Tôi bình tĩnh cất lời: "Anh có tìm bao nhiêu người thay thế tôi đi nữa, cũng không thể bù đắp được chuyện anh ngoại tình năm đó."
"Đó là lựa chọn của anh, không liên quan gì đến tôi."
"Bây giờ tôi đã kết hôn, m.a.n.g t.h.a.i rồi, tôi đang sống rất tốt, anh đừng đến tìm tôi nữa. Mối quan hệ giữa chúng ta sớm đã kết thúc từ lâu rồi."
Cứ mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt Giang Lâm Vụ lại tái đi một phần.
Anh ta sốt ruột biện bạch: "Năm đó là do anh hồ đồ, là anh có lỗi với em, nhưng đã ba năm trôi qua rồi, chẳng lẽ em không thể cho anh một cơ hội để chuộc lỗi sao?"
Tôi tức đến phì cười, vặn hỏi ngược lại anh ta: "Chuộc lỗi? Năm đó khi tôi mở cửa căn nhà của anh ra, nhìn thấy anh cùng Lâm Vãn trần truồng nằm trên một chiếc giường, anh có nghĩ đến chuyện chuộc lỗi không?"
"Lúc đó anh nói với tôi rằng, anh chỉ uống say thôi, bảo tôi đừng có làm lớn chuyện."
"Hôm đó là ngày thứ hai sau khi bố tôi qua đời, một ngày trước ở tang lễ, anh còn ôm lấy tôi hứa hẹn rằng anh sẽ yêu tôi suốt đời, sẽ ở bên cạnh tôi suốt đời, sẽ không làm chuyện gì có lỗi với tôi."
Giang Lâm Vụ đơ người, đôi môi mấp máy, nửa ngày không thốt nên lời.
Tôi cười lạnh một tiếng, cảnh cáo anh ta: "Nếu anh còn tiếp tục dây dưa phiền phức với tôi, tôi sẽ báo cảnh sát."
Nói xong, tôi mặc kệ anh ta có trả lời hay không, bước thẳng vào cửa nhà.
04
Về đến nhà, sau khi tắm rửa sạch sẽ, tôi gọi video cho chồng tôi là Lục Phùng Châu.
Anh hỏi tôi sau khi về nước mọi chuyện có thuận lợi không, sức khỏe của mẹ thế nào, có gặp phải phiền phức gì không.
Tôi hời hợt nhắc qua rằng có gặp lại người quen cũ, không có chuyện gì lớn.
Tôi vô thức mím mím môi. Đây là hành động tôi thường làm một cách vô thức khi nói dối, không biết Lục Phùng Châu có để ý thấy không.
Tôi thấp thỏm nhìn anh, nhưng lại phát hiện Lục Phùng Châu vẫn đang cười rất ôn hòa, rõ ràng là không hề nhận ra.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Giọng điệu của Lục Phùng Châu cũng rất dịu dàng: "Anh xử lý xong công việc ở đây sẽ về nước với em và con."
Tôi gật đầu, cúp máy cuộc gọi video.
Nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, trong lòng tôi không hề d.a.o động chút nào.
Những sự phản bội và tủi hờn mà năm đó từng khiến tôi cảm thấy như trời đất sắp sụp đổ. Bây giờ nghĩ lại, tựa như một chuyện không hề quan trọng.
Chỉ là đêm hôm đó, tôi lại mơ thấy chuyện của năm xưa, toàn bộ khung cảnh giống như đang quay phim, ép tôi phải trải qua một lần nữa.
…
Ngày thứ hai sau tang lễ của bố chính là sinh nhật của Giang Lâm Vụ.
Tôi miễn cưỡng xốc lại tinh thần, mang theo chiếc khăn choàng cổ đã đan suốt một tháng, bất chấp trời mưa bắt xe đến nhà của anh ta.
Mật khẩu căn hộ là ngày sinh nhật của tôi, được Giang Lâm Vụ đổi ngay trước mặt tôi sau một tháng chúng tôi hẹn hò.
Tôi nhập mật khẩu mở cửa bước vào, đập vào mắt đầu tiên là một đôi giày cao gót không phải của tôi ở sảnh cửa.
Tim đập loạn nhịp, tôi ngẩng đầu nhìn vào phòng khách.
Phòng khách bừa bộn hỗn độn, vương vãi sơ mi và đồ lót của phụ nữ. Cửa phòng ngủ không đóng kín, bên trong phát ra những âm thanh ái muội.
Tôi đứng ở cửa, món quà rơi xuống đất.
Tôi bước nhanh vào phòng ngủ, Giang Lâm Vụ và Lâm Vãn đang đẩy đưa cao trào, Lâm Vãn nhìn thấy tôi trước tiên, sợ hãi thét lên một tiếng.
Giang Lâm Vụ mấ kiên nhẫn xoay người lại, nhìn thấy tôi thì lập tức trở nên hoảng hốt.
Anh ta kéo chăn đắp lên người Lâm Vãn, sắc mặt tái mét, nhưng vẫn cứng miệng nói: "Em đến đây làm gì? Lại còn không báo trước một tiếng."
"Chỉ là tối qua anh uống say quá, không kiềm chế được, em đừng làm ầm ĩ nữa."
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, hỏi: "Thế bây giờ anh cũng uống say rồi à?"
Giang Lâm Vụ á khẩu không trả lời được.
Lâm Vãn trốn sau lưng anh ta, rụt rè lên tiếng: "Đàn chị, xin lỗi chị... Tất cả là lỗi của em."
Ngoài miệng thì nhận lỗi, nhưng sâu trong mắt lại che giấu vẻ đắc ý.
Tôi nhìn Giang Lâm Vụ, không khóc cũng chẳng làm loạn, chỉ vứt lại một câu: "Giang Lâm Vụ, chúng ta chia tay đi."
Tôi xoay người rời đi, Giang Lâm Vụ không đuổi theo, tôi nghe thấy anh ta thấp giọng dỗ dành Lâm Vãn, bảo cô ta đừng sợ.
…
Mơ đến đây, tôi giật mình tỉnh giấc, sau lưng đẫm mồ hôi lạnh, thở hổn hển.
Đã lâu lắm rồi tôi không mơ lại cảnh tượng này, không ngờ mình lại có thể mơ thấy một lần nữa.
Có lẽ là vì khoảng thời gian này bị Giang Lâm Vụ quấn lấy không buông.
Tôi lật người bước xuống giường, tự rót cho mình một ly nước.
Nước ấm trôi qua cổ họng, cảm xúc của tôi cũng dần bình tĩnh lại.
Sau khi bắt gian tại giường, tôi chặn tất cả các phương thức liên lạc của Giang Lâm Vụ.
Anh ta phàn nàn với bạn bè về tôi, nói rằng tôi đạo mạo làm giá, đàn ông uống say thì rất dễ phạm lỗi. Đều là do anh ta vẫn luôn chiều chuộng tôi, chiều hư tôi rồi, lần này tuyệt đối sẽ không dỗ dành tôi nữa.
Nhóm bạn nghe xong đều không chấp nhận nổi, chỉ trích anh ta không bằng cầm thú, vậy mà lại đi ngoại tình ngay trong đêm ngày bố tôi qua đời.
Anh ta chẳng hề mảy may hối lỗi, vẫn luôn cho rằng tôi sẽ chủ động quay lại tìm anh ta.