Ta nghiêng đầu nhìn hắn, cười nhạt.

“Kỳ phó thống lĩnh, thay vì vội bảo vệ người khác, ngươi nên lo cho chính mình trước.”

“Chính ngươi vừa nói đứa trẻ này là con ruột của ngươi.”

“Hiện giờ nó bị nghi là huyết mạch hoàng gia, ngươi có còn dám nhận nữa không?”

Sắc mặt Kỳ Nghiễn lập tức trở nên trắng bệch.

Lâm Vân Châu cũng thoáng hoảng hốt.

Nếu hắn tiếp tục nhận, hắn sẽ phạm tội vu khống hoàng tự.

Nếu hắn phủ nhận, những lời khai trước đó lập tức trở thành bằng chứng cho thấy cả hai cố ý vu oan.

Ta chậm rãi tiến lại gần.

“Trả lời đi.”

“Vừa rồi ngươi chẳng phải còn nói sẽ làm tròn trách nhiệm của một người cha sao?”

Đôi môi Kỳ Nghiễn run lên.

“Ta… ta chỉ nghe theo lời Vân Châu…”

Lâm Vân Châu lập tức quát:

“Ngươi đừng nói năng hồ đồ!”

Cô cô quản sự lạnh giọng ra lệnh:

“Đưa tất cả đến Phượng Nghi Cung.”

Bên trong Phượng Nghi Cung, Hoàng hậu đang nằm trên giường bệnh, gương mặt nhợt nhạt như không còn chút sinh khí.

Tiếng khóc trẻ con vừa truyền vào, nàng đã lập tức mở mắt.

“Hoàng nhi của bổn cung…”

Nhũ mẫu đứng cạnh giường đang ôm một đứa trẻ đã tắt thở.

Chỉ cần nhìn thoáng qua, lòng ta liền lạnh xuống.

Phía sau tai đứa trẻ ấy không hề có vảy vàng.

Da thịt đã tím đen, rõ ràng sinh mệnh đã tắt từ lâu chứ không phải vừa mới qua đời.

Khi nhìn thấy hài nhi còn sống trong tay ta, Hoàng hậu vội chống người ngồi dậy.

“Đưa đứa trẻ ấy tới cho bổn cung.”

Cô cô quản sự quay sang nhìn ta.

Ta gật đầu, cẩn thận bế hài nhi đến bên giường.

Lạ thay, vừa tiến gần Hoàng hậu, tiếng khóc của nó lập tức dịu xuống.

Bàn tay bé nhỏ còn vô thức nắm lấy một góc y phục của nàng.

Hoàng hậu nhìn gương mặt non nớt ấy, nước mắt không ngừng rơi.

“Đôi mắt cùng hàng mày này giống bổn cung đến thế… Chẳng lẽ đây mới thật sự là hoàng nhi mà bổn cung đã sinh ra?”

Lâm Vân Châu hoảng loạn hét lên:

“Nương nương không thể tin lời nàng ta! Ôn Lê có xuất thân thấp kém, nhất định chính nàng ta đã đ.á.n.h tráo hoàng t.ử. Không chừng nàng ta còn dùng tà thuật khiến đứa con của mình trông giống người, cố ý mê hoặc nương nương!”

Ta nhìn nàng ta, chậm rãi hỏi:

“Ta từng nhận nó là con mình, nhưng ta đã bao giờ nói rằng đích thân ta sinh ra nó chưa?”

“Lâm Vân Châu, từ đầu đến cuối ta chưa từng nói câu ấy, phải không?”

Sắc mặt nàng ta lập tức trắng nhợt, không thể trả lời.

Đúng lúc ấy, viện phán Thái Y Viện quỳ xuống.

“Bẩm nương nương, cách dây rốn của hai hài nhi được xử lý hoàn toàn khác nhau.”

“Hơn nữa, sợi chỉ quấn cho đứa trẻ đã c.h.ế.t được lấy từ cung của Quý phi.”

Toàn thân Lâm Vân Châu cứng lại.

Phượng Nghi Cung chìm vào sự im lặng nặng nề.

Hoàng hậu ôm c.h.ặ.t hài nhi còn sống, lạnh giọng hỏi:

“Vật của Trường Xuân Cung?”

Viện phán cúi đầu.

“Thần không dám vu cáo.”

“Sợi chỉ được bện bằng thủ pháp Ngân Nguyệt, mà trong hậu cung, chỉ có Trường Xuân Cung thường dùng kiểu bện này.”

Trường Xuân Cung chính là nơi Quý phi cư ngụ, mà Quý phi lại là cô mẫu của Lâm Vân Châu.

Lâm Vân Châu lập tức quỳ rạp xuống.

“Hoàng hậu nương nương, thần nữ thật sự không biết gì!”

“Thần nữ chỉ nghe tin lãnh cung có người lén sinh con, nên mới dẫn người đến xem xét.”

Ta hỏi:

“Tin ấy từ đâu mà có?”

Nàng ta c.ắ.n môi.

“Có một tiểu cung nữ tới báo.”

“Người đó là ai?”

“Thần nữ không nhớ rõ.”

Ta bật cười.

“Ngươi quên mất người báo tin là ai, nhưng lại nhớ rất rõ phải dẫn theo Cung Chính Ty, cấm quân, cung nữ chưởng đăng cùng cả một đoàn người.”

“Ngươi còn nhớ phải sắp xếp Kỳ phó thống lĩnh đứng ra nhận đứa trẻ.”

Hài nhi trong tay Hoàng hậu bỗng bật khóc.

Nàng cúi đầu vỗ về, ánh mắt lại dần lạnh đến đáng sợ.

Những hàng chữ tiếp tục xuất hiện.

【Đừng dừng lại, hãy tiếp tục ép hỏi nàng ta.】

【Trong túi thơm của nàng ta đang giấu chiếc khăn dính m.á.u lấy từ Phượng Nghi Cung.】

Ánh mắt ta lập tức rơi xuống thắt lưng Lâm Vân Châu.

Nàng ta mặc cung trang màu ngó sen, bên hông đeo một chiếc túi thơm phồng lên bất thường.

Ta bước thẳng về phía nàng ta.

Lâm Vân Châu lập tức lùi lại.

“Ngươi định làm gì?”

Ta không trả lời, chỉ nhanh tay túm lấy chiếc túi thơm rồi giật xuống.

Một chiếc khăn vàng sáng thấm m.á.u rơi ra từ bên trong.

Ở góc khăn còn thêu hoa văn chìm chỉ thuộc về Phượng Nghi Cung.

Cô cô quản sự kinh hãi kêu lên:

“Đây là chiếc khăn Hoàng hậu nương nương từng dùng lau người cho tiểu hoàng t.ử!”

Ngay lúc ấy, tiếng Quý phi từ bên ngoài truyền vào.

“Hoàng hậu tỷ tỷ hôm nay thật sự đã làm kinh động cả hậu cung.”

Quý phi được người dìu vào điện.

Khi ánh mắt lướt qua hài nhi trong lòng Hoàng hậu, nụ cười trên môi nàng ta thoáng ngừng lại.

Ngón tay cầm chuỗi phật châu cũng run lên trong khoảnh khắc.

Hoàng hậu lập tức ôm đứa trẻ c.h.ặ.t hơn.

“Muội đến rất đúng lúc.”

Quý phi thản nhiên nói:

“Bổn cung nghe nói có tiện tỳ ở lãnh cung đ.á.n.h tráo hoàng tự, nên đặc biệt đến đây xem xét.”

Chỉ một câu nói, nàng ta đã muốn biến ta thành kẻ chủ mưu.

Ta quỳ xuống, bình tĩnh bẩm báo:

“Xin các vị nương nương minh xét.”

“Nếu nô tỳ thật sự là kẻ đ.á.n.h tráo hoàng tự, tuyệt đối sẽ không chủ động nhận hài nhi trước mặt nhiều người như vậy.”

“Nô tỳ làm thế, chỉ vì muốn bảo toàn tính mạng cho đứa trẻ.”

“Hiện giờ trong túi thơm của Lâm tiểu thư có khăn m.á.u thuộc Phượng Nghi Cung, còn đứa trẻ đã c.h.ế.t lại được buộc dây rốn bằng sợi chỉ từ Trường Xuân Cung.”

“Người cần phải sợ hãi lúc này không phải nô tỳ.”

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Quý phi.

“Mà chính là kẻ đã lén đổi hai đứa trẻ.”

Vừa lúc ấy, hài nhi trong tay Hoàng hậu từ từ mở mắt.

Dấu vảy vàng phía sau tai nó dưới ánh đèn dường như tỏa ra một quầng sáng mỏng.

Lão thái giám của Tông Nhân Phủ nhìn thấy, lập tức quỳ rạp.

“Đích mạch của bệ hạ, kim lân đã nhận chủ.”

“Hài nhi này quả thật là hoàng t.ử do Hoàng hậu nương nương sinh hạ!”

Lâm Vân Châu tái nhợt, thân thể mềm nhũn rồi ngã xuống.

Chuỗi phật châu của Quý phi trong nháy mắt đứt tung.

Từng hạt tròn lăn khắp nền điện, một viên dừng ngay trước mũi giày ta.

Không gian trong Phượng Nghi Cung trở nên im ắng đến nghẹt thở.

Quý phi nhanh ch.óng cúi mắt, giọng vẫn bình thản:

“Chỉ là một chuỗi phật châu đã dùng nhiều năm bị đứt, các ngươi nhìn bổn cung như vậy làm gì?”

4 - Chỗ Dựa Của Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia