“Vương t.ử Điện hạ, chẳng lẽ anh lại mau quên như thế, ngày hôm qua chính miệng anh nói, hôm nay đã quên sạch sẽ rồi sao?”
Con người này không phải tồi tệ như thế chứ, lời nói của mình cũng có thể quên ngay được?
“Hôm qua anh nói?”Anh cố gắng nhớ lại, suy nghĩ nửa ngày mới có chút ấn tượng. Dường như quả thật hôm qua anh có nói qua một câu, nhưng mà… “Anh, anh chỉ là thuận miệng nói bừa, bởi vì lúc ấy em đối với chuyện của anh và Agnes quá thờ ơ, giống như cho dù anh và cô ấy có thế nào em cũng không quan tâm, anh tức giận mới tùy tiện nói lung tung một câu, muốn biết nếu như anh và Agnes có hôn ước thì em có đau lòng hay không? Nhưng chuyện anh và Agnes có hôn ước hoàn toàn là giả, bởi vì người anh thích là em, vương phi tương lai của anh cũng chỉ có thể là em, không phải người khác!.”
Sau khi Trình Thi Thi nghe Beard nói anh và vị công chúa kia thật ra không có hôn ước, không biết trong lòng nên vui hay tức giận.
Cái người này ngay cả chuyện quan trọng như vậy cũng có thể mang ra để lừa gạt cô, lừa gạt cô như vậy vui lắm sao? Anh có biết chính vì câu nói đùa này của anh khiến tim cô như d.a.o cắt, đau lòng rơi lệ, cũng vì lời này khiến cô quyết tâm tách ra khỏi anh, quyết tâm như vậy không phải là cô không có tình cảm với anh mà là chính cô đã động lòng với anh.
“Thi Thi, thì ra nguyên nhân hai ngày nay em không bình thường là cho rằng anh và Agnes có hôn ước? Em đang ghen sao?”Nếu là ghen thì chứng tỏ cô cũng thích anh, Beard đột nhiên hiểu ra, vui mừng như một kẻ ngốc.
Bị anh nhìn thấu tâm sự của mình, Trình Thi Thi ngượng ngùng quay đầu đi, Beard còn cho là cô lại bắt đầu im lặng, đâu có biết rằng cô lại mấp máy môi, lầm bầm nói, “Ghen thì sao? Có phạm pháp à?”
Beard vạn lần cũng không thể ngờ, Thi Thi cô lại có thể dễ dàng thừa nhận là mình đang ghen, cho nên có chút đối phó không kịp, mừng rỡ như điên, “Không phạm pháp, tất nhiên là không phạm pháp….” Nếu Thi Thi có thể vì anh mà ăn dấm thì cho dù giảm mấy năm tuổi thọ anh cũng bằng lòng.
Giờ phút này Trình Thi Thi có thể thẳng thắn biểu lộ tâm tình của mình, điều này nói lên cái gì? Cuối cùng công sức anh bỏ ra cũng được đền đáp? Cuối cùng cô cũng đã yêu anh? Hơn nữa còn tình nguyện nhìn thẳng vào mắt anh thừa nhận phần tình cảm này, không trốn tránh cũng không cố ý bỏ qua? Beard nghĩ tới đây, thoáng chốc mở cờ trong bụng.
“Nếu như sau anh còn lừa tôi nữa.”Trình Thi Thi đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt đang tươi cười vô cùng ngứa mắt, lạnh nhạt nói, “Đừng có mơ tôi sẽ lại để ý tới anh!.”
Đến lúc đó, cho dù anh có đuổi kịp cô, bám theo cô đến tận Seberia, anh cũng đừng mong cô sẽ thể hiện cảm xúc với anh.
Cô có thể rộng lượng tha thứ cho anh lừa cô một lần, nhưng sẽ không tha thứ cho anh lần thứ hai, đừng bao giờ nghĩ cô sẽ xem xét lại một lần nữa.
“Được được, sẽ không có lần thứ hai!”
“Còn hại tôi khóc nữa, tôi sẽ….”
“Hại em khóc? Anh làm em khóc lúc nào? Sao anh không biết?” Trình Thi Thi biết mình lỡ lời, lập tức im lặng.
“Có thật không? Thi Thi, em thật sự khóc vì anh sao?” Beard vì lời nói của cô mà kinh ngạc mở to hai mắt, ngay giây tiếp theo không nhịn được phá lên cười ha ha.
“Nghe thấy tôi từng khóc vì anh, hả hê lắm sao?” Trình Thi Thi đưa mắt lườm anh.
“Dĩ nhiên.” Beard nói thật, cười đến cực kỳ đáng đ.á.n.h.
Mặc dù anh không hề có ấn tượng về việc mình làm Trình Thi Thi khóc lúc nào, nhưng mà cô đã vì anh mà rơi lệ, nên anh cảm thấy cực kỳ thoải mái.
“Có phải bất kỳ cô gái nào vì Vương t.ử điện hạ mà rơi nước mắt, anh đều hả hê sao? Bởi vì điều này đủ chứng minh vị trí của anh trong suy nghĩ của những người phụ nữ kia.”
Đàn ông chính là sinh vật đáng ghét ở chỗ này, làm phụ nữ khóc cũng có thể đắc chí được, lại còn cực kỳ hài lòng.
Trình Thi Thi vừa dứt lời, đồng thời khẽ nhíu mày, bởi vì cô chợt nhớ một chuyện mới xảy ra cách đây không lâu, “Nhưng… lần trước vị công chúa kia cũng vì anh mà khóc, lại không thấy có vẻ hài lòng như bây giờ?” Cô chỉ nhớ lại lúc đó anh có gì đó không giống lắm, thậm chí còn làm mặt tức giận, so với vẻ mặt “đáng ghét” bây giờ quả thật khác xa.
“Nước mắt của tiểu nha đầu Agnes kia sao có thể so sánh với nước mắt của em, cho dù tất cả phụ nữ trên thế giới này vì anh mà khóc đến mù mắt, anh đều không hả hê, nhưng chỉ có Thi Thi em, anh mới có thể hài lòng, giống như em vừa mới nói, điều này đủ chứng minh vị trí của anh trong suy nghĩ của phụ nữ, mà anh chỉ để ý vị trí của mình trong suy nghĩ của Thi Thi, những người phụ nữ khác đều không quan trọng.”
Nghe vậy, Trình Thi Thi nhàn nhạt nhếch miệng.
Cái người này đúng là hứng lên là có thể nói được lời ngon tiếng ngọt, có thể nói nhảm một chuỗi dài, cũng chảng cần viết nháp.
“Được rồi, trở lại chuyện chính.” Beard chợt ngưng cười, ra vẻ nghiêm túc, “Nếu đã biết anh và Agnes không có hôn ước, thế nào? Hiện giờ đồng ý gả cho anh chứ?”
Trình Thi Thi lại im lặng lần nữa.
“Vì sao còn không chịu gả cho anh?” Beard phỏng đoán, “Dấm cũng vì anh mà ăn rồi, khóc cũng đều vì anh mà khóc rồi, đừng nói em không thích anh, anh không tin! Phụ nữ sẽ không vì người đàn ông mình không thích mà ghen, mà khóc, chẳng lẽ… Chẳng lẽ, em sợ sau khi cưới, anh sẽ đối xử với em không tốt?” Thật ra khả năng này là rất lớn. “Nếu đúng như vậy, thì đại khái em có thể yên tâm đi, người nhà anh tất cả đều thừa kế gen si tình, là truyền thống tốt đẹp nhất, một khi yêu là sẽ toàn tâm toàn ý, đến c.h.ế.t không thay đổi.”
Đây mới chỉ là điều kiện tiên quyết đầu tiên, có thật sự yêu hay không lại là chuyện khác. “Hôm nào anh dẫn em đến Dolly Ximiya gặp người nhà anh một chuyến, em đáng yêu thế này, anh tin cha mẹ anh, mười một anh em và ba chị em nhất định sẽ rất thích em, bọn họ…”
“Chờ một chút!” Trình Thi Thi cắt ngang lời anh, “Anh nói anh có bao nhiêu anh chị em?”
“Mười một anh em và ba chị em.” Có vấn đề gì sao?
“Mẹ của anh sinh tất cả mười lăm người? Đều do một mình bác gái sinh?”
Beard cười gian nói: “Thi Thi muốn biết sao? Vậy em nói yêu anh, anh sẽ nói cho em biết!”
Trình Thi Thi hung hăng lườm anh một cái.
“Nếu ngại nói yêu anh thì nói thích anh cũng được.” Trình Thi Thi vẫn không nói câu nào.
“Nếu thích anh mà không nói thì có thể thay thế bằng hành động, hôn anh một cái vậy.”
Thấy cô quan tâm như vậy, lại biết cô thẹn thùng, cho nên anh đưa cho cô nhiều lựa chọn! Trình Thi Thi vẫn còn không phản ứng, chỉ lạnh lùng nhìn anh.
“Đừng như vậy chứ. Hôn anh một cái cũng có sao đâu.” Beard đưa mặt tới gần Trình Thi Thi, chờ mỹ nhân hôn.
Trình Thi Thi cứng ngắc khi gương mặt tuấn mỹ của anh đến gần, sau đó xoay người muốn đi.
“Thôi được rồi… Anh nói a!” Trình Thi Thi không chủ động đến hôn, Beard thất vọng thở dài, giữ lấy eo cô, ngăn cô quay đầu, “Không sai, mười lăm người đều đều cho mẹ anh sinh, không phải anh vừa mới nói đàn ông trong nhà anh đều một lòng chung tình, một khi yêu sẽ toàn tâm toàn ý, đến c.h.ế.t cũng không thay đổi sao? Phụ vương anh rất yêu mẫu hậu anh, sao có khả năng sanh con với người phụ nữ khác? Cho nên dĩ nhiên đều do một mình mẫu hậu anh sinh rồi!”
Vừa nhắc tới người nhà mình, Beard lập tức chậm rãi nói, không nói nhiều cũng không được, “Mẹ anh sinh mười lăm anh em nhà anh chỉ mất mười năm, sinh liên tục từ năm hai mươi đến năm ba mươi mốt tuổi, có thể em sẽ cảm thấy kỳ lạ vì sao chỉ mất mười năm mà không phải mười lăm năm, đó là bởi vì mẹ anh có mấy lần sinh hai, sinh ba.
Trình Thi Thi gần như không thể nào tin nổi trên đời này lại có một người phụ nữ có thể hy sinh năm tháng tuổi xuân, từ năm hai mươi đến năm ba mươi mốt tuổi để m.a.n.g t.h.a.i và sinh con, chuyện này đối với cô mà nói là một chuyện hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Beard vẫn còn thao thao bất tuyệt, “Anh Tư anh Năm là sinh đôi, anh Sáu, anh Bảy và chị Cả là sinh ba, anh Chín anh Mười cũng là sinh đôi. Anh Tư anh là nghệ sĩ piano nổi tiếng, khuôn mặt lại giống anh Năm, cho nên người hâm mộ của anh Tư thường xuyên nhận lầm, vừa ra khỏi cửa đã bị một đám người không rõ từ đâu vây quanh, hưởng thụ sự đối đãi không khác gì minh tinh. Anh Chín anh Mười cũng tốt số như vậy, vì anh Sáu của anh thích gây chuyện thị phi, phiền toái, dáng vẻ lại giống anh Bảy cho nên anh Bảy thường xuyên phải hứng chịu hậu quả, gặp tai bay vạ gió.”
“Cho tới anh Chín và anh Mười…” Anh nói đến đây chợt dừng lại, phát hiện ra hình như mình đã lạc chủ đề, hiện giờ mục đích của anh không phải là tìm cách để Thi Thi đồng ý gả cho anh hay sao? Thế nào lại cùng cô nói chuyện về anh em nhà anh rồi? Anh phải quay lại chủ đề chính mới được, “Dù sao thì chuyện của anh em nhà anh cũng không phải chuyện quan trọng, quan trọng là, rốt cuộc Thi thi em có đồng ý gả cho anh hay không?” Trình Thi Thi vẫn im lặng như cũ.