Trong yến tiệc kén rể hôm ấy, các quý nữ nơi kinh thành đều tranh nhau chọn lựa công tử xuất thân thế gia, mong tìm được một mối lương duyên xứng đáng.
Ta vừa mới được đón về phủ chưa được bao lâu, phụ thân vốn đã giữ sẵn cho ta một vị trí, để ta xem mắt Thế tử của Quốc công phủ.
Thế nhưng tỷ tỷ lại khóc suốt một đêm dài, nghẹn ngào nói rằng ta vừa trở về đã cướp mất mối hôn sự mà tỷ ấy mong ngóng bao năm.
Mẫu thân rốt cuộc mềm lòng, thế là ca ca liền đem danh thiếp của ta nhét đến trước bàn một vị cử nhân xuất thân hàn môn, ngồi lặng lẽ tận nơi góc khuất.
Người ấy mặc một thân thanh sam đã giặt đến bạc màu, ngay cả hộp sách mang bên người cũng cũ kỹ đến mức lớp sơn bên ngoài bong tróc loang lổ.
Mọi người trông thấy cảnh ấy, lập tức bật cười ồ lên đầy châm chọc.
“Vị này mới thật sự là thanh bần đấy.”
“Nếu nàng ta gả qua đó, chỉ e đến bạc mua son phấn cũng phải tự mình kiếm lấy.”
Ca ca ghé sát bên tai ta, hạ giọng cảnh cáo:
“Đừng có làm loạn, đợi tỷ tỷ muội an tâm định xong hôn sự, ta sẽ thay muội chọn một nhà khác tốt hơn.”