Tôi cũng không dám đưa thằng bé theo.
Nếu đưa con về, rất có thể mẹ chồng sẽ tìm cách giữ cả hai mẹ con lại.
Bà ấy vốn chẳng muốn tôi đi đâu.
Tôi mà rời khỏi đó, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều sẽ dồn lên vai bà.
May mà chị Triệu nhà bên cạnh đồng ý giúp tôi để mắt đến Tráng Tráng.
Bình thường thằng bé có thể sang nhà chị ấy ăn cơm, chơi cùng hai anh em sinh đôi nhà chị.
Tôi đưa phần lương thực cùng tem phiếu của con cho chị Triệu, lại dặn dò Tráng Tráng thật kỹ.
Tôi bảo nó chỉ được chơi với hai anh em nhà chị Triệu, không được chạy lung tung.
Thu xếp xong mọi thứ, tôi mới miễn cưỡng rời đi.
Khu gia đình quân nhân có người gác, người lạ không dễ vào, trẻ con cũng không tự tiện chạy ra ngoài được.
Trong sân lại không có sông ngòi hay nơi nguy hiểm, vì thế tôi mới tạm yên tâm.
Tôi ở quê hầu hạ cha mẹ chồng tròn một tháng.
Đến khi chân cha Vương Hòa Bình gần như bình phục, tôi lập tức vội vã quay lại đơn vị.
Nhưng vừa về đến nơi, tôi tìm khắp trong ngoài mà không thấy bóng dáng Tráng Tráng.
Tôi cuống cuồng chạy sang nhà chị Triệu.
Chị ấy nhìn tôi, vẻ mặt vừa khó xử vừa không biết nên mở lời thế nào.
Cuối cùng, chị đành nói chồng tôi đã đưa Tráng Tráng cho Cầm đoàn trưởng rồi.
Tim tôi hụt một nhịp.
Không thể nào.
Lãnh đạo đơn vị đã hứa với tôi rằng chuyện này sẽ không xảy ra cơ mà.
Chị Triệu thở dài, nói vốn dĩ trong đơn vị chẳng ai tán thành, chỉ có Vương Hòa Bình nhất quyết làm.
Anh ta trực tiếp đưa Tráng Tráng về quê Cầm đoàn trưởng.
Cha mẹ Cầm đoàn trưởng vừa nghe tin con trai vì bị thương mà có thể không còn khả năng có con, tức đến mức suýt ngất.
Sau đó hai ông bà tự ý quyết định, lập tức chuyển hộ khẩu của Tráng Tráng sang nhà họ Cầm.
Chị Triệu kể cha mẹ Cầm đoàn trưởng còn chạy đến đơn vị làm ầm lên một trận.
Mẹ anh ấy khóc lóc nói con trai mình là con một, còn chưa kịp lấy vợ đã thành ra như vậy.
Cha anh ấy thì than số mình khổ, khó khăn lắm mới có được một đứa con trai, cuối cùng lại rơi vào cảnh không người nối dõi.
Hai người họ đưa Tráng Tráng về nhà rồi khóa cửa giữ c.h.ặ.t.
Ngày nào cũng chỉ vào Cầm đoàn trưởng, bắt thằng bé gọi bố.
Tráng Tráng còn nhỏ, nghe đến mức đầu óc rối tung.
Nó hỏi vậy bố ruột của nó là ai.
Hai ông bà liền nói Vương Hòa Bình không phải bố nó.
Tráng Tráng ngày nào cũng khóc đòi mẹ.
Mẹ Cầm đoàn trưởng còn định cho nó b.ú sữa của mình, nói chỉ cần b.ú sữa nhà họ rồi thì sẽ quen hơi, sau này tự nhiên sẽ thành người nhà.
Nghe đến đó, đầu tôi ong lên.
Tôi vội hỏi Cầm đoàn trưởng ở đâu.
Trong ấn tượng của tôi, anh ấy là người nói lý lẽ, chẳng lẽ một đứa trẻ không phải con mình mà anh ấy cũng chịu nhận?
Chị Triệu vỗ đùi, bảo chính vì anh ấy là người biết lý lẽ nên mới không làm gì được những người không chịu nói lý.
Cầm đoàn trưởng bảo cha mẹ đưa Tráng Tráng trả lại.
Cha anh ấy liền nằm lăn ra đất, nói nếu con trai không muốn có cháu thì cứ chôn sống ông ngay bây giờ.
Mẹ anh ấy lại dọa sẽ treo cổ ngay trước cửa nhà con trai nếu anh nhất định trả đứa bé đi.
Còn Vương Hòa Bình thì dứt khoát không về nhà, khóa cửa bỏ đi.
Anh ta thậm chí còn nói nếu Cầm đoàn trưởng không chịu nhận Tráng Tráng, anh ta chỉ còn cách tự hủy luôn khả năng làm cha của mình để đền cho người ta.
Chị Triệu nghe vậy cũng phải mắng một câu vô lý.
Có đền kiểu đó thì thứ đã mất của Cầm đoàn trưởng cũng đâu thể mọc lại được.
Tôi nghe đến mức đầu óc quay cuồng, suýt đứng không vững.
Không kịp nói thêm, tôi chạy thẳng sang nhà Cầm đoàn trưởng.
Nhà họ ở cùng khu gia đình quân nhân, đi bộ chỉ vài phút.
Vừa bước vào sân, tôi đã thấy một bà lão đang bế Tráng Tráng.
Bà cầm một viên kẹo, dỗ dành thằng bé rằng chỉ cần nó chịu nói bố mình là Cầm Kiến Quốc thì viên kẹo sẽ thuộc về nó.
Tráng Tráng tròn mắt nhìn kẹo, rồi lại trừng bà lão, lớn tiếng bảo bà là người xấu.
Nó còn nói chờ mẹ tìm được mình, nhất định sẽ mách mẹ.
Bà lão chẳng giận, vẫn cười híp mắt, còn dỗ nó quên mẹ đi, nói từ nay nó không còn mẹ nữa.
Vừa nói, bà vừa định cởi áo cho nó b.ú.
Tôi nhìn mà lửa giận bốc thẳng lên đầu.
Tôi quát lớn rằng người không có mẹ là bà ấy, còn tôi chính là mẹ ruột của Tráng Tráng.
Tráng Tráng vừa trông thấy tôi, cả người lập tức vùng mạnh khỏi vòng tay bà lão.
Nó lao thẳng vào lòng tôi, ôm c.h.ặ.t lấy tôi rồi khóc đến đứt hơi.
Nó cứ gọi mẹ hết lần này đến lần khác, vừa khóc vừa gào rằng bố đã bán nó rồi.
Tôi cũng ôm con mà khóc theo.
Số phận của thằng bé khiến tim tôi đau như bị ai xé ra.
Mẹ nó từng bị bán.
Bây giờ chính nó lại đang đi vào con đường giống hệt mẹ.
Một ông lão nghe tiếng động liền vội bước ra.
Hai ông bà cùng trừng mắt nhìn tôi, bảo tôi mau rời đi.
Họ nói nếu tôi muốn con trai thì tự sinh đứa khác, còn Tráng Tráng bây giờ là cháu đích tôn của nhà họ Cầm.
Tôi tức đến đỏ mắt, khẳng định đây là con tôi.
Hai người lập tức lấy sổ hộ khẩu dí đến trước mặt tôi.
Trong đó, tên Tráng Tráng đã được đổi thành Cầm Kế Tổ.
Ông bà còn nói dù công an có tới thì đứa bé cũng là cháu đích tôn nhà họ.
Tôi mặc kệ, ôm con xoay người định đi.
Hai ông bà lập tức cùng xông lên giành lại.