Tôi nhẹ nhàng trả lại cho anh ta câu nói mà vài phút trước anh ta còn dùng để khiến tôi thấy mình vô lý.
“Giám đốc cấp cao, diện mạo đẹp, vóc dáng cũng chẳng có gì để chê.”
“Có người chồng như anh rồi, em còn cần nhìn người khác làm gì?”
Lời tâng bốc hiển nhiên rất có tác dụng.
Nét căng cứng trên mặt Ngụy Hàm Uyên nhanh ch.óng biến mất.
Anh ta đặt điện thoại xuống rồi ôm tôi vào lòng.
“Hôm nay biết làm nũng rồi à?”
“Hay là sợ anh đọc được tin nhắn giữa em với Tống Kỳ?”
Anh ta bật cười.
“Chắc hai đứa ở sau lưng anh cũng mắng Phương Hằng không ít nhỉ?”
Ngụy Hàm Uyên dùng ngón tay chạm nhẹ vào mũi tôi, vẻ mặt đầy tự tin.
“So với anh thì Phương Hằng đương nhiên vẫn còn kém xa.”
“Nhưng hai đứa nói gì thì nói, đừng quá đáng quá.”
“Anh không muốn mấy chuyện của phụ nữ làm ảnh hưởng tình anh em giữa bọn anh.”
Anh ta luôn tin mình hiểu tất cả mọi người.
Cũng luôn tin mọi thứ vẫn nằm trong lòng bàn tay.
Không ngờ lần này, chính sự tự phụ ấy lại cứu tôi.
Ngụy Hàm Uyên trả điện thoại lại, sau đó còn muốn dùng sự gần gũi vợ chồng để chứng minh mình chẳng hề có vấn đề.
Tôi tiếp tục né đi.
Nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ dịu dàng như cũ.
“Em tin anh rồi.”
“Hôm nay anh cũng chạy đi chạy lại cả ngày, chắc mệt lắm.”
“Ngủ sớm đi.”
“Mai chúng ta ra ngoài ăn một bữa tối lãng mạn nhé.”
“Sau đó…”
Tôi cố tình dừng câu giữa chừng.
Ánh mắt lướt qua những vết đỏ trên da anh ta như một lời ám chỉ.
Chỉ có tôi biết lòng bàn tay mình lúc ấy đã lạnh ngắt.
Ngụy Hàm Uyên lập tức nhẹ nhõm hẳn.
“Là vợ tự nói hôm nay không muốn đấy nhé.”
“Sau này đừng quay sang trách anh đã ăn no ở ngoài rồi về nhà không còn hứng.”
Anh ta cười đầy đắc ý.
“Mai anh bù cho em.”
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Tôi nằm quay lưng lại với anh ta, khẽ thở ra một hơi.
Thế nhưng khi nỗi căng thẳng qua đi, một cảm giác buồn bã khác lại chậm rãi phủ xuống.
Vợ chồng đáng lẽ không nên sống bên nhau thế này.
Không nên nằm chung một chiếc giường mà mỗi người đều phải đoán xem người còn lại đang nói thật hay nói dối.
Trước khi nhìn thấy những đoạn chat ấy, tôi vẫn yêu Ngụy Hàm Uyên bằng tất cả sự tin tưởng mình có.
Chỉ vài phút sau, thứ duy nhất còn tồn tại trong đầu tôi lại là hai lời cầu mong.
Mong anh ta chưa mắc bệnh.
Và mong tôi chưa bị lây.
Chúng tôi đã cố gắng có con suốt một năm.
Trong suốt thời gian đó, hai người gần như không dùng biện pháp tránh thai.
Nếu anh ta thật sự mang bệnh về rồi truyền sang tôi, tương lai sau đó sẽ trở thành thế nào, tôi thậm chí không dám nghĩ tiếp.
Đêm ấy tôi gần như không chợp mắt.
Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ làm rồi cùng Tống Kỳ đến bệnh viện.
Hơn mười ống m.á.u được lấy để làm đủ loại xét nghiệm.
Khoảng thời gian chờ kết quả dài đến mức mỗi phút đều giống như đang bị kéo căng.
Tống Kỳ ngồi bên cạnh, liên tục xoa tay tôi để trấn an.
“Sẽ không sao đâu.”
“Cậu từ trước tới giờ sức khỏe vẫn rất tốt.”
“Với cả Ngụy Hàm Uyên dù có làm chuyện sai trái thì chắc cũng không ngốc tới mức chẳng biết tự bảo vệ.”
Tôi biết cô ấy chỉ muốn tôi bớt sợ.
Nhưng trái tim vẫn chẳng thể yên.
Đêm qua khi không ngủ được, tôi đã nhớ lại gần như toàn bộ năm năm hôn nhân.
Từng chuyện nhỏ nhặt mà trước đây tôi bỏ qua bỗng lần lượt hiện lên.
Đến lúc ấy tôi mới phát hiện cuộc sống mình từng cho là viên mãn có lẽ giống một bức tranh được vẽ bằng quá nhiều lời nói dối.
Chỉ cần bóc đi một lớp màu, những đường nét phía dưới liền lộ ra.
Trước đây tôi luôn nói mình là mối tình đầu của Ngụy Hàm Uyên.
Thế nhưng một người đàn ông chưa từng yêu ai trước tôi lại có thể thuộc lòng từng thương hiệu băng vệ sinh, thậm chí còn biết loại nào dùng thoải mái hơn.
Ngày cầu hôn, anh ta nói đã mất rất nhiều công sức mới chọn được chiếc nhẫn hoàn hảo.
Nhưng chiếc nhẫn ấy lại rộng hơn ngón tay tôi.
Mẹ chồng luôn mong cháu đến mức sốt ruột.
Bản thân Ngụy Hàm Uyên cũng thường nói thích trẻ con.
Vậy mà anh ta cứ trì hoãn chuyện sinh con cho đến sau ba mươi tuổi mới chịu đồng ý.
Ngay cả những lúc gần gũi nhất, anh ta cũng thường nhắm mắt.
Ngày trước tôi cho rằng đó chỉ là thói quen.
Bây giờ nghĩ lại, tôi chẳng còn biết lúc ấy trong đầu người đàn ông nằm bên cạnh mình đang nghĩ tới ai.
“Nguyệt Nguyệt.”
Giọng Tống Kỳ kéo tôi khỏi mớ suy nghĩ hỗn loạn.
“Cậu định làm thế nào?”
Cô ấy nhìn sắc mặt tôi rồi khẽ thở dài.
“Tớ với Phương Hằng mới chỉ đang yêu.”
“Nếu không thể tiếp tục thì cùng lắm chia tay.”
“Nhưng cậu với Ngụy Hàm Uyên đã là vợ chồng năm năm rồi.”
“Bố mẹ cậu lại coi trọng cuộc hôn nhân này như thế.”
“Muốn ly hôn chắc chắn không dễ.”
Tống Kỳ ngập ngừng một lúc.
“Hay là cậu vẫn muốn cho anh ta thêm một cơ hội?”
Tôi không trả lời ngay.
Cô ấy lập tức sốt ruột.
“Người phản bội cuộc hôn nhân này là Ngụy Hàm Uyên.”
“Người có lỗi cũng là anh ta.”
“Nếu đã không thể tiếp tục thì ly hôn, rồi lấy lại phần tài sản cậu xứng đáng được nhận.”
“Cậu chẳng nợ anh ta điều gì cả.”
Tôi hiểu tất cả những điều ấy.
Chỉ tiếc hiểu là một chuyện.
Làm được lại là chuyện khác.
Tôi luôn là người thiếu quyết đoán.
Không phải chưa từng nghĩ đến ly hôn.
Tôi chỉ không đủ can đảm để thật sự bước ra.
Năm năm qua, trong mắt mọi người xung quanh, tôi là người phụ nữ vô cùng may mắn.
Một người chồng có năng lực.
Gia đình khá giả.
Cuộc sống ổn định.
Ngay cả bố mẹ ruột, những người từng chẳng mấy quan tâm đến tôi, từ sau khi tôi lấy Ngụy Hàm Uyên cũng trở nên nhiệt tình hơn.