TRONG ĐÁM CƯỚI, CHỒNG MUỐN LẤY 1,8 TRIỆU TỆ HỒI MÔN CỦA TÔI ĐỂ GIÚP EM TRAI, TÔI MỈM CƯỜI NÓI VÀI CÂU, MẸ CHỒNG LẬP TỨC NGẤT XỈU
Tôi chưa từng nghĩ khoảnh khắc nhếch nhác nhất, lạnh lòng nhất và hoang đường nhất trong đời mình lại xảy ra ngay tại hôn lễ.
Tôi tên Lâm Vãn, hôm nay là ngày tôi và Trương Minh tổ chức hôn lễ.
Tôi mang theo 1,8 triệu tệ hồi môn mà bố mẹ đã dốc hết tâm huyết chuẩn bị, lòng đầy vui mừng, chỉ mong được trở thành vợ anh.
Tôi không cầu giàu sang phú quý, cũng không chê gia cảnh anh bình thường, thậm chí chẳng để tâm đến căn nhà cưới hơi đơn sơ và khoản sính lễ chỉ mang tính tượng trưng.
Tôi chỉ cần anh thật thà, đáng tin, cần sự dịu dàng chu đáo mà ngày thường anh dành cho tôi, cần một tương lai ổn định.
Tôi từng cho rằng hôn lễ là khởi đầu của hạnh phúc, là mở đầu dịu dàng cho quãng đời còn lại.
Trong sảnh tiệc, những chữ hỷ đỏ rực dán kín tường, ánh đèn lộng lẫy luân chuyển, trên gương mặt những vị khách ngồi kín bàn đều là nụ cười chúc phúc.