Beard bỗng nhiên không cười nữa, dùng lời lẽ vô cùng nghiêm túc nói với Trình Thi Thi: “Thi Thi, mặc kệ em có sẵn lòng hay không, có đồng ý hay không, có vui hay không, hoặc có chấp nhận hay không, anh cũng vẫn báo cho em biết, anh sẽ theo đuổi em tới cùng, em chính là người con gái trong lòng Beard này, anh nhất định sẽ có được em và em cũng chỉ có thể thuộc về một mình anh.”
Trình Thi Thi từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, lại có thêm một người đàn ông nữa tỏ tình với mình, nào là anh thích em, anh thương em, muốn hẹn hò với em, muốn được lúc nào cũng ở bên cạnh em, những lời như thế cô đã nghe rất nhiều, vô số lần được lặp đi lặp lại từ miệng những người đàn ông khác nhau, cô nghe xong đều có chút buồn nôn, đều có chút muốn mửa.
Nhưng lời tỏ tình của anh lại khác hẳn với người thường, “ em chính là người con gái trong lòng Beard này” , thẳng thắn tuyên bố chủ quyền của bản thân, mặc dù có hơi chủ nghĩa đàn ông, cô thừa nhận mình cũng là người tôn sùng chủ nghĩa phụ nữ, nhưng khi nghe được những lời này của anh trong lòng vẫn không tránh khỏi có một chút xíu xúc động.
Cũng không biết anh ta lấy ở đâu ra phần tự tin này, có điều là đàn ông phải có tự tin thì mới có thể có chút mị lực, lại càng không hiểu tại sao, mình lại bởi vì câu nói này của anh ta mà nhịp tim như bị trỗi một nhịp.
“Cho dù em rất khó thích anh, rất khó bị chinh phục, nhưng anh sẽ không bỏ cuộc đơn giản như vậy đâu, anh sẽ tiếp tục kiên nhẫn, tiếp tục kiên trì, anh dũng bất khuất, có bẻ trăm lần cũng không cong. . . . .Tóm lại, nhất định phải có được em, phải là em và cũng chỉ có mỗi mình em.”
Trình Thi Thi thoáng chau nhẹ lại hai hàng lông mày đen nhánh, sau một lúc lâu mới từ giữa răng và môi chầm chậm phun ra một chữ, “Được….”
Beard nghe được câu trả lời này của cô, cũng chưa kịp hiểu ra, sững sờ khoảng chừng cỡ ba giây mới bỗng nhiên sực tỉnh, mừng rỡ như điên nhìn cô chằm chằm, “Thi Thi, em, em đồng ý đón nhận anh rồi sao?”
Không, không thể nào? Không ngờ mình lại có thể may mắn như thế? Lần đầu tiên ra trận liền đại hoạch toàn thắng? Anh cũng biết, từ trước đến giờ chưa có ai chống đỡ nổi mị lực của mình mà.
“Vừa rồi không phải anh nói là muốn có được tôi sao?” Trái với tâm tình kích động của Beard, Trình Thi Thi vẫn một mực bình tĩnh như trước, “Thôi được, tôi sẽ giúp anh đạt thành ước nguyện.”
Cái gì? Cằm của Beard thiếu điều như sắp rơi xuống đất, Thi Thi, Thi Thi của mình, chẳng lẽ tình nguyện hiến thân cho mình? Mình không có nghe lầm hoặc là đã hiểu sai ý chứ?
Không xong rồi, chỉ vừa nghe được câu này của cô anh liền cảm thấy huyết mạch như bị tắc nghẽn, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh cơ thể mềm mại gần như tr*n tr** của cô vào ngày hôm đó ở phòng tạp vật, anh lại phát hiện ra tim của mình. . . . .Trời ơi! Nó nhảy còn ghê gớm hơn lần đó nữa.
“Tôi nhớ có một câu nói rất là đúng, không chiếm được thì vĩnh viễn muốn có cho bằng được.” Trình Thi Thi bình thản nói: “Vậy thì biết đâu chiếm được rồi, sẽ không còn khát vọng giống như thời điểm không có được nó, cũng sẽ không còn nóng lòng giống như khi không có được nó nữa, càng sẽ không còn đeo bám giống như lúc không chiếm được nó, nếu đã như vậy. . . . . .”
Có câu: Một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, cách tốt nhất chỉ có thể là, “Mình đáp ứng anh ta.” Có lẽ sẽ làm cho anh ta vừa lòng đẹp ý rồi sau đó anh ta sẽ không còn tiếp tục dây dưa có c.h.ế.t cũng không buông nữa, đây là một nước cờ hiểm nhưng cô bằng lòng vì thế thử một lần.
Cằm Beard lần này như muốn rơi luôn xuống đất, cô gái này đang nói cái gì vậy chứ? Tình nguyện dâng hiến cơ thể mình cho hắn, chẳng lẽ cũng chỉ là vì cái điều kiện từ nay về sau được thoát khỏi mình?
Không biết là cô đã đ.á.n.h giá thấp bản thân mình hay là quá coi thường anh, rốt cuộc cô ấy coi mình là gì? Một người đàn ông chỉ biết có cảm giác hứng thú với thân thể phụ nữ?
“Em đừng mơ tưởng!” Tính khí Vương t.ử Điện hạ xưa nay nổi tiếng là siêu tốt, khó có được nhưng hiện tại đã thật sự có chút bốc hỏa rồi.
“Thi Thi, em đừng hòng mơ tưởng thoát khỏi anh dễ dàng như vậy, cũng đừng mơ tưởng rằng sau khi anh có được em rồi thì sẽ từ bỏ bám c.h.ặ.t em.” Câu nói đó của cô căn bản chính là đang sỉ nhục anh, “Xin em đấy, đừng nên lúc nào cũng tự cho mình là đúng nữa có được hay không?”
Thái độ của cô làm cho anh như muốn phát điên lên, “Anh đã nói đến vậy, chẳng lẽ em còn không nghe lọt được một câu nào hay sao? Nếu như em vẫn còn chưa hiểu rõ, vậy anh. . . .” Anh suy nghĩ một chút rồi nói, “Vậy anh có thể cũng không cần lầm gì hết, dù sao cái anh có chính là thời gian để bám theo em, chúng ta cứ chờ thử xem.” Thử chờ xem khi anh có được cô rồi sau đó anh có phải giống như trong suy nghĩ của cô là cái loại ăn xong phủi m.ô.n.g đi cho xong việc, từ đó về sau ngoảnh mặt làm ngơ không bao giờ nhìn tới cô nữa hay không?
Nghĩ đến đây, trên môi Beard lại gợi lên nụ cười cong cong, tiếp theo hai tay chợt dùng sức kéo theo cả hai người đi tới chiếc giường mà khi nãy anh còn cho rằng nó không tệ.
Môi đồng thời chặn lại cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn hé mở lúc nào cũng chỉ biết nói ra những lời làm anh vừa sợ vừa vui vừa điên vừa tức của cô, ngây ngất thưởng thức hương thơm mật ngọt trong miệng cô, còn mang tính chất trừng phạt g*m c*n hai cánh môi mọng đỏ mềm mại.
Anh thừa nhận đúng thật là cô rất hiểu về bản chất đàn ông, quả thật là cũng có không ít thằng đàn ông đối với một phụ nữ cặn bã như thế. Lúc chưa được thì ân cần săn đón nhưng khi chiếm được rồi thì vứt đi như dép cũ, nhưng anh không hề nằm trong số cặn bã đó, anh muốn dùng hành động thực tế để chứng minh rằng anh cũng không phải là cái hạng người đó, tuyệt đối không phải!
Cúc áo trên áo Trình Thi Thi trong chớp nhoáng đã bị bàn tay quen thuộc của Beard cởi hết sạch, nhìn chiếc áo lót màu trắng tinh bằng vải bông mềm lộ rõ ra bên ngoài, cùng đường rãnh sâu hoắm xinh xắn giữa hai b** v*, “Em đẹp quá!” Hai tay Beard nhấc cao b** v* mềm mại của cô lên, dùng sức không mạnh không nhẹ v**t v* nhào nặn chúng.
Đầu lưỡi trơn trượt lướt nhẹ vào giữa kh* ng*c sâu thẳm mê người, bàn tay vòng ra phía sau lưng tháo gỡ chiếc móc khóa áo lót màu trắng cho cô.
Trình Thi Thi vẫn không nhúc nhích, cũng không giãy giụa, lại càng không kêu la.
Cô đã nói mình sẽ đáp ứng anh rồi, nếu mà còn giống như một cô gái nhỏ hoang mang sợ hãi giãy giụa hoặc là gào thét la lối ở trong lòng anh, làm vậy chẳng phải là có vẻ như nói được mà không làm được?
b* ng*c sữa được giải phóng ngay tức khắc bại lộ ở trước mắt Beard, anh nâng cao nó lên rồi ngậm lấy nụ hoa đang nhô ra.
“Ưm. . . . .” Trước n.g.ự.c bỗng cảm giác hơi ấm hơi nhột, khiến cho Trình Thi Thi không thể kiềm được mà bật lên tiếng r*n r*.
Một bàn tay của anh x** n*n một bên v.ú trắng, bàn tay còn lại vo ve chơi đùa đầu v* bên kia, nhìn nó dần dần căng lên và từ từ nhô thẳng ra ở trước mắt mình, “Thi Thi, anh muốn thấy em phải vì anh mà nổi điên, vì anh mà không thể kiềm chế, vì anh mà mất đi sự tỉnh táo, và vì anh ngay mà cả lý trí cũng hoàn toàn biến mất.” Đầu lưỡi anh m*n tr*n lên quầng v.ú màu hồng nhạt, m*t lấy nụ hoa vừa quyến rũ lại còn vô cùng xinh xắn ấy.
“Ưm. . . .” Đây là cảm giác mà thường hay nói là thoải mái gì đó sao? Chân mày Trình Thi Thi đã nhíu xoắn xít lại.
Vì anh ta nổi điên? Vì anh ta không thể kiềm chế? Vì anh ta mất đi sự tỉnh táo? Vì anh ta ngay cả lý trí cũng hoàn toàn mất sạch? Yêu cầu của người đàn ông này đúng thật là cao đến không thể nào với tới.
Đôi bàn tay nóng bỏng của Beard quyến luyến không nỡ rời xa đ** g* b*ng của cô, dùng ánh mắt chiêm ngưỡng nhìn thật kỹ hai nụ hoa nhỏ bé xinh xắn ở dưới sự ma sát của anh đã trở nên cứng hơn nhọn hơn, bàn tay to lớn còn tà ác thăm dò xuống dưới làn váy của cô, lần tìm đến vùng đất tam giác âm u kín kẽ, rồi trượt vào chiếc q**n l*t bằng chất liệu bông mềm mại cũng là màu trắng của cô, men theo cánh rừng dầy đặc một mạch thăm dò thẳng tới vườn hoa âm ấm của cô.
Một luồng nhiệt chảy dọc từ chiếc bụng nhỏ nối liền lên thẳng toàn thân Trình Thi Thi, giống như có một dòng điện len lỏi vào tận trong xương cốt cô vậy.
Ngón tay của Beard nhẹ nhàng linh hoạt vỗ về chơi đùa hai cánh hoa đầy đặn cùng với hạt đậu mềm mại núp ở dưới mặt cánh hoa đang khép c.h.ặ.t.
“Á. . . .” Hạ thể nóng bỏng khó hiểu nhất thời làm cho cô không thể suy nghĩ được điều gì, không thể kiềm hãm được cơ thể lần nữa phát ra tiếng rên khẽ theo bản năng.
“Thi Thi, em có cảm giác rồi sao?” Ngón tay thon dài chậm rãi đút vào rảnh nhỏ hẹp trong cô, k*ch th*ch nơi hạt đậu nhạy cảm của cô đồng thời không quên công kích tiến vào lối giữa ẩm ướt mềm mại ở bên trong.
Trình Thi Thi c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, ý đồ đối kháng loại này để cho cô cảm thấy hoàn toàn xa lạ tư vị.
“Anh nhất định sẽ làm cho em có cảm giác với anh.” Ngón tay của Beard đang để ở trong cơ thể cô chợt cong lên, dùng sức miết lấy t*** h***t nhỏ hẹp đang bó c.h.ặ.t đến như tắc nghẽn kia.
Một dòng ấm nóng từ h** h***t chảy ra, thấm ướt cả đầu ngón tay của anh, dường như cũng ở vào thời điểm đó ngón tay của anh cảm giác được trong mật huyệt nhỏ hẹp không tự chủ được đang từng hồi co rúc lại.
Hình như đối với thân thể đang có biến hóa như thế của Trình Thi Thi Beard cảm thấy rất thỏa mãn, nụ cười trên mặt cũng trở nên tươi tắn hơn, động tác trên ngón tay đang cắm ở trong cơ thể cô càng thêm ra sức, ngay lập tức tăng nhanh tiết tấu r*t r* c*m v**, cũng càng va chạm nhiều hơn nữa vào phía trong n** m*n c*m nhất của t*** h***t.
“Ưm . . . .” Trình Thi Thi đã hoàn toàn không chịu nổi nữa ưỡn cong cái m.ô.n.g của mình lên phối hợp theo chuyển động của ngón tay anh.
Khi anh cho ra cho vào, từ trong h** h***t tiết ra chất dịch càng lúc càng tràn trề ướt át cả đầu ngón tay của anh, cùng với mỗi một lần ra vào của Beard, hoa huyệt lại càng tuôn chảy ra càng nhiều chất lỏng óng ánh trong suốt thấm ướt từng ngón tay và cả lòng bàn tay anh.
Tốc độ co rúc ở rãnh giữa bên trong lại càng lúc càng tăng, giống như đang có một mầm sống c.ắ.n c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay anh không nhả, trong lúc tay anh đang hoạt động hạ thể cũng đồng thời phát ra một âm thanh rất nhỏ nhưng lại làm cho người ta sau khi nghe xong mặt đỏ tim loạn.
Toàn thân Trình Thi Thi đã không còn chút sức lực nào, dưới bụng thật giống như dâng lên một đoàn lửa nóng không tên, khiến cho cô không thể nào bỏ được nó càng không thể nào khống chế được.
Đường rãnh nhỏ hẹp bao bọc ngón tay của Beard rất c.h.ặ.t, chất dịch cũng đã chảy đầy bàn tay của anh, hơn nữa còn có không ít từ trong khe hở chiếc q**n l*t đang chậm rãi chảy xuống giữa hai bên bắp đùi cô.
Anh cảm thấy thanh sắt nóng bỏng giữa bụng mình cũng đã sưng tấy lên dữ dội, tất nhiên là mũi tên đã lắp sẵn vào cung chỉ còn vận sức chờ phát động, ngậm lấy vành tai cô, l**m láp vờn hôn vào khoang lỗ tai của cô hỏi, “Thi Thi, chuẩn bị xong chưa? Bước quan trọng nhất của chúng ta sắp bắt đầu rồi đó.” Vừa dứt lời, “ sột soạt” hai ba cái liền lột ra chiếc q**n l*t đã ướt thành một vũng của cô. Hai mắt đỏ rực như lửa mở ra khóa kéo quần mình, rút ra thanh sắt đã ngẩng cao sừng sững, không thể chờ đợi được nữa tách ra đôi chân ngọc thon dài của cô. Thắt lưng đẩy một phát, liền chuẩn xác không xê dịch tấn công vào hoa tâm nhỏ hẹp của cô.