Dù Chu Lam Sinh yếu ớt ra hiệu có thể dùng tay trái ký tên, Đoan Ngọc vẫn ấn anh ngồi yên, thay anh ký vào mấy tờ đơn cam kết. Để thích nghi với thân phận con người, cô đã dày công luyện viết chữ Hán. Cô nhớ thỉnh thoảng chồng cô vẫn hay ghé vào thư phòng xem cô tập viết, rồi mang cho cô một ly nước hay đĩa bánh ngọt. Đoan Ngọc cảm ơn anh, dù mấy món bánh đó thường chẳng ngon lành gì.

Công đoạn chuẩn bị trước phẫu thuật diễn ra ngay tại phòng bệnh. Y tá kéo rèm ngăn cách các giường. 

Phía bên kia tấm rèm là một cặp vợ chồng trung niên, người chồng bị bó bột ở chân phải và treo cao lên. Ông ta chỉ liếc nhìn khi có người mới vào rồi lại nằm im. 

Ngược lại, bà vợ có ánh mắt và chân tay rất nhanh nhảu. Nếu không có y tá đang chuẩn bị tiêm t.h.u.ố.c cho chồng cô, Đoan Ngọc cảm giác bà cô này đã lao sang để dò hỏi tin tức rồi.

Kể từ khi hòa nhập vào thế giới con người, Đoan Ngọc bắt đầu học cách giao tiếp từ con số không. Ban đầu cô không hiểu tại sao có những người lại thích nói chuyện trên trời dưới đất, đem chuyện đời mình ra kể rồi lại đi soi mói chuyện tư của người khác như ong hút mật vậy. Mãi cho đến khi cô học được cụm từ "tâm lý hóng hớt". 

Con người quả là loài có thế giới tinh thần phong phú.

Bác sĩ gây mê đến kiểm tra rất nhanh. Sau khi xác nhận tình trạng của Chu Lam Sinh ổn định, ông báo chỉ còn chờ phòng mổ chuẩn bị xong là sẽ đón bệnh nhân đi.

Căn phòng rơi vào im lặng. Đoan Ngọc nhìn cây kim truyền trên mu bàn tay chồng. Một mặt, cô bị mùi thịt phảng phất trong phòng làm cho thèm thuồng, mặt khác cô lại muốn an ủi anh. 

Người đàn ông trên giường khẽ nhíu mày, không rõ là đã ngủ hay ngất đi vì kiệt sức. Hàng mi rủ xuống thỉnh thoảng lại rung động. Sống mũi cao thẳng của anh làm Đoan Ngọc nhớ đến sụn gà, cảm giác chỉ cần "rắc" một tiếng là sẽ gãy ngay.

Cô chỉnh lại chiếc gối kê dưới cánh tay đang truyền dịch cho anh theo lời dặn của bác sĩ. Ánh mắt cô dừng lại ở bàn tay phải bị thương, rồi dời sang vùng bụng ẩn sau lớp vải mỏng. 

Tuy vết thương đã được băng bó nhưng cô không thể quên được hình ảnh vùng eo bụng của anh lúc nãy. Lúc thay quần áo bệnh nhân, cô thấy ở đó đầy những vết bầm tím và lằn đỏ sẫm.

Nói công bằng thì Đoan Ngọc đã cố kiềm chế sức lực, cô đã chủ động tiết chế bản tính tấn công của mình. Chỉ là lúc đó các xúc tu quá hưng phấn nên có siết hơi c.h.ặ.t, gây ra vết bầm thực sự không phải ý muốn của cô. 

Hơn nữa... những dấu vết đó hiện lên trên làn da trắng trẻo trông không hề xấu xí, ngược lại còn có vẻ quyến rũ kỳ lạ, như một que diêm nhỏ quẹt qua tim cô, làm bùng lên cánh đồng d.ụ.c vọng.

Giữa cơn đói và d.ụ.c vọng đang bị đè nén, Đoan Ngọc chưa bao giờ cảm thấy hỗn loạn và bị giày vò như lúc này. Cô vẫn nung nấu ý định nhai nát rồi nuốt chửng chồng mình. Nhưng một giọng nói khác lại vang lên thì thầm:

"Anh ấy khiến cô thấy rất thoải mái, đúng không? Con người c.h.ế.t đi là không thể sống lại, muốn giữ anh ấy mãi mãi, tại sao không?"

"Này, cháu gái."

Tấm rèm đột ngột bị kéo ra. Một giọng nói lớn vang lên rồi vội vã hạ thấp xuống: "Ôi dào, con bé này xinh quá. Tiểu t.ử trên giường là bạn trai của cháu hả? Tay nó bị sao thế kia?"

Bà cô ngoài 50 tuổi hớt hải tiến lại, mái tóc ngắn xoăn tít đung đưa khi bà nhìn tới nhìn lui hai người trẻ tuổi. Bà vừa khen họ đẹp đôi, vừa tranh thủ lúc nhân viên phòng mổ chưa đến để thỏa mãn trí tò mò. Đoan Ngọc thấy ù tai, phản xạ có điều kiện đứng bật dậy:

"Vâng... thưa dì, đây là chồng cháu. Anh ấy bị d.a.o cắt trúng tay do t.a.i n.ạ.n ạ."

Để tránh bị hỏi dồn, cô nảy ra sáng kiến, nở một nụ cười nhe răng kiểu mẫu: "Ngại quá, anh ấy vừa thiếp đi rồi, lát nữa cháu còn nhiều việc phải lo nên chắc không trò chuyện với dì được."

Lời từ chối này không hẳn là tinh tế nhưng cũng không thô lỗ. Bà cô cứng họng, lúng túng xin lỗi rồi kéo rèm lại, chỉ còn thấy cái bóng thấp thoáng sau đó.

Đoan Ngọc không giỏi đối phó với những người nói nhiều. Lời nói của con người thường ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa mà phải có nhiều kinh nghiệm giao tiếp mới hiểu hết được. Chính vì thế, ở công ty, cô luôn giữ hình tượng một cô gái trầm tính, ít nói. 

Có lẽ đó cũng là lý do vì sao cô thấy người chồng ít nói này rất hợp ý mình. Trừ khi cô chủ động bắt chuyện, còn không thì anh hiếm khi tự khơi gợi chủ đề nào.

Bên kia tấm rèm lại vang lên tiếng thì thầm to nhỏ. Đoan Ngọc chẳng buồn nghe, cô dùng móng tay chạm nhẹ vào gò má chồng. Anh có lẽ đã thực sự bất tỉnh, không hề có phản ứng.

Mái tóc dài của cô xõa xuống vai, vài sợi tóc đen nhánh lướt nhẹ qua vành tai anh. Cô cúi đầu chăm chú nhìn gương mặt này, thỉnh thoảng lại đưa tay chạm vào chân mày và mũi anh. Hai người chung sống từ ngày đầu đã ngủ riêng phòng, chưa từng thực sự tiếp xúc gần gũi. Lúc này, được nhìn anh ở khoảng cách gần như vậy là một trải nghiệm mới mẻ với cô.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng lông mi của anh dường như rung động nhanh hơn. Anh đang nằm mơ sao?

Bàn tay cô hơi lạnh, áp lên mắt anh. Cô định cảm nhận sự rung động của nhãn cầu, nhưng chưa đầy ba giây sau, cô đã vội rụt tay lại như vừa chạm vào luồng điện. Như một con dã thú trong l.ồ.ng đã thèm khát con mồi bên ngoài quá lâu, Đoan Ngọc dùng mu bàn tay chặn miệng mình lại.

Sau khi phẫu thuật, chồng cô phải nằm viện theo dõi vài ngày. Hay là cô nên thử đổi sang phòng đơn nhỉ? Nhưng phòng đơn chắc cũng có camera giám sát chứ? Chẳng trách bạn đời lại chọn sống trong căn nhà chung của hai người, nếu không thì cô biết tìm đâu ra nơi để giao phối bây giờ?

Trong phòng không bật đèn, ánh trăng trắng bệch xuyên qua cửa kính, phác họa tinh tế đường nét gương mặt người bên mép giường. Ánh trăng soi rõ một nụ cười nở trên môi cô, nụ cười trông cứng nhắc như một con b.úp bê không biết biểu đạt cảm xúc.

Vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt Đoan Ngọc đập ngay vào tầm mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c Chu Lam Sinh thắt lại.

Anh nhìn trân trân vào gương mặt vẹn nguyên của vợ, nín thở chờ đợi suốt mười giây nhưng không thấy biến dị nào đột ngột xảy ra. Đây đáng lẽ là một điều may mắn, nhưng trái tim anh lại càng đập nhanh hơn, như viên bi đồng va đập kịch liệt trong chiếc chuông, từng nhịp đ.â.m thắt vào xương sườn.

Gương mặt cô vẫn treo nụ cười đó, đôi mắt sáng rực, im lặng nhìn thẳng vào Chu Lam Sinh. Cô giống như một bức tượng mẫu trong phòng mỹ thuật, nhập định tại chỗ không hề thay đổi tư thế. Dường như cô chẳng hề bận tâm đến việc chồng mình đã tỉnh, nhưng lại không chịu rời mắt khỏi anh.

Chu Lam Sinh không nói lời nào, Đoan Ngọc vẫn cứ mỉm cười.

Nụ cười này cô đã phải tập luyện rất nhiều trước gương. Trước đây Chu Lam Sinh từng thắc mắc, với tính chất công việc của Đoan Ngọc thì chẳng cần thiết phải rèn luyện nụ cười dịch vụ, còn nếu vì mục đích cá nhân thì lại càng khó hiểu. Anh định hỏi nhưng rồi lại thấy không tiện, dù sao đó cũng là việc riêng của cô.

Giờ đây nhớ lại hình ảnh cô trong gương, nhớ lại cách cô cố gắng nhếch khóe môi theo những độ cong khác nhau, Chu Lam Sinh mơ hồ hiểu ra lý do cô kiên trì như vậy.

Cảm xúc dâng trào thì nên cười, bày tỏ thiện chí thì nên cười... Đoan Ngọc chỉ đang đóng vai một con người bình thường. Điều khiển nụ cười đó không phải là cơ mặt, mà là khối dịch nhầy đen kịt đang cuộn trào nơi lẽ ra phải là bộ não.

"Anh sợ em sao?"

Người phụ nữ khẽ nheo mắt, tròng đen và đồng t.ử của cô hòa làm một, trông giống như một miệng giếng cổ sâu hoắm, hoang phế từ lâu nên đáy giếng khô cạn, nhìn vào chỉ thấy một màu đen không đáy.

Chương 6 - Chồng Tôi Bị Khuyết Tật Sinh Lý - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia