưa từng có ý định dừng lại.
“Dịch Phù Châu, sau này cũng như vậy nhé?”
“Hửm?”
“Khi em chưa bảo anh dừng… Thì anh không được tự ý dừng lại nữa.”
Dịch Phù Châu khựng người.
Ngay sau đó, anh trịnh trọng đáp một tiếng.
“Được.”
“Niểu Niểu, anh sẽ không tự ý dừng lại nữa.”
“Ừm.”
Khóe môi tôi không sao kìm được mà cong lên thật cao.
Tôi trượt xuống khỏi lưng Dịch Phù Châu.
Nắm lấy tay anh, cùng ngồi xuống bãi cát.
“Anh còn nhớ không?”
“Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau… Cũng là một đêm như thế này.”
“Ừ, anh nhớ.”
“Thật ra lúc đó em đã lừa anh.”
Dịch Phù Châu quay sang nhìn tôi.
“Em nói mình không muốn c.h.ế.t.”
“Nhưng thật ra...Em đã từng nghĩ đến.”
Dịch Phù Châu siết c.h.ặ.t bàn tay đang nắm lấy tay tôi.
“Niểu Niểu…”
“Từ nay về sau, bất kể xảy ra chuyện gì… Anh cũng sẽ luôn ở bên em.”
Tôi ngẩng đầu khẽ hôn lên môi anh.
Ôm lấy cánh tay anh, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai.
“Em biết.”
Kể từ đó…
Chú chim nhỏ vượt qua núi cao, băng qua biển lớn, cuối cùng cũng đáp xuống bến bờ mênh mang của riêng mình.
(Hết).