Tôi bưng một chậu măng cụt vào bếp, mở vòi nước hết cỡ.

Tiếng nước ào ào chặn lại tất cả những câu tôi muốn hỏi.

Tôi vẫn muốn tiếp tục sống với anh.

Ngày La Vy tới biệt thự, bên ngoài đang mưa phùn.

Cô ta dẫn theo một người đàn ông trẻ tuổi, tóc nhuộm vàng nhạt, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ nhìn là biết rất đắt tiền.

Vào cửa cũng không thay dép, đế giày dính bùn giẫm thẳng lên sàn màu nhạt, để lại hai dấu chân.

La Hạo Vũ cũng không nhắc em gái, ngược lại còn cười nói:

“Tới rồi à, mau vào ngồi đi.”

La Vy kéo bạn trai đi xem từng phòng một.

Đến căn phòng phía đông tầng hai, cô ta dừng lại, đẩy cửa ban công ra ngoài nhìn hai lượt rồi quay đầu nói với người đàn ông kia:

“Phòng này ánh sáng tốt, còn có ban công. Sau này dùng làm phòng cưới của hai đứa mình là vừa đẹp.”

Giọng cô ta không lớn không nhỏ, vừa đủ để dưới tầng nghe thấy.

La Uyển ngồi trên sofa phòng khách, đúng lúc tiếp lời:

“Nhà của chị dâu con để trống cũng là để trống, hai đứa chuyển vào ở còn tiện chăm sóc lẫn nhau.”

Tôi bưng trái cây từ bếp đi ra, nghe câu ấy thì bước chân khựng lại một thoáng.

Tôi nhìn La Hạo Vũ.

Anh ngồi ở đầu kia sofa, cúi đầu nghịch điện thoại, giống như chẳng nghe thấy gì.

Tôi đặt đĩa trái cây xuống, cười nói:

“Phòng đó ánh sáng đúng là khá tốt, phơi quần áo cũng tiện.”

La Vy bĩu môi, không đáp.

Cô ta dẫn bạn trai xuống lầu, tiện tay lấy một quả măng cụt bóc ra c.ắ.n một miếng.

“Chị dâu, trái cây nhà chị ngon thật đấy, ngọt hơn loại mua dưới tòa nhà chỗ em làm nhiều.”

Tôi khách sáo đáp vài câu, trong lòng lại nghĩ tới một chuyện khác.

Vẻ đương nhiên của cô ta lúc ở trên lầu không giống lần đầu tới xem nhà.

Ngược lại giống như đã tới xem rất nhiều lần.

Sau bữa cơm, bạn trai La Vy lên cơn thèm t.h.u.ố.c, lấy một bao t.h.u.ố.c ra định châm.

La Hạo Vũ đứng lên.

“Ra ban công hút đi.”

Hai người một trước một sau đi ra ban công, đóng cửa lại.

La Uyển nắm tay tôi.

“Văn Văn, em gái con còn trẻ, nói chuyện thẳng tính, con đừng để bụng.”

“Nó từ nhỏ đã thân với anh trai, Hạo Vũ cũng chiều nó.”

“Dù sao cũng là người một nhà mà.”

Tôi nhìn khuôn mặt La Uyển, muốn tìm trên đó một chút ngượng ngùng.

Không có.

Bà cười vô cùng thản nhiên, cứ như tất cả những gì mình nói đều là lẽ đương nhiên.

Tối đó, sau khi khách đã về hết, tôi ngồi trong phòng khách không nhúc nhích.

La Hạo Vũ lục tìm đồ trong tủ.

Tìm một lúc rồi hỏi:

“Gói trà lần trước đâu rồi?”

“Ngăn thứ hai bên trái.”

Anh tìm thấy, pha cho mình một cốc rồi ngồi đối diện tôi.

Tâm trạng anh dường như rất tốt.

Miệng còn khe khẽ ngân nga, chân lắc qua lắc lại.

Tôi nhìn anh, gọi tên anh.

Anh đặt cốc xuống.

“Sao vậy?”

“Hôm nay em gái anh nói sau này sẽ dùng căn phòng đó làm phòng cưới, anh có biết không?”

Tôi hỏi.

La Hạo Vũ cười.

“Nó trẻ con, thuận miệng nói thôi, em coi là thật làm gì?”

“Tầng đó là phòng trong nhà chúng ta. Ai tới ở, ở lúc nào, không phải cô ấy thuận miệng nói một câu là có thể quyết định.”

Nụ cười trên mặt La Hạo Vũ nhạt đi một chút.

“Sao em nói chuyện xa lạ vậy? Đó là em gái chúng ta.”

Tôi không tranh luận tiếp.

Anh không muốn hiểu.

Cho dù tôi nói trắng ra, anh cũng sẽ giả vờ không nghe thấy.

Tôi lên lầu, đẩy cửa căn phòng phía đông tầng hai.

Bên trong được sắp xếp rất gọn gàng.

Ga giường màu xám nhạt.

Rèm cửa hai lớp.

Tôi đã bỏ không ít tâm sức để trang trí căn phòng này.

La Vy lại muốn dùng căn phòng này làm phòng cưới.

Tôi đứng một lúc, khóa cửa sổ, kéo kín rèm rồi lui ra ngoài.

Trưa hôm sau, nhân giờ nghỉ trưa, tôi tới ngân hàng một chuyến.

Khi kiểm tra giấy tờ, tôi tiện thể xem số dư những tài khoản cá nhân đứng tên mình.

Tiền trong thẻ cá nhân không thay đổi.

Các khoản tiền gửi có kỳ hạn cũng vẫn còn.

Tôi thở phào, nhưng lòng vẫn không yên.

Giấy chứng nhận nhà đã bị động vào, chứng tỏ ít nhất La Hạo Vũ đã từng nảy ý đồ với căn nhà này.

Có thể là chính anh, cũng có thể anh đã gọi người tới mở khóa.

Trở lại cửa hàng, Từ Ngọc Dung gọi điện hỏi cuối tuần có muốn cùng đi ăn lẩu không.

Tôi nói được.

Cô ấy im lặng hai giây rồi hỏi sao giọng tôi nghe không ổn.

Cô ấy hiểu tôi quá rõ.

Chuyện gì cũng không giấu được.

Tôi kể chuyện La Vy dẫn bạn trai tới chọn phòng.

Từ Ngọc Dung “ừ” một tiếng.

“Mày định làm thế nào?”

“Tao không biết.”

“Mày nên kiểm tra tài khoản của hắn thật đấy.”

Ngoài miệng tôi đáp “được”, nhưng trong lòng đã bắt đầu sợ hãi.

Hai ngày sau, tôi nói với La Hạo Vũ một chuyện.

“Hạo Vũ, hay là chúng ta thuê cho bố mẹ một căn hai phòng ngủ gần chỗ làm của anh.”

“Tiền thuê em trả, một năm 40.000 tệ. Anh thấy sao?”

Tôi cố gắng nói thật thoải mái, giống như đang bàn cuối tuần đi ăn ở đâu.

La Hạo Vũ đang gắp một miếng thịt kho.

Đũa dừng giữa không trung.

Anh đặt đũa xuống, nhìn tôi, lông mày từ từ nhíu lại.

“Thuê nhà?”

“Em bắt bố mẹ anh ở nhà thuê?”

“Chỗ đó gần đơn vị anh, cũng tiện chăm sóc. Hơn nữa bố mẹ ở quê quen sống trong nhà có sân rồi, biệt thự bên này tuy rộng nhưng dù sao cũng không phải chỗ của mình.”

Sắc mặt La Hạo Vũ lập tức trầm xuống.

“Cái gì gọi là không phải chỗ của mình?”

“Anh là chồng em.”

“Em lấy anh rồi thì nhà em là nhà anh, nhà anh cũng là nhà em.”

“Bố mẹ anh ở nhà của con trai mình, sao lại không phải chỗ của mình?”

“Biệt thự là em mua trước khi kết hôn.”