“Khi gặp chuyện, trước tiên phải phân biệt rõ ai đúng ai sai.” Tôi nói: “Nếu mình có lý thì cứ thẳng thắn bày chứng cứ ra, còn nếu đối phương đã vô lý thì tuyệt đối đừng thay họ tìm bậc thang để bước xuống.”
“Em càng lùi một bước, họ càng tưởng vạch kẻ dưới đất chính là đường chạy được xây riêng để họ tiếp tục lao tới.”
Tiểu Hứa lập tức gật đầu thật mạnh.
Tối hôm đó, tôi bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại từ bố mình.
Ông ta đã đổi sang một số điện thoại khác, ngay cả giọng nói cũng thấp hơn trước rất nhiều.
“Tri Dao, bố muốn gặp con.”
Tôi đang đứng ngoài hành lang của kho hàng, màn đêm bên ngoài đã dần buông xuống, ánh đèn vàng ấm áp từ trong cửa hàng xuyên qua lớp cửa kính rồi trải dài trên mặt đất.
“Không rảnh.”
“Chỉ cần mười phút thôi.” Ông ta vội vàng nói: “Bố biết con vẫn còn hận bố, nhưng Thẩm thị bây giờ thật sự xảy ra vấn đề rồi, hội đồng quản trị đã đuổi bố ra ngoài, chủ nợ ngày nào cũng tới chặn cửa, trong tay con vẫn còn phần cổ phần đó, con có thể cho bố vay trước một khoản để xoay vòng không?”
Tôi dựa lưng vào tường, gần như bật cười thành tiếng.
Đến tận ngày hôm nay, người đàn ông này vẫn chưa học được cách nói một câu quan tâm bình thường.
Ông ta gọi điện tới không phải để hỏi tôi mở cửa hàng có mệt hay không, cũng chẳng phải hỏi tôi đã ăn cơm chưa, thứ duy nhất ông ta quan tâm vẫn là liệu có thể tiếp tục móc thêm thứ gì từ tay tôi hay không.
“Bố.” Tôi khẽ gọi.
Ông ta lập tức vội vàng đáp lại.
“Lần trước ông nói chuyện tôi ly hôn đã làm mất mặt cả nhà họ Thẩm.” Tôi chậm rãi nói: “Bây giờ ông ôm một đống nợ nát của nhà họ Thẩm tới tìm tôi, là muốn tôi tiện tay lau sạch luôn cả thể diện cho ông sao?”
Đầu bên kia điện thoại lập tức im bặt.
Tôi tiếp tục nói: “Phần cổ phần đó tôi đã bán từ lâu rồi, toàn bộ số tiền cũng đã đầu tư vào cửa hàng của mình, nợ do ông gây ra thì ông tự nghĩ cách giải quyết, còn những lỗ hổng do La Dung và La T.ử Kiêu để lại, năm đó ông đã tự nguyện đứng ra lấp thì bây giờ cũng nên lấp cho đến cùng.”
“Sao con có thể nhẫn tâm đến thế?” Giọng ông ta đột nhiên cao lên.
“Học từ ông cả đấy.” Tôi bình thản đáp: “Chỉ tiếc là tôi học vẫn chưa đủ giống, ít nhất tôi không bao giờ đem chính con gái mình ra để lấp hố cho người khác.”
Đầu bên kia chỉ còn lại tiếng thở nặng nề và gấp gáp.
Tôi trực tiếp kết thúc cuộc gọi rồi chặn luôn số điện thoại ấy.
Ở cuối hành lang, Tiểu Hứa đang ôm một chồng hộp đóng gói mới vừa được giao tới, vui vẻ vẫy tay gọi tôi.
“Chị Tri Dao, mau tới xem đi, lô hộp lần này in đẹp lắm!”
Tôi bước tới rồi nhận lấy một chiếc từ tay cô ấy.
Chiếc hộp có màu xanh sáng rất đẹp, bên trên in biểu tượng của “Dao Kiến”, dưới ánh đèn, hai chữ ấy trông giống như một cánh cửa sổ vừa được cơn gió nhẹ nhàng thổi mở.
Tôi bất giác nhớ tới sợi dây bện màu xanh mà nguyên chủ từng đ.á.n.h mất.
Đã từng có người lấy nó làm bằng chứng cho một lời nói dối, dùng nó trói buộc cảm giác áy náy của một người, đồng thời cũng trói luôn tuổi thanh xuân của một người khác.
Nhưng tới hôm nay, màu xanh cuối cùng cũng chỉ còn là một màu sắc đơn thuần.
Nó có thể được in lên tà váy, in lên bao cốc cà phê, cũng có thể xuất hiện trên từng món đồ mà chính tay tôi tạo ra.
Nó không còn đại diện cho bất kỳ ai, càng không cần phải đứng ra chứng minh tình yêu của người nào nữa.
Bởi vì bây giờ, nó thuộc về tôi.
Tối hôm ấy sau khi đóng cửa, trong cửa hàng chỉ còn lại tôi và Tiểu Hứa.
Cô ấy úp chiếc ghế cuối cùng lên bàn, sau đó bỗng nhỏ giọng hỏi: “Chị Tri Dao, trước đây em thật sự rất ngưỡng mộ chị, mọi người đều nói chị lấy được một người chồng rất tốt, có biệt thự lớn, có hàng hiệu, còn có một người chồng như tổng giám đốc Cố, nhưng bây giờ khi nhìn chị, em lại cảm thấy… cuộc sống trước kia của chị hình như cũng chẳng tốt đến mức đó.”
Tôi lau sạch mặt quầy, suy nghĩ một lúc rồi mới chậm rãi đáp: “Có tốt hay không, phải là người thật sự sống bên trong mới hiểu được.”
“Có những căn nhà từ bên ngoài nhìn vào chẳng khác gì cung điện, nhưng một khi đóng cửa lại thì bên trong toàn là những bức tường lọt gió, cũng giống như một chiếc váy dù đắt tiền đến đâu, nếu mặc lên người khiến mình khó thở thì cuối cùng vẫn chẳng đáng giá bằng một chiếc áo thun bình thường nhưng thoải mái.”
Tiểu Hứa nghe xong liền im lặng suy nghĩ rồi chậm rãi gật đầu.
Tôi giặt sạch chiếc khăn lau rồi treo nó lên, sau đó thuận miệng hỏi: “Sao tự nhiên hôm nay em lại nghĩ tới những chuyện này?”
Cô ấy hơi ngượng ngùng cười: “Bạn trai em lúc nào cũng than rằng công việc này của em quá bận, anh ấy muốn em nghỉ việc rồi ở nhà dành nhiều thời gian cho anh ấy hơn, anh ấy còn nói sau này sẽ nuôi em, nhưng em cứ cảm thấy trong lòng không được yên.”
“Vậy thì đừng nghỉ việc.” Tôi đáp ngay.
Cô ấy lập tức ngẩn ra.