Tôi xoay người bước đi, hoàn toàn không cho Bùi Văn Chu cơ hội giữ lấy góc áo mình.

Rời khỏi bệnh viện, tôi không quay về nhà.

Tôi đến quán bar do người bạn thân Tô Nghiên mở, chọn chiếc ghế băng nằm sâu nhất bên trong rồi gọi một ly rượu whisky.

Tô Nghiên vừa nhìn thấy liền cầm ly rượu đi, đổi lại trước mặt tôi một cốc sữa nóng.

“Cho dù uống say thì cậu cũng không thể mất trí nhớ, vậy nên chẳng cần tự hành hạ mình làm gì.”

Tôi ôm cốc sữa trong tay, im lặng thật lâu rồi mới chậm rãi nói: “Anh ta ngoại tình, đương nhiên tớ rất đau lòng.”

“Nhưng điều khiến tớ ghê tởm hơn cả là một người có thể diễn vai thâm tình suốt ba năm, sau đó quay đầu liền dùng chính ánh mắt ấy để dỗ dành một người phụ nữ khác.”

Tô Nghiên làm luật sư chuyên xử lý các vụ ly hôn, tính tình còn dứt khoát và sắc bén hơn cả tôi.

Cô ấy kéo ghế ngồi xuống bên cạnh: “Vậy thì đừng để vở diễn suốt ba năm của anh ta trở thành công cốc.”

“Ngày mai gửi cho tớ toàn bộ thỏa thuận, sổ sách công ty và tài liệu bất động sản của hai người.”

“Tớ không cần tiền của anh ta.”

“Tiền cậu có thể không dùng, nhưng sổ sách nhất định phải được tính toán rõ ràng.”

Tô Nghiên dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Anh ta đang để Đường Kiến Nguyệt sống trong căn biệt thự ở núi Nam Bình, đúng không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ấy.

Căn biệt thự đó là một trong những bất động sản mà Bùi Văn Chu đã tặng cho tôi trước khi chúng tôi kết hôn.

Nửa năm trước, anh lấy lý do công ty cần một nơi tiếp đãi khách hàng, nói muốn mượn căn nhà dùng trong vài ngày.

Khi ấy tôi không suy nghĩ quá nhiều nên đã ký cho anh một bản giấy ủy quyền.

Bây giờ nhớ lại, thời hạn trên giấy ủy quyền đó đã hết từ rất lâu.

“Đúng vậy.”

Tôi bình thản đáp: “Căn nhà ấy đứng tên tớ.”

Khóe môi Tô Nghiên cong lên thành một nụ cười: “V ấy đứng tên tớ.”

Khậy chúng ta cứ bắt đầu từ việc thu hồi nhà trước.”

Núi Nam Bình mưa suốt cả đêm, đến sáng hôm sau không khí vẫn ẩm ướt và lạnh đến thấu xương.

Tôi đưa theo quản lý khu dân cư, một người thợ mở khóa cùng Tô Nghiên đến trước cửa căn biệt thự.

Quản lý khu dân cư nhận ra tôi, trên tay cầm đầy đủ tài liệu chứng minh quyền sở hữu, thái độ khách sáo đến mức gần như dè dặt: “Cô Hứa, theo thông tin trên hệ thống, căn nhà này quả thực thuộc quyền sở hữu của cô.”

“Hồ sơ sử dụng tạm thời mà anh Bùi từng nộp đã hết hiệu lực từ ngày hôm qua.”

“Vậy cứ giải quyết theo đúng quy trình.”

Tôi nói.

Khoảnh khắc ổ khóa được mở ra, bên trong phòng khách lập tức vang lên giọng nói hoảng hốt của Đường Kiến Nguyệt.

Cô ta mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa, vội vã chạy từ trên tầng xuống, vừa nhìn thấy tôi thì gương mặt lập tức mất sạch huyết sắc.

Trên bàn trà vẫn còn đặt hai chiếc ly rượu vang chưa kịp rửa, còn trên ghế sofa là chiếc cà vạt nam màu xám đậm mà Bùi Văn Chu thường dùng nhất.

Đường Kiến Nguyệt theo bản năng đưa tay che lấy bụng dưới: “Chị Hứa, sao chị có thể tùy tiện xông vào nhà người khác như vậy?”

Tô Nghiên lập tức đưa bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu đến trước mặt cô ta: “Mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, người có tên trên giấy chứng nhận quyền sở hữu là Hứa Chi Ninh.”

“Còn cô chỉ là một người ngoài tự ý ở lại qua đêm khi chưa được chủ nhà cho phép.”

Cả người Đường Kiến Nguyệt lập tức cứng đờ.

Tôi không vội mắng c.h.ử.i bất kỳ ai, chỉ chậm rãi đưa mắt nhìn quanh căn nhà một lượt.

Ở lối vào là chiếc bình gốm tôi từng mang về từ Ý, trong phòng ăn treo bức tranh trang trí do chính tay tôi vẽ, ngay cả chiếc đèn sàn đặt bên cửa sổ phòng ngủ cũng là phiên bản giới hạn mà tôi từng lựa chọn cho phòng tân hôn.

Bùi Văn Chu đã chuyển những món đồ thuộc về tôi đến đây, dùng chúng để sắp đặt cho một người phụ nữ khác một chiếc tổ trông chẳng khác gì gia đình.

Cảm giác ghê tởm vào lúc này còn rõ ràng và cụ thể hơn cả tối hôm qua.

Tôi bước tới bên ghế sofa, nhấc chiếc cà vạt lên rồi thẳng tay ném vào túi rác đặt bên cạnh.

“Trước giờ ăn trưa, cô hãy mang toàn bộ vật dụng cá nhân của mình rời khỏi đây.”

Tôi bình tĩnh nhìn Đường Kiến Nguyệt.

“Tôi sẽ yêu cầu người của khu dân cư kiểm kê tất cả đồ đạc trong căn nhà.”

“Những thứ thuộc về tôi, không được để sót lại bất kỳ món nào.”

“Đồ của Bùi Văn Chu, tôi sẽ thông báo để anh ta tự đến lấy.”

“Còn những thứ do cô tự mua, nhớ mang đi cho sạch sẽ.”

Hai mắt Đường Kiến Nguyệt đỏ lên: “Văn Chu nói căn nhà này đã giao cho tôi ở rồi.”

“Anh ta nói như vậy sao?”

Tôi khẽ gật đầu.

“Vậy cô cứ đi tìm anh ta mà đòi giấy chứng nhận quyền sở hữu.”

“Chị Hứa, tôi thật sự không có ý định cướp đồ của chị.”

“Cô chuyển vào căn nhà của tôi, qua lại với chồng tôi, còn m.a.n.g t.h.a.i đứa con của anh ta.”

Giọng nói của tôi vẫn bình tĩnh đến lạ thường.

“Đường Kiến Nguyệt, đừng x.úc p.hạ.m chữ ‘cướp’.”

“Bản thân cô đã làm những gì, trong lòng cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai, chẳng phải sao?”

Nước mắt của Đường Kiến Nguyệt bắt đầu rơi xuống, nhưng ánh mắt cô ta lại dần trở nên cứng rắn.

“Anh ấy không còn yêu chị nữa, cuộc hôn nhân giữa hai người từ lâu đã chỉ còn lại một lớp vỏ trống rỗng.”

“Chị cứ cố giữ anh ấy bên cạnh thì còn ý nghĩa gì?”

“Ai nói với cô rằng tôi muốn giữ anh ta?”

Tôi thản nhiên đáp.

“Con người đôi khi cũng giống như rác, một khi đã quá hạn thì nên được dọn đi cho sạch.”

Tôi quay sang dặn quản lý khu dân cư thay toàn bộ ổ khóa và mật mã trong nhà, đồng thời cho người đăng ký, đóng gói từng tác phẩm nghệ thuật cùng những món đồ nội thất thuộc sở hữu của tôi.

2 - Chồng Nuôi Nhân Tình Trong Biệt Thự Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia