4
Ở sân bay, Lục Tố ra rất nhanh.
Gần như chỉ liếc mắt một cái, cậu ấy đã tìm thấy tôi giữa đám đông.
Tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị ôm c.h.ặ.t cứng.
Tôi hơi luống cuống, vội vàng đẩy cậu ấy ra.
“Chào mừng cậu về nước.”
Lục Tố đầy mặt ai oán:
“Thái độ này của cậu chẳng giống đang chào đón tớ chút nào?”
“Dù sao bây giờ cũng khác xưa rồi, tớ kết hôn rồi, chẳng phải nên biết giữ khoảng cách sao?”
Tôi làm như đùa giỡn nói một câu.
Đồng thời quan sát biểu cảm của Lục Tố.
Vẻ mặt cậu ấy rất tự nhiên, còn ghét bỏ nhún vai:
“Tớ không ăn cơm ch.ó đâu nhé?”
Tôi lén thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra cậu ấy thật sự đã buông bỏ rồi.
“Nhưng mà.”
Lục Tố đột nhiên nghiêng người lại gần tôi:
“Cậu cuống thế này, chẳng lẽ giấu chồng lén tới đón tớ à?”
Động tác của cậu ấy rất nhanh, trước khi tôi kịp tỏ ra bài xích, cậu ấy đã lùi về khoảng cách an toàn.
Tôi liếc xéo cậu ấy:
“Nghĩ gì thế? Anh ấy đâu có nhỏ nhen như vậy, hơn nữa tớ đã báo trước rồi.”
Lục Tố khẽ cười khẩy:
“Rộng lượng thế cơ à? Ông chú già đúng là biết giả vờ.”
Tôi không nghe rõ:
“Cậu đang lẩm bẩm gì đấy? Lén mắng tớ à?”
“Nô tài nào dám, đang khen nương nương dạy chồng có cách đấy chứ.”
Nói xong, cậu ấy đẩy vali bỏ chạy.
Đến khi tôi phản ứng lại, định đuổi theo đ.á.n.h thì người đã chạy mất dạng từ lâu.
5
Sau khi vào phòng riêng, Hiểu Hiểu nhìn dáng vẻ như vừa bị hành hạ một trận của Lục Tố, kinh ngạc nháy mắt ra hiệu với tôi.
Nhìn một cái là tôi biết cô ấy đang tưởng tượng lung tung, bèn lên tiếng giải thích:
“Cậu ta ăn nói đáng ghét nên tớ dạy dỗ một trận, chỉ đơn giản vậy thôi.”
“Chị Niệm uy vũ.”
“Chị…Niệm…uy…vũ…”
Lục Tố lại bắt đầu nói giọng âm dương quái khí.
Tôi trợn trắng mắt, lười để ý đến cậu ấy.
Nhưng náo loạn một hồi như vậy, tâm trạng tôi cũng thoải mái hơn không ít.
Hôm nay vốn là buổi tụ tập đón cậu bạn thanh mai trúc mã trở về.
Bầu không khí nhanh ch.óng trở nên náo nhiệt.
Không biết ai đề nghị, cả nhóm bắt đầu chơi thật hay thách.
Ngay vòng đầu tiên đã quay trúng Hiểu Hiểu.
Cô ấy nghiến răng chọn Thách.
Kết quả lại bốc trúng thử thách nói chia tay với bạn trai.
Không ngờ người ta trực tiếp đuổi tới tận nơi, ép cô ấy vào góc hôn đến khi chịu đổi lời, đồng ý quay lại.
Cuối cùng hai người còn bỏ về trước, lên khách sạn trên lầu.
Bạn bè xung quanh huýt sáo:
“Trai trẻ đúng là sung thật, phải không Niệm Niệm?”
Tôi tùy ý gật đầu rồi nhìn điện thoại.
Sắp 10 giờ rồi.
Chắc Tần Vực bắt đầu lo rồi.
Thế là tôi đề nghị:
“Ván cuối nhé?”
Không ngờ chai rượu chậm rãi xoay về phía tôi.
Lục Tố ở phía đuôi chai là người ra hình phạt.
Tôi không nghĩ nhiều, chọn Thách.
Chỉ thấy cậu ấy nở một nụ cười xấu xa:
“Vậy thì gọi điện cho Tần tổng, tự miệng nói với anh ấy: Xin lỗi, em vẫn thích trai trẻ hơn, chúng ta ly hôn đi.”
6
Tôi vô thức nhíu mày.
Biểu cảm của những người xung quanh cũng trở nên khác thường, vội lên tiếng giải vây cho tôi:
“Trời, trò này của cậu ác quá rồi đấy?”
Lục Tố như lúc này mới nhận ra, vẻ mặt vô tội:
“Chẳng phải lâu quá không gặp sao, tôi còn chẳng biết phải chơi thế nào nữa?”
“Trò của chị Hiểu Hiểu vừa rồi chẳng phải cũng thú vị lắm à? Hơn nữa Tần tổng đâu phải người nhỏ nhen, lại lớn tuổi hơn, chắc chắn phải chững chạc hơn bạn trai của chị Hiểu Hiểu chứ. Cùng lắm chơi xong giải thích một câu là được, có sao đâu?”
Cậu ấy nhìn tôi, hỏi ý kiến:
“Hay là đổi thử thách khác?”
Tôi không nói rõ được rốt cuộc có gì không ổn.
Nhưng chỉ vài ba câu, tôi đã bị đẩy vào thế khó xử.
Trò chơi một khi đã có ngoại lệ thì chẳng còn vui nữa.
Tôi không muốn làm mọi người mất hứng nên gật đầu:
“Được.”
Chắc Tần Vực sẽ không hiểu lầm đâu nhỉ?
Cuộc gọi nhanh ch.óng được kết nối.
Giọng nói ôn hòa của Tần Vực mang theo sự quan tâm:
“Có cần anh tới đón em không?”
Giọng anh dịu dàng khiến tôi nhất thời khó mà thốt ra lời.
Lục Tố đầy vẻ lo lắng, dùng khẩu hình nói:
“Hay là thôi đi.”
Không hiểu sao trong lòng tôi bỗng nghẹn một cục tức.
Cũng chẳng biết mình muốn chứng minh điều gì.
Tôi mở miệng:
“Xin lỗi, em vẫn thích người nhỏ tuổi hơn. Chúng ta ly hôn đi, Tần Vực.”
Nói xong, đầu bên kia im lặng mấy giây.
Một lúc lâu sau, anh mới trả lời tôi, giọng điệu vẫn dịu dàng như trước:
“Uống nhiều quá à, hay đang chơi Thách? Anh tới đón em nhé?”
Rõ ràng đây là phản ứng tôi đã đoán trước.
Thế nhưng tôi lại không nhịn được mà nghĩ quẩn.
Anh không tức giận sao?
Hay là vì không quan tâm đến tôi, nên lúc nào anh cũng có thể bình tĩnh đến vậy?
Có lẽ vì vừa chứng kiến chuyện của Hiểu Hiểu nên trong lòng vô thức nảy sinh so sánh, cảm giác chua xót bất ngờ dâng lên dày đặc, nghẹn cứng nơi cổ họng.
Lục Tố thuận thế cầm lấy điện thoại.
Giải thích thay tôi:
“Tần tổng, ngài đừng tới nữa. Bọn cháu vẫn chưa chơi đủ đâu, phụ huynh mà tới thì mất vui lắm. Với lại Niệm Niệm cũng chẳng uống bao nhiêu, còn lâu mới đến mức rượu vào lời ra. Ngài cứ coi như nghe một câu trong trò Thách là được, đừng vì cháu mà ảnh hưởng đến hôn nhân của hai người.”
Cậu ấy tắt loa ngoài.
Không biết Tần Vực nói gì, nụ cười trên mặt Lục Tố càng sâu hơn:
“Cháu biết ngay ngài sẽ không chấp nhặt với bậc con cháu mà. Dù sao ngài trước giờ vẫn luôn rộng lượng, chẳng phải sao? Cậu út.”
7
Khi Tần Vực đến đón, tôi đã say bí tỉ.
Lục Tố ngồi xổm trước mặt tôi, ghé lại rất gần.
Đang dỗ tôi uống nước.
Ánh mắt Tần Vực tối đi vài phần.
Anh bước nhanh tới, chắn giữa tôi và Lục Tố.
Tôi lập tức rơi vào một vòng tay thoang thoảng hương bạc hà.
Theo bản năng, tôi vòng tay ôm lấy cổ anh.
Phản ứng có hơi chậm chạp:
“Tần Vực?”