Bùi Tễ An đứng bên phải tôi.

Bùi Tễ Ninh đứng bên trái tôi.

Gió thổi từ phía đông tới, mang theo chút hơi ẩm.

Đêm qua có mưa, dưới gốc cây hòe ven đường vẫn còn một vũng nước nhỏ, phản chiếu màu trời.

Tay Bùi Tễ Ninh vẫn nắm lấy tay tôi.

Lòng bàn tay nó đầy mồ hôi.

Thứ mồ hôi được mang ra từ phòng xử, lành lạnh, trơn trơn.

Ngón cái nó vẽ từng vòng trong lòng bàn tay tôi, hết vòng này đến vòng khác, nhưng không nói gì.

“Mẹ.”

Nó bỗng lên tiếng.

“Ừ?”

“Con đói.”

Tôi cúi đầu nhìn nó.

Mặt nó vẫn còn đỏ sưng sau trận khóc, hàng mi còn ướt.

Nhưng môi nó không còn mím c.h.ặ.t nữa.

Đã thả lỏng, hơi chu ra.

Đó là độ cong mỗi khi nó làm nũng với tôi.

Mũi tôi cay lên.

“Con muốn ăn gì?”

“Ăn lẩu xiên cay.”

“Thêm hai phần miến dẹt.”

“Cả thịt hộp nữa.”

“Con dễ nóng trong người, ăn ít cay thôi.”

“Vậy cay nhẹ được không?”

“Cay nhẹ.”

Bùi Tễ An bên cạnh hừ một tiếng.

“Lần trước em cũng nói cay nhẹ, về nhà uống hết một lít sữa.”

“Anh mới uống một lít sữa!”

“Anh uống hai lít!”

“Đó là chuyện năm ngoái.”

“Chuyện năm ngoái thì sao?”

“Năm ngoái anh không phải là anh à?”

Hai đứa bắt đầu cãi nhau ngay trên bậc thềm.

Tốc độ nói của Bùi Tễ An vẫn ổn định, từng câu từng câu rõ ràng.

Nhưng khóe miệng nó cong lên một đường rất nhỏ.

Chỉ khi hoàn toàn thả lỏng, nó mới có biểu cảm ấy.

Giọng Bùi Tễ Ninh bắt đầu lớn hơn.

Từ lí nhí khôi phục về âm lượng bình thường, thậm chí còn hơi ồn ào.

Đó là kiểu ồn ào của một cậu bé chín tuổi khi cãi nhau với anh trai.

Khí thế đầy đủ, lý lẽ hùng hồn.

Tôi đứng giữa nghe chúng cãi nhau.

Gió lại thổi từ phía đông tới.

Lần này mang theo chút ấm áp.

Mặt trời đã leo lên trên mái tòa án, bóng râm cũng ngắn đi một đoạn.

Cố Quân Bạch đi ra từ cửa tòa án, vừa đi vừa nhét túi hồ sơ vào túi đeo.

“Xong rồi.”

Cô ấy đứng cạnh tôi, thở dài một hơi.

“Nhưng sau này vẫn còn thủ tục thi hành phân chia tài sản chung, để tớ xử lý.”

“Cậu đừng quản nữa.”

“Ừ.”

“Còn nữa, tài khoản công ty của anh ta rất có khả năng sẽ bị phong tỏa.”

“Công an đã nhận tài liệu chuyển giao rồi, chắc sẽ sớm lập án.”

“Ừ.”

Cô ấy nghiêng đầu nhìn tôi.

“Cậu chỉ biết ừ ừ ừ thôi à?”

“Tớ không biết nên nói gì.”

Cô ấy im lặng một chút.

Sau đó cô ấy vươn tay ôm vai tôi, bóp mạnh một cái.

Lực rất mạnh.

Ngón tay cô ấy kẹp vào mép xương bả vai tôi, khiến tôi hít một hơi vì đau.

“Đau.”

“Đau là đúng.”

“Chứng minh cậu vẫn còn tỉnh.”

Cô ấy buông tay, cúi đầu nhìn Bùi Tễ An và Bùi Tễ Ninh.

Hai anh em đã từ chuyện có nên ăn cay hay không cãi sang chuyện thịt hộp nhúng ngon hơn hay áp chảo ngon hơn.

Bùi Tễ Ninh kiên trì cho rằng nhúng mềm hơn.

Bùi Tễ An phản đối, lý do là áp chảo có viền xém, mà viền xém mới là linh hồn của thịt hộp.

Cố Quân Bạch bật cười.

“Hai thằng con trai của cậu…”

Cô ấy lắc đầu.

“Không phải trẻ con bình thường đâu.”

“Ừ.”

“Lần trước cậu nói bị va vào cửa ấy…”

“Đừng nhắc nữa.”

“Được, không nhắc.”

Cô ấy vỗ nhẹ lưng tôi.

“Sau này có tớ rồi.”

“Không còn như trước nữa.”

Tôi không đáp.

Tôi đang nhìn vũng nước nhỏ dưới bậc thềm.

Ánh nắng chiếu vào mặt nước, những đốm sáng lay động, vỡ thành từng mảnh.

Giống một chiếc gương bị đập nát.

Ba tuần sau, Bùi Thời Hành chính thức bị phê chuẩn bắt giữ vì bị nghi ngờ phạm tội biển thủ vốn và làm giả chứng cứ.

Ngày thông báo tạm giam được gửi đến nhà họ Bùi, Ngô Lan Dung đập vỡ ba bình hoa và cả một bộ ấm trà trong phòng khách.

Hai ngày trước khi lệnh bắt được phê chuẩn, Liễu Mạn Thanh đã treo bán căn hộ ở khu Long Hồ Thiên Mạc.

Nhưng căn hộ ấy đã bị tòa niêm phong.

Cô ta xóa sạch tài khoản mạng xã hội, đổi cả số điện thoại.

Không ai biết cô ta đã đi đâu.

Lý Quần trả lại một triệu mà Bùi Thời Hành từng đưa cho bà ta.

Trong đó sáu trăm nghìn đã bị tiêu mất, bà ta phải trả góp.

Về sau, bà ta từng gọi cho tôi một cuộc.

Sau khi tôi bắt máy, bà ta im lặng mười hai giây.

Rồi bà ta nói một câu: “Cô Thẩm, xin lỗi.”

Sau đó cúp máy.

Bùi Viện cũng từng đến tìm tôi một lần.

Cô ta tỉnh táo hơn em trai mình.

Cô ta không xin tôi tha cho Bùi Thời Hành, chỉ hỏi sau này có thể thỉnh thoảng để bọn trẻ về nhà họ Bùi thăm ông nội không.

Tôi nói được.

Nhưng để con tự quyết định.

Bùi Tễ An nói: “Không đi.”

Bùi Tễ Ninh suy nghĩ ba ngày, rồi nói: “Đợi con lớn rồi tính.”

Đầu tháng Tư, tôi nhận được một cuộc điện thoại.

Là từ Viện Nghiên cứu Khoa học Sự sống Đại học A, đơn vị tôi từng làm việc trước khi nghỉ.

Người gọi đến là viện trưởng Tiền.

Ông cũng là thầy hướng dẫn thạc sĩ của tôi.

“Trác Du, nghe nói con… thời gian trước khá bận.”

Ông cụ cân nhắc lời lẽ rất lâu.

“Vâng, bận xong rồi ạ.”

“À, viện chúng ta có một nhóm đề tài đang thiếu người.”

“Hướng nghiên cứu là mảng năm đó con từng làm.”

“Nếu con có hứng thú thì có thể đến trò chuyện.”

“Không vội, khi nào con rảnh thì đến.”

Tôi im lặng vài giây ở đầu dây bên này.

Năm năm trước, trong phòng thí nghiệm đó, tôi đã viết hai bài báo đăng trên tạp chí lõi.

Thầy từng nói tôi có thiên phú rất tốt.

Bùi Thời Hành lại nói một người phụ nữ ngày nào cũng chui trong phòng thí nghiệm thì còn ra thể thống gì.

Tôi nghỉ việc.

Chiếc áo blouse thí nghiệm bị ép dưới tầng thấp nhất của tủ quần áo suốt năm năm.

Cổ áo vẫn còn một vệt môi trường nuôi cấy b.ắ.n lên từ năm đó.

“Thầy Tiền…”

“Ừ?”

“Thứ Hai tuần sau.”

“Thứ Hai con đến.”

Tháng Năm.

Phòng thí nghiệm mới nằm ở cuối phía đông hành lang tầng ba.

Cửa sổ nhìn ra một hàng cây ngân hạnh.

Hai đứa trẻ chuyển đến trường tiểu học gần viện nghiên cứu nhất.

Đi bộ mất mười hai phút.

Bùi Tễ An thích nghi rất nhanh.

Tuần đầu tiên nó đã tham gia câu lạc bộ khoa học của trường.

Khi về nhà, trong cặp nó nhét một cuốn “Lược sử vạn vật”.

Đọc đến nửa đêm thì bị tôi ấn về giường ngủ.

Bùi Tễ Ninh chậm hơn một chút.

Hai tuần đầu, nó không nói nhiều.

Tan học chỉ nằm bò trên bàn chờ giờ về.

Đến tuần thứ ba, nó kết được bạn mới.

Một bé trai lớp bên cạnh, nhà nuôi bốn con mèo.

Sau giờ học, Bùi Tễ Ninh sang nhà bạn vuốt mèo.

Vuốt đến tối mịt, lúc về quần áo dính đầy lông mèo.

“Mẹ, con muốn nuôi mèo.”

“Con làm xong bài toán nâng cao trên bàn trước đã.”

“Làm xong thì được nuôi không?”

“Làm xong rồi nói.”

Nó làm bài rất nhanh.

Sai ba câu.

Bùi Tễ An đi ngang qua, liếc một cái.

“Câu bốn cách giải sai.”

“Còn câu sáu.”

“Câu chín nữa.”

“Anh đi chỗ khác đi, đừng nhìn!”

Bùi Tễ Ninh lấy tay che vở bài tập.

“Câu bốn nhầm x với y.”

Bùi Tễ An không quay đầu lại.

“Rất rõ ràng.”

“Anh phiền c.h.ế.t đi được!”

“Anh đừng ở nhà em nữa!”

“Ra ngoài!”

“Đây là nhà anh.”

“Cũng là nhà em!”

“Em muốn nuôi mèo thì anh đừng nuôi trong nhà em!”

“Logic của em hỗn loạn.”

“Anh mới hỗn loạn!”

Tôi đứng ở cửa bếp, trong tay cầm một quả dưa chuột còn chưa rửa, nghe hai đứa cãi nhau ầm ĩ trong phòng khách.

Lá ngân hạnh ngoài cửa sổ đã xanh hết rồi.

Một tối tháng Sáu, tôi ngồi bên giường đắp chăn cho Bùi Tễ Ninh.

Nó đã mơ màng, mí mắt do dự giữa mở và khép.

“Mẹ…”

“Ừ?”

“Hôm nay mẹ vui không?”

“Vui.”

“Vậy mẹ cười một cái đi.”

Tôi cười một cái.

Nó cũng cười theo.

Mắt đã nhắm lại, nhưng khóe miệng vẫn cong lên.

“Tốt.”

“Ghi nhớ.”

“Ghi nhớ cái gì?”

“Mẹ cười rồi.”

Nó xoay người, vùi mặt vào gối, không nói nữa.

Tôi tắt đèn đầu giường.

Ánh trăng lách qua khe rèm, vẽ một đường trắng mảnh trên sàn nhà.

Khi tôi đứng dậy đi ra, ngang qua phòng khách, tôi thấy Bùi Tễ An đang ngồi trên sofa đọc sách.

Nó không đọc “Lược sử vạn vật”.

Mà là cuốn sổ nhỏ bìa tím đó.

“An An.”

Nó ngẩng đầu.

“Con vẫn còn ghi à?”

Nó lật cuốn sổ đến trang cuối cho tôi xem.

Dưới ánh đèn vàng nhạt, tôi phải cúi lại gần mới nhìn rõ chữ trên đó.

So với ba năm trước, chữ viết đã ngay ngắn hơn rất nhiều.

Nhưng vẫn mang nét nghiêm chỉnh ngây ngô đặc trưng của trẻ con.

“Ngày 15 tháng 6.”

“Hôm nay mẹ cười.”

“Cười thật.”

Bên dưới là một bức vẽ.

Một bức vẽ rất đơn giản.

Ba người nắm tay nhau.

Người tóc dài đứng ở giữa là mẹ.

Hai người tóc ngắn hai bên, một cao một thấp, là anh trai và em trai.

Trên đầu có một mặt trời.

Mặt trời được tô màu vàng.

Bên cạnh còn có vài đường sáng cong cong.

Đó là kiểu ánh sáng trẻ con hay vẽ, dùng lực hơi mạnh, rực rỡ đến mức khoa trương.

Tôi nâng cuốn sổ trong tay.

Trang giấy hơi nhăn.

Vì từng bị gấp lại, từng bị nhét trong túi quần, từng được đôi tay chín tuổi lật đi lật lại không biết bao nhiêu lần.

Tôi không khóc.

Tôi cúi đầu hôn lên trán Bùi Tễ An.

“Cảm ơn con.”

Đầu tai nó đỏ lên.

“Ngày mai nhớ đến trường đón tụi con.”

“Ừ.”

“Đến sớm nha.”

“Cô bán khoai lang nướng trước cổng trường bốn giờ là dọn hàng rồi.”

“Biết rồi.”

“Lấy củ to.”

“Em trai muốn bắp nướng.”

“Ừ, củ to, với bắp nướng.”

Nó ừ một tiếng, khép cuốn sổ lại, nhảy khỏi sofa, mang dép lê lạch bạch đi về phòng.

Phòng khách lại yên tĩnh.

Rèm cửa bị gió thổi tung một góc.

Bóng cây ngân hạnh lay động trên sàn.

Tôi đặt cuốn sổ bìa tím lên bàn trà.

Ba năm nước mắt.

Ba cuốn ghi chép.

Trang cuối cùng vẽ ba người nắm tay nhau.

Trên đầu là một mặt trời đang cố hết sức tỏa sáng.

Đó là câu trả lời mà con trai dành cho tôi.

HẾT.