Lâu dần.
Ai cũng biết bên cạnh Đàm Nhất Khuynh có thêm một cái đuôi nhỏ.
Những người chơi cùng họ đều là các cậu ấm xuất thân từ gia đình danh giá.
Ai nấy đều kiêu căng, chẳng coi tôi ra gì.
Chỉ cần không vừa ý một chút là sẽ hằm hằm với tôi.
Mỗi lần như vậy.
Tôi đều lặng lẽ bước đến đứng cạnh Đàm Nhất Khuynh.
Có anh làm lá chắn.
Không ai dám động vào tôi.
Đàm Nhất Khuynh chỉ khẽ mỉm cười, hờ hững như không.
Lặng lẽ dung túng để tôi mượn oai anh mà tác oai tác quái.
Đến mức khiến tôi nảy sinh một ảo tưởng.
Rằng đối với anh.
Tôi là một người đặc biệt.
4
Tiếng mưa rơi ồn ào khiến tôi tỉnh giấc. Theo phản xạ, tôi đưa tay sờ sang bên cạnh, nhưng chỉ chạm vào khoảng không.
Tôi ngồi dậy bước ra ngoài, thấy trên ban công có một người đang lặng lẽ đứng đó.
Một tay chống lên thành lan can, tay kia vẫn cầm điếu t.h.u.ố.c.
Màn mưa trắng xóa phủ kín bên ngoài, khiến bóng lưng anh càng thêm cô quạnh.
Tôi vừa định quay trở vào thì đã bị người ấy phát hiện.
Anh khẽ gọi tôi:
“Lại đây.”
Tôi bước đến bên cạnh Đàm Nhất Khuynh, nhưng anh lại chẳng nói gì nữa.
“Đàm tổng, ngài ngủ không quen sao? Hay là để tôi...”
Đàm Nhất Khuynh nghiêng đầu nhìn tôi thật sâu.
Lời tôi còn chưa dứt đã bị anh cắt ngang.
“Mấy năm không gặp, đến cả cách gọi cũng không biết nữa sao?”
“Anh Nhất Khuynh...”
Đó là cách gọi từ những ngày đầu, khi tôi còn chưa biết thân phận của anh, cứ theo Trần Tịch T.ử mà gọi.
Anh cũng chưa từng sửa lại.
Đến lúc nhận ra cách xưng hô ấy không còn phù hợp thì đã thành thói quen.
Đàm Nhất Khuynh hỏi:
“Tiểu Ly đâu rồi?”
Tiểu Ly là con mèo hoang tôi thường cho ăn khi còn học đại học.
Năm tốt nghiệp, ai cũng đứng trước lựa chọn ở lại Bắc Thành hay trở về quê phát triển.
Được bà nội động viên, tôi chọn ở lại.
Nhưng thành phố lớn đâu dễ bám trụ.
Ký túc xá sắp đến ngày phải trả, còn tôi thì liên tục đi phỏng vấn mà vẫn không tìm được việc.
Nếu vẫn không kiếm được công việc, tôi chỉ còn cách rời khỏi Bắc Thành.
Trần Nghiệp biết chuyện thì bật cười:
“Có mỗi chuyện này mà cũng đáng để cậu đau đầu à?”
“Muốn làm gì thì chỉ cần anh cậu nói một câu là xong.”
Tôi lén nhìn Đàm Nhất Khuynh một cái.
Rồi nhanh ch.óng gạt bỏ ý nghĩ ấy.
Tôi không muốn anh cho rằng mình ở bên anh chỉ vì lợi ích.
Nhưng cuối cùng, chính Đàm Nhất Khuynh vẫn chủ động sắp xếp cho tôi một công việc đúng chuyên ngành.
Thậm chí vì công ty ở gần căn tứ hợp viện nơi anh thường ở, anh còn cho phép tôi chuyển đến sống cùng.
Anh ở trên cao, nhưng lại luôn dễ dàng nhìn thấu những khó khăn của tôi.
Ví dụ như giúp tôi có việc làm, đồng thời tiết kiệm được khoản tiền thuê nhà đắt đỏ.
Tiểu Ly cũng vì thế mà thuận theo tôi chuyển vào sống trong nhà Đàm Nhất Khuynh.
5 năm trước, khi rời khỏi nhà anh, nó lại theo tôi đến Vụ Thành.
“Nó mất rồi.”
Lúc tôi không để ý, nó lẻn ra ngoài đ.á.n.h nhau với mèo hoang, gãy mất một chân.
Trên đường trở về lại gặp t.a.i n.ạ.n xe.
Đến khi tôi tìm thấy, một người tốt bụng đã đưa nó vào bồn hoa bên đường.
Nó nằm đó lặng lẽ một mình.
Ánh nắng phủ lên bộ lông nâu đen mềm mại của nó, trông như chỉ đang ngủ say.
Giọng Đàm Nhất Khuynh dịu xuống.
“Hôm khác tôi tặng cậu một con khác.”
Tôi lắc đầu:
“Tôi không cần vật thay thế.”
Thật ra tôi cũng không quá thích động vật.
Chỉ là Tiểu Ly vừa hay là một con vật nhỏ mà thôi.
“Anh Nhất Khuynh, lần này anh đến Vụ Thành, định ở lại bao lâu?”
Mãi đến hôm nay tôi mới biết khu vui chơi mới là dự án được nhà họ Đàm đầu tư.
Giờ khu vui chơi khai trương, chắc hẳn anh đến để thị sát.
“Muốn đuổi tôi đi à?”
“Không phải ý đó.”
“Mấy năm nay cậu sống thế nào?”
Tôi không ngờ anh lại đột ngột hỏi như vậy, nhất thời sững người.
“Ừm... cũng khá tốt.”
“Ha…”
Chỉ trong chớp mắt, khí thế quanh người Đàm Nhất Khuynh bỗng trở nên vô cùng áp bức.
Tôi khẽ rụt người, lùi lại một bước.
Rồi dè dặt đề nghị.
“Anh Nhất Khuynh, nếu không ngủ được... hay là xem phim nhé?”
Đàm Nhất Khuynh không từ chối.
Anh cũng chẳng kén chọn xem gì.
Thế là tôi tiện tay mở một bộ phim nước ngoài.
Ban đầu tôi cứ tưởng đó là phim phiêu lưu đường trường.
Đến khoảng một phần ba thời lượng, bầu không khí giữa hai nam chính trong xe bỗng trở nên mập mờ.
Lúc ấy tôi mới giật mình nhận ra có gì đó không đúng.
Lúng túng đến mức không biết phải ngồi thế nào cho phải.
Tôi sợ Đàm Nhất Khuynh sẽ nghĩ mình cố ý.
Khóe mắt cứ vô thức liếc sang anh.
Sắc mặt anh vẫn không hề thay đổi.
Không biết có phải anh vẫn chưa nhận ra hay không.
Cho đến khi hai người trong phim hôn nhau.
Tôi cam chịu nhắm mắt lại, tuyệt vọng giả vờ ngủ.
Ai ngờ vừa nhắm mắt, tôi thật sự ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ, trên má và đôi môi tôi có cảm giác mềm mại, ươn ướt.
Giống như Tiểu Ly đang cọ cọ, quấn quýt hôn lên tôi.
Lại giống như rơi vào một vùng đầm lầy, vừa mềm vừa dính, chẳng thể thoát ra.
5
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi đã nằm lại trên giường từ lúc nào chẳng hay.
Mưa đã tạnh, trong gió cuối cùng cũng có chút mát mẻ.
Đàm Nhất Khuynh đang đứng ngoài ban công, hạ thấp giọng nói điện thoại.
Thấy tôi thức dậy, anh chỉ tay về phía phần bữa sáng đã được đặt sẵn trên bàn.
Tôi vừa c.ắ.n một miếng sandwich thì chuông cửa đột ngột vang lên.
Người đến là một trong những học sinh vùng cao tôi vẫn luôn tài trợ, tên là Tề Phàm.
Năm ngoái cậu ấy thi đỗ vào đại học ở Vụ Thành.
Trên tay xách lỉnh kỉnh đủ thứ, khuôn mặt nở nụ cười chất phác.
“Anh ơi, mẹ em gửi từ quê lên ít trứng gà ta với cả mấy quả tỳ bà vừa hái. Bảo em mang sang cho anh.”
Nghe thấy động tĩnh, Đàm Nhất Khuynh cúp máy rồi đi tới.
Hai người nhìn nhau.