Chu Khắc Phi mất hơn một giờ chuẩn bị cơm trưa. Món hầm đã sẵn sàng trên bếp, chỉ chờ Bái Nghê và Đông Ly đến là có thể dọn ra luôn được rồi.

Lúc trước biết Chu Tư Nhàn giúp anh đặt phòng có nhà bếp, anh còn cảm thấy lãng phí không gian, không nghĩ tới một ngày sẽ có công dụng, Đã lâu không xuống bếp, vừa mới bắt đầu anh còn có chút không quen nhưng bận rộn một lúc là anh rất nhanh có thể nhớ lại từng bước một..

Ngày anh và Bái Nghê ở cùng nhau, ai rảnh sẽ phụ trách nấu cơm, anh mới mới làm lần đầu không tránh khỏi luống cuống tay chân nhưng hơn ba năm luyện tập đã học được không ít món ăn. Từ nhỏ tới lớn hai người đều ăn ở nhà ăn tập thể, bởi vậy lúc này nếu có thời gian xuống bếp sẽ tranh thủ nghiên cứu nhiều món ăn, dần dà đều luyện thành một tay trù nghệ.

Đây là lần đầu tiên cả nhà ba người bọn họ ăn chung với nhau.

Tuy cùng với bữa ăn gia đình trong tưởng tượng của anh có khác đôi chút nhưng dù thế nào, vẫn là một sự khởi đầu tốt.

Chu Khắc Phi không tránh khỏi chờ mong và khẩn trương.

Dù là người lớn hay trẻ nhỏ, ấn tượng đầu tiên đều rất quan trọng, Đối với Đông Ly anh càng đặc biệt yêu thương cũng vô cùng áy náy. , Nếu như Tiểu Đông Ly có ấn tượng tốt về anh nó sẽ nhanh ch.óng thấy quen thuộc với anh, anh đã mất quá nhiều thời gian được ở bên thằng bé nên rất mong có nhiều cơ hội để gần gũi nó, muốn cùng Tiểu Đông Ly làm một đôi cha con, cùng Bái Nghê làm một đôi vợ chồng, ba người một nhà.

Mười hai giờ mười phút, Bái Nghê nhắn tin nói, sắp đến rồi.

Hai mươi phút, đang đợi thang máy.

Hai mươi hai phút, chuông cửa vang lên.

Chu Khắc Phi mở cửa, không bất ngờ khithấy Trình Bái Nghê và Tiểu Đông Ly đang núp sau cô, hiển nhiên đối với cuộc hẹn này có chút kháng cự.

Cô cười cười, kéo tay con trai, “Chào chú đi con.” “Không đâu.”

“Đông Ly, mẹ nói gì với con con đã quên hết rồi sao?”

“Con không muốn mà.”

Thằng bé cực kỳ kháng cự.

Trình Bái Nghê vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười, “Thằng bé là như vậy đó.” Tiểu t.ử kia mặc dù mới sáu tuổi nhưng rất hiểu chuyện. Cậu biết mẹ mình rất giàu có, những người theo đuổi mẹ mặc dù có thể là người mẹ thích nhưng đa phần trong số họ đều không thích cậu, cậu chính là trở ngại đầu tiên khi họ muốn tiến đến hôn nhân với mẹ. Họ muốn cậu ở lại với Tề Ân Thục, thỉnh thoảng mẹ sẽ về thăm.

Trình Đông Ly là một đứa nhỏ trưởng thành sớm, cậu hoàn toàn hiểu được những người đàn ông kia có ý đồ gì. Bọn họ không muốn cậu ở cùng với mẹ, cho nên nhóc ghét những người này, vô cùng chán ghét

Kể cả khi mẹ nhất mực đảm bảo với nhóc rằng người này “tuyệt đối sẽ thích con”

Cậu không muốn gặp chú ta, chỉ là không muốn bị mẹ nhéo tai nên đành phải đến đây.

Bà ngoại thường nói với nhóc thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, hy vọng là như vậy, chờ một chút ăn cơm tối nhóc sẽ đòi về nhà, lần trước sinh nhật bà ngoại nhóc trực tiếp đổ nước trái cây lên người chú kia, bị mẹ nhéo lỗ tai, cho nên lần này nhóc không thể làm như vậy.

Tiểu Đông Ly nghĩ, nếu người đàn ông ở khách sạn này muốn nói chuyện riêng với mẹ, nhóc sẽ nhìn chằm chằm chú ta--- lần trước ở bữa tiệc có một chúđã dạy cho cậu.

Chú đó rất đẹp trai, nhóc thật thích chú ấy, hy vọng chiêu mà chú ấy dạy sẽ hữu dụng.

“Trình bảo bối, không nghe lời mẹ nói sao? Đi ra chào chú đi.” Thằng békhông cam tâm, đi ra, cúi đầu, “Xin chào, con tên là Trình Đông Ly, năm nay sáu tuổi.”