Chương 7

Tôi căng thẳng đến mức chỉ sợ mẹ bất chợt gõ cửa.

Nhất thời chẳng để ý khoảng cách giữa hai đứa đã gần đến thế.

"Em khỏe lắm."

"Anh mau về đi."

"Đừng để chú Thẩm phát hiện..."

Ánh mắt Thẩm Từ dịu dàng đến lạ.

"Tại sao?"

"Em sợ ba anh lại đ.á.n.h anh sao?"

"Em đau lòng à?"

Tai tôi nóng bừng.

"Anh còn biết xấu hổ không vậy?"

"Ai đau lòng vì anh chứ?"

"Chú Thẩm đ.á.n.h c.h.ế.t anh mới đáng!"

Thẩm Từ lại tiến thêm một bước.

Tủi thân nói:

"Ba anh ra tay nặng lắm."

"Lưng anh bây giờ vẫn còn đau."

"Xem giúp anh có bị bầm không."

Lưng tôi đã chạm vào cánh cửa.

Đầu mũi tràn ngập mùi hương sạch sẽ quen thuộc trên người anh.

Tôi còn chưa kịp đẩy anh ra.

Thẩm Từ đã vén áo lên.

Cởi phăng ra.

"Này! Anh sao tự nhiên cởi áo thế..."

"Trời ơi!"

"Bầm tím cả một mảng rồi!"

"Chú Thẩm xuống tay nặng quá!"

"Có mỗi chuyện đó thôi mà, có cần..."

Lời trách móc đang hướng về Thẩm Từ.

Sau khi nhìn rõ vết thương trên lưng anh.

Lập tức chuyển sang trách chú Thẩm.

Da Thẩm Từ vốn rất trắng.

Vết bầm tím trên lưng càng trở nên nổi bật.

Anh quay người lại.

Lộ vẻ đau đớn.

"Em cũng biết ba anh mà."

"Không lấy thắt lưng quất là may lắm rồi."

Tôi không nhịn được lo lắng.

"Hay là đến bệnh viện khám đi."

Anh lắc đầu.

Bất ngờ ôm tôi vào lòng.

"Chỉ cần ôm anh một cái là được."

Tôi nhíu mày.

"Thẩm Từ."

"Đừng nghịch nữa..."

Vừa dứt lời.

Vành tai tôi đã bị đôi môi ấm nóng của anh khẽ ngậm lấy.

Toàn thân tôi mềm nhũn.

Chiếc váy ngủ mỏng manh.

Hoàn toàn không ngăn nổi hơi ấm từ cơ thể anh.

Ý thức dần mơ hồ.

Chỉ nghe thấy giọng anh khàn khàn vang lên:

"Anh không muốn về nhà."

"Bị mọi người tra hỏi suốt hai tiếng."

"Cho anh ngủ cùng em một lát..."

Tôi nhìn gương mặt đẹp trai đang ngủ say trước mắt.

Không nhịn được mà tự hỏi.

Phải chăng Thẩm Từ có hai nhân cách?

Tại sao trước mặt người khác.

Anh lúc nào cũng bày ra vẻ lạnh nhạt, ai cũng mặc kệ.

Tôi vẫn còn nhớ.

Hồi học cấp ba.

Anh thường xuyên đại diện khối lên phát biểu.

Chàng thiếu niên khi ấy.

Đường nét khuôn mặt vừa mới nở rộ.

Mang theo vẻ non nớt.

Cùng sự kiêu ngạo của tuổi trẻ.

Thẩm Từ sạch sẽ, lạnh lùng của năm ấy.

Đã trở thành ký ức thanh xuân của biết bao người.

Tôi từng rung động chưa?

Có lẽ...

Có.

Chỉ là quá quen thuộc với nhau.

Đến mức cảm giác rung động ấy.

Mờ nhạt mất ranh giới.

Cho đến khi.

Có người chủ động bước qua giới hạn.

Phá vỡ sự bình yên.

Nếu sau này.

Tôi phải kết hôn, sinh con với một người.

Thì ngoài Thẩm Từ ra.

Hình như tôi cũng chẳng thể tưởng tượng nổi.

Sẽ có người nào khác nằm trên chiếc giường này.

Anh ngủ rất say.

Dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt.

Hàng mi ngoan ngoãn buông xuống.

Che đi đôi mắt mê hoặc lòng người.

Tôi khẽ đưa tay chạm lên má anh.

Nơi nào đó trong tim.

Lặng lẽ mềm đi.

...

Sáng hôm sau.

Tôi đi làm muộn.

Thủ phạm chính là tên ch.ó Thẩm Từ!

Anh chê chuông báo thức của tôi ồn.

Thế là tắt luôn báo thức.

Rồi tự mình đi họp ở công ty!

Hại tôi đi muộn.

Bị trừ hai trăm tệ!

Đến giờ nghỉ trưa.

Tôi hùng hổ nhắn WeChat mắng anh.

"Anh c.h.ế.t chắc rồi!"

"Hai trăm tệ của em!"

"Tiền chuyên cần của em!"

"Hình tượng cuồng công việc mà em khổ công xây dựng ở công ty!"

"Tất cả đều bị anh phá hỏng rồi!"

"Thẩm Từ!"

"Em sẽ không tha thứ cho anh!"

Tin nhắn cuối còn chưa kịp gửi.

Điện thoại anh đã gọi tới.

"Xuống ăn cơm."

"Chỗ cũ."

Tôi cầm luôn con d.a.o gọt trái cây.

Hùng hổ lao xuống bãi đỗ xe.

Thẩm Từ đã đứng chờ bên cạnh xe.

Ung dung nhìn tôi.

"Đồ ch.ó!"

"Ai cho anh tắt báo thức của em hả?!"

Anh dang hai tay.

Ôm chầm lấy tôi.

"Này!"

"Hạ Chi."

"Mình kết hôn đi."

Tôi sững người.

"Anh bị điên à?"

"Tự dưng nói chuyện kết hôn làm gì?"

Anh ôm tôi càng c.h.ặ.t hơn.

"Không phải tự dưng."

"Sáng nay."

"Lúc tỉnh dậy."

"Nhìn thấy em đang ngủ bên cạnh."

"Tim anh đập như muốn phát điên."

"Nghĩ đến buổi sáng năm mười bảy tuổi."

"Em đeo cặp đi phía trước."

"Đột nhiên quay đầu, cau mày giục anh đi nhanh lên."

"Hoặc năm mười ba tuổi."

"Em chắn trước mặt anh."

"Nói với ba anh rằng có gì thì nói, đừng động tay."

"Hay năm bảy tuổi."

"Em trai anh ngã đập đầu chảy m.á.u."

"Anh sợ đến ngây người."

"Là em bảo anh bịt mắt."

"Còn em ôm em trai anh đi cầu cứu."

"Có quá nhiều..."

"Mỗi một khoảnh khắc."

"Anh đều nghĩ."

"Nếu sau này có thể cưới một cô gái dũng cảm như em làm vợ."

"Thì anh sẽ may mắn biết bao."

"Hạ Chi."

"Anh đã sớm xác định rồi."

"Cả đời này."

"Ngoài em ra."

"Anh sẽ không yêu thêm bất kỳ ai nữa."

Sống mũi tôi cay xè.

Nhưng tôi không muốn khóc trước mặt anh.

Im lặng rất lâu.

Cuối cùng chỉ lí nhí:

"Em đói rồi."

Thẩm Từ không nhịn được.

Cười đến mức vai run lên.

Mặt tôi nóng bừng.

"Anh cười cái gì?"

"Em đói thật mà!"

"Sáng nay đi muộn."

"Đến bữa sáng em cũng chưa kịp ăn!"

"Được được được."

"Anh sai."

Anh bày bát đũa.

Đeo găng tay.

Tỉ mỉ bóc tôm cho tôi.

Tôi cúi đầu.

Ngoan ngoãn để anh đút.

Đột nhiên.

Một chiếc nhẫn được anh gắp lên bằng đôi đũa.

Tôi ngẩng đầu.

"...Thẩm Từ."

"Anh không phải định..."

"Thật hay giả vậy?"

Anh nhướng mày.

"Giả."

"Nhẫn thật ở đây."

Anh lấy đôi đũa khỏi tay tôi.

Nhẹ nhàng nâng bàn tay tôi lên.

Đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út.

"Hạ Chi."

"Anh muốn cưới em làm vợ."

"Dùng cả đời để bảo vệ em."

"Em..."

"Có đồng ý gả cho anh không?"

Giọng anh nghe như đang đùa.

Nhưng lúc đeo nhẫn.

Hai bàn tay lại run nhè nhẹ.

Thôi vậy.

Chủ nhân bỏ rơi chú cún của mình.

Thì đúng là người xấu.

Vậy nên.

Tôi sẽ giữ chú cún này lại.

Tôi nắm lấy tay anh.

Mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.

"Được thôi."

"Em đồng ý."

"Nhưng nếu sau này anh dám đối xử không tốt với em..."

Thẩm Từ mỉm cười.

"Không đâu."

"Chó con sẽ mãi mãi trung thành với chủ nhân."

HẾT.

Chương 7 - Chó Con Sẽ Mãi Mãi Trung Thành. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia