Nó còn kể ông bà nội đã dẫn hai mẹ con về quê, làm thủ tục để bố và mẹ kết hôn.

Cả Vương Hòa Bình lẫn Cầm Kiến Quốc cùng lúc bật ra một tiếng kinh ngạc.

Hai người đồng loạt nhìn tôi.

Những người đã đi xa cũng dừng bước quay lại.

Vương Hòa Bình trừng mắt đến mức như muốn rơi cả con ngươi.

Anh ta gằn giọng nói tôi đúng là cứng đầu, còn nhắc lại rằng tôi là đồng dưỡng tức của nhà họ Vương.

Tôi đáp thời đại đã khác rồi.

Nếu anh ta cứ mang phong tục cũ ra ép người thì chẳng khác nào công khai cổ súy những thứ đã bị xã hội mới đào thải.

Vương Hòa Bình nghe vậy lập tức căng thẳng nhìn quanh.

Sau đó anh ta đổi giọng, khẳng định tôi là vợ của anh ta.

Tôi hỏi lại rất rõ ràng.

Cầm đoàn trưởng cứu anh ta nên bị thương, anh ta nhớ đến chuyện người ta không có con mà vội đem con trai tôi sang báo ơn.

Vậy tại sao anh ta không nghĩ đến chuyện Cầm đoàn trưởng còn chưa có vợ?

Bây giờ tôi chỉ đang giúp anh ta báo ơn cho trọn vẹn mà thôi.

Con trai anh ta đã nỡ cho, chẳng lẽ đến vợ lại tiếc sao?

Mặt Vương Hòa Bình đỏ bừng vì tức.

Anh ta run cả tay, chỉ vào tôi mắng rằng mới vào thành phố mấy tháng đã muốn bỏ chồng.

Anh ta nói tôi vong ơn bội nghĩa, là loại người nuôi không quen.

Cuối cùng còn nguyền tôi phải sống cảnh cô quạnh cả đời.

Nói xong, anh ta nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Tôi nhìn bóng lưng ấy, chỉ thấy buồn cười.

Cứ như thể không rời anh ta thì cuộc sống của tôi trước đây tốt đẹp lắm vậy.

Cầm Kiến Quốc nhìn tôi, lại nhìn Tráng Tráng, vẻ mặt phức tạp đến mức không biết phải nói gì.

Cuối cùng anh chỉ bảo mọi người về nhà trước rồi từ từ nói.

Mấy chiến hữu đứng cạnh lập tức cười trêu.

Có người chúc mừng anh một lúc có đủ cả vợ lẫn con.

Có người còn đùa anh đi đường tà đạo mà nhanh hơn hẳn những người đi chính đạo.

Cả đám cười ầm.

Tráng Tráng chẳng hiểu người lớn đang cười gì.

Nhưng thấy ai cũng vui, nó cũng ngửa mặt cười ha hả theo.

Thế là mọi người càng cười lớn hơn.

Cầm Kiến Quốc đành cõng thằng bé lên vai rồi đưa về nhà.

Tôi đi bên cạnh hai người.

Trước đây tôi gần như chưa từng có thời gian cùng con ra đón Vương Hòa Bình.

Giờ ấy tôi thường bận ở nhà nhóm bếp, nấu cơm, giặt giũ.

Về đến nhà, Cầm Kiến Quốc cầm hai tờ giấy đăng ký kết hôn lên xem.

Anh nhìn giấy.

Rồi nhìn cha mẹ.

Lại nhìn sang tôi.

Sau đó cúi xuống nhìn giấy thêm lần nữa.

Một hồi lâu, anh gần như mất luôn khả năng nói chuyện.

Anh chỉ lẩm bẩm hỏi rốt cuộc ai mới là người phát điên.

Mẹ anh lập tức vỗ lên đầu con trai một cái.

Bà bảo mọi chuyện tốt đẹp đều bị anh chiếm hết rồi, người phát điên phải là cả nhà mới đúng.

Cầm Kiến Quốc bất lực hỏi chuyện lớn như cưới vợ, nhận con, chẳng lẽ cha mẹ không nên bàn với anh một tiếng hay sao.

Cha anh trầm giọng nói nếu chuyện gì cũng đợi anh gật đầu thì cả nhà chắc còn phải ngồi đó than khóc vì chuyện anh không thể có con.

Mẹ anh cũng phụ họa.

Bà nói nếu thật sự bàn trước, anh có thể tự nhiên có ngay một đứa con trai ba tuổi với một cô vợ hai mươi tuổi chắc?

Cầm Kiến Quốc nghẹn lời.

Sau đó anh quay sang gọi tôi ra ngoài nói chuyện riêng.

Tôi lập tức đi theo.

Mẹ chồng còn đứng phía sau lớn tiếng bảo tôi đừng sợ, dù sao bây giờ tôi cũng là vợ của anh.

Ra ngoài, Cầm Kiến Quốc vò tóc đến rối tung.

Anh hỏi sao tôi lại hùa theo cha mẹ anh làm chuyện hồ đồ như vậy.

Tôi rất bình tĩnh.

Tôi nói mình không còn đường nào khác.

Con trai tôi ở đâu thì tôi phải ở đó.

Anh lập tức bảo mình sẽ trả Tráng Tráng về.

Tôi lắc đầu.

Tôi nói anh đã bị cho là mất khả năng làm cha, sau này chuyện cưới vợ cũng khó.

Tôi làm vợ anh không có gì không tốt.

Tôi ăn không nhiều, làm việc nhanh, lại là mẹ ruột của Tráng Tráng.

Anh nghe xong, vẻ mặt càng khó tả.

Anh hỏi vậy còn Vương Hòa Bình thì sao.

Tôi nói anh cũng nhìn thấy rồi.

Người kia trước giờ đâu thật lòng để tâm đến mẹ con tôi.

Tôi chỉ muốn tìm một người thật sự thương Tráng Tráng.

Cầm Kiến Quốc lại gãi đầu, lẩm bẩm rằng chuyện này kỳ lạ quá.

Tôi nói cũng chẳng sao.

Suy cho cùng, tất cả đều bắt đầu từ việc mọi người tin rằng khả năng làm cha của anh đã mất.

Nghe tôi nhắc trực tiếp như vậy, anh có hơi ngượng.

Cuối cùng anh nói vậy thì đành để tôi chịu thiệt.

Tôi bảo không có gì gọi là chịu thiệt cả.

Tối hôm ấy, hai người chúng tôi ở chung một phòng.

Cả hai ngồi nhìn nhau một lúc lâu.

Cuối cùng tôi chủ động trèo lên giường trước, quay lưng lại, bảo ngủ thôi.

Anh đáp một tiếng rồi cũng nằm xuống.

Mấy ngày liên tục đi tới đi lui khiến tôi mệt rã rời.

Chẳng bao lâu sau tôi đã ngủ say.

Sáng hôm sau, tỉnh dậy tôi vẫn tự nhiên chào anh như bình thường.

Rồi tôi rửa mặt, chải tóc, vào bếp giúp mẹ chồng làm bánh.

Bữa sáng hôm đó có bánh trứng làm bằng bột mì trắng và cháo nóng.

Toàn là những thứ ngày thường hiếm khi được ăn.

Cả nhà ngồi quanh bàn, chẳng ai nói nhiều, ai cũng cúi đầu ăn.

Có lẽ cả năm cũng không phải lúc nào cũng được ăn bữa ngon như vậy.

Tôi chưa biết nhà họ Cầm giàu nghèo ra sao.

Nhưng ít nhất chuyện ăn uống của họ thật sự tốt hơn nhà họ Vương rất nhiều.

Trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ.

Lẽ ra mình nên đến đây sớm hơn.

Chỉ suýt chút nữa thôi là tôi đã cản mất cuộc sống tốt đẹp của chính con trai mình.