Hai giờ sáng, người chồng hiếm khi chịu đặt chân về nhà của tôi cuối cùng cũng xuất hiện.
Thấy sắc mặt anh nặng nề, tôi chu đáo hỏi: “Lại cãi nhau với Lâm Vãn Đường à? Ngày mai mua cho cô ấy một chiếc túi mà dỗ dành, mấy cô gái trẻ thường rất thích cách đó.”
Anh im lặng nhìn tôi hồi lâu, rồi bất chợt hỏi: “Thẩm Thanh Hòa, suốt bốn năm nay, em thật sự chưa từng để tâm một chút nào sao?”
Tôi nhẹ nhàng chỉnh lại góc chăn cho anh, nở nụ cười dịu dàng: “Sao lại không để tâm được? Dù gì chúng ta cũng từng có một cuộc hôn nhân.”
Tất nhiên là tôi rất để tâm.
Tôi để tâm đến từng khoản tiền anh âm thầm chuyển đi, từng bản hợp đồng trái quy định có chữ ký của anh, và càng để tâm đến việc vào ngày ly hôn, phải làm thế nào để anh hoàn trả tất cả cả vốn lẫn lời.
Về sau, anh đưa người tình đang mang thai đến trước mặt tôi, ép tôi nhường lại vị trí, cứ ngỡ tôi sẽ lại khóc lóc và làm ầm lên như ngày trước.
Thế nhưng ngay trước mặt toàn thể cổ đông, tôi thẳng tay chấm dứt quyền sử dụng nhãn hiệu cùng các bằng sáng chế, sau đó mỉm cười nói với anh: “Cố Nghiễn Xuyên, bốn năm bị anh đánh cắp khỏi cuộc đời, tôi không cần lấy lại nữa. Nhưng cơ nghiệp anh gây dựng bằng những thứ thuộc về tôi, anh đừng mơ mang đi dù chỉ một phần nhỏ.”
Sau đó, anh không chỉ mất cuộc hôn nhân mà còn đánh mất luôn chiếc ghế chủ tịch đã ngồi đến thành quen, cuối cùng cầm bản chuyển nhượng tài sản cuối cùng đến hỏi tôi: “Tình cảm mười năm của chúng ta, cứ như vậy mà xóa sạch sao?”