3

Nửa năm sau, chúng tôi thuê một chiếc du thuyền ra biển khơi thăm các con.

Tôi nghĩ, dù sao cũng là con mình sinh ra, bỏ mặc chúng thì cũng không hay lắm.

Chồng tôi phát ra một âm thanh cao tần kỳ quái, khiến sóng thần nổi lên.

Ba đứa con trai của tôi lần lượt trồi lên khỏi mặt biển.

Đứa nào đứa nấy xấu xí t.h.ả.m không nỡ nhìn, chẳng biết có phải vì ăn phế liệu hạt nhân hay không mà đứa nào cũng cao đến hai tầng lầu.

Tình mẫu t.ử của tôi lập tức biến mất.

— Bọn chúng thật sự sẽ không bị con người bắt làm quái vật chứ?

Chồng tôi lắc đầu:

— Không đâu. Chúng sống trong cung điện R’lyeh của anh.

Tôi “ừ” một tiếng.

Một lúc sau:

— Khoan? Vừa rồi anh nói gì? R’lyeh? R’lyeh là nhà của chúng ta á?

— Ừm. Từ Kỷ Phấn Trắng, cứ hễ có hiện tượng El Niño là anh lại đến đó tránh nóng.

Chồng tôi bình thản gật đầu.

— Lovecraft có một mối liên kết tinh thần đặc biệt với anh. Đáng tiếc là anh chỉ dẫn ông ta đi dạo quanh nhà một vòng, vậy mà ông ta đã phát điên.

Tôi:

Hay lắm.

Hóa ra ông chính là nguyên mẫu của Cthulhu lừng danh đúng không?

Quái, sao tự nhiên thấy kích thích thế nhỉ.

4

Sau khi trở về, chúng tôi đến thăm Cảnh sát Nhậm.

Vì bị gãy xương nhiều chỗ trên toàn thân, anh ta bị băng bó kín mít như xác ướp, nằm trên giường bệnh.

Vừa gặp mặt, anh ta đã bắt đầu cà khịa:

— Ôi chao ôi chao, Trụ Vương và Đát Kỷ đến rồi kìa.

Chồng tôi ngồi xuống trước giường bệnh của anh ta:

— Nhậm Thiên Đường, cảm ơn anh đã chăm sóc vợ con tôi. Để báo đáp, tôi có thể thực hiện ba điều ước cho anh và hậu thế của anh. Bất cứ điều ước nào cũng được.

Cảnh sát Nhậm biết thân phận của anh.

Vì vậy, anh ta im lặng.

Một lúc sau, anh ta thăm dò:

— Có thể kiếm cho tôi một căn nhà ở thành phố S không?

— Không cần quá lớn, chỉ là… để kết hôn thôi?

Lần này đến lượt chồng tôi im lặng.

— Trụ Vương phải g.i.ế.c một nghìn nô lệ mới đổi được một cái gật đầu của ta… Còn anh chỉ muốn một căn nhà?

— Đúng vậy!

Cảnh sát Nhậm hiên ngang nói:

— Lương tôi có từng ấy, tôi muốn một căn nhà thì có gì sai?

Chồng tôi thở dài, bộ dạng hận không thể rèn sắt thành thép, cuối cùng kiếm cho anh ta một căn biệt thự hai tầng ven sông Hoàng Phố.

Còn có cả hồ bơi.

Sau đó tôi đến đội cảnh sát giao thông để nộp phạt vì lỗi vi phạm giao thông của mình.

Cảnh sát Nhậm:

— Vi phạm gì?! Không có! Phu nhân, cô không hề vi phạm! Cả đời này cô, chồng cô và các con cô đều sẽ không bao giờ vi phạm giao thông!

— Tôi thề!

Tôi:

5

Chồng tôi đặc biệt thích khủng long.

Không chỉ đi khắp các bảo tàng ngắm hóa thạch khủng long, trong công ty anh còn có hẳn một bộ phận đang cố gắng nhân bản gen khủng long.

Tôi hỏi tại sao.

Anh nói:

— Ngon.

Anh kể với tôi rằng ở châu Âu từng khai quật được một mẫu hóa thạch khủng long Allosaurus. Trên đó có một dấu răng kỳ lạ, khiến các nhà khoa học nghĩ mãi không ra thứ gì có thể c.ắ.n mất một miếng thịt trên người Allosaurus.

Đó chính là loài đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.

— Làm khó bọn họ rồi.

Chồng tôi cười khẽ, giũ tờ báo rồi tiếp tục đọc.

6

Tôi từng bóng gió hỏi chồng mình rốt cuộc bao nhiêu tuổi.

Anh không trả lời trực tiếp.

Nhưng anh từng tiết lộ với tôi rằng tuổi thơ của anh rất bất hạnh, bởi vì Trái Đất khi ấy nóng kinh khủng, khắp nơi đều là dung nham. Anh đã phải ăn lưu huỳnh suốt rất nhiều năm, cảm thấy vô cùng tủi thân.

Vì vậy, anh dùng việc cái gì cũng ăn để chữa lành tổn thương thời thơ ấu.

Mẹ kiếp, thế chẳng phải hơn bốn tỷ tuổi rồi còn gì…

7

Sau khi sinh con, tôi cũng chẳng khác gì những phu nhân nhà giàu khác.

Chỉ là thường xuyên cùng chồng ra vào nhà xác.

Xem gần đây có đứa trẻ đáng thương nào chẳng may qua đời hay không.

Tôi để ý ba đứa.

Chồng tôi mua t.h.i t.h.ể của chúng, cẩn thận thuộc thành da người.

Sau đó ba đứa con nhà tôi được đón về nuôi.

Câu nói mà các con tôi nói nhiều nhất sau khi về nhà là:

— Mẹ ơi, con có thể lột da ra không?

— Không được!

8

Gia phong nhà tôi rất nghiêm.

Mỗi tuần tôi đều tổ chức một cuộc họp gia đình, năm lần bảy lượt nhắc nhở:

— Không được ăn thịt người. Không được ăn thịt người. Không được ăn thịt người.

Chồng tôi cũng phụ họa:

— Mẹ chính là con người. Các con có ăn mẹ không?

Bọn trẻ đồng loạt lắc đầu.

— Các con cũng không được ăn những người khác.

Sau khi chồng tôi dỗ bọn trẻ ngủ, tôi vẫn canh cánh trong lòng:

— Chuyện này thật sự có tác dụng với chúng sao? Đối với các anh, ăn thịt người rốt cuộc là chuyện gì?

Chồng tôi suy nghĩ một lúc:

— Giống như ăn que cay.

Tôi: ?????

— Thật ra anh không thích ăn que cay lắm.

Chồng tôi ôm tôi ngã xuống giường.

— Truyền thống tế lễ của người thời Thương không phải bắt nguồn từ Cổ Thần chúng ta. Bọn họ đến xây một cánh cổng thôi cũng phải g.i.ế.c chín trăm nô lệ rồi chôn xuống móng.

— Vậy tức là bọn họ dâng anh đồ ăn, anh cứ thế ăn đại thôi à?

Chồng tôi cười khùng khục, cả căn phòng đều rung lên.

— Khương Thiên Kỳ.

— Ừm?

— Sau này cũng đừng tùy tiện g.i.ế.c người nữa.

— Được.

— Sao anh đồng ý dễ dàng thế? Anh có thật sự để tâm không đấy?

— Chuyện này có gì to tát đâu… Vợ bảo anh đừng làm đổ đĩa que cay trên bàn, anh còn biết nói gì nữa?

— Đừng nhắc que cay nữa!

Tình yêu của chúng tôi cứ thế mà trở nên vô cùng kỳ quặc.

Giống như một con hải âu phải lòng món khoai tây chiên trên bến cảng.

Khi anh cả lên mười một tuổi, nó biến mất suốt ba ngày. Đến lúc trở về, miệng đầy m.á.u.

— Con gặp một vị thần.

Anh cả mặt trắng bệch, rúc vào lòng cha.

— Con ăn thịt nó rồi.

— Tốt lắm.

Cha nó khen.

Lần này tôi định can thiệp tiếp, nhưng chồng tôi từ chối.

— Giữa các vị thần không có hòa bình. Nó không nuốt chửng đối phương thì đối phương sẽ nuốt chửng nó. Chuyện này khác với xã hội loài người. Đó là bản năng của chúng ta, một c.h.ủ.n.g t.ộ.c bất t.ử.

Tôi chợt nhận ra.

Suốt hơn bốn tỷ năm, anh vẫn luôn sống trong một khu rừng nơi kẻ mạnh sống, kẻ yếu c.h.ế.t.

Khi con thứ hai đi nhà trẻ, nó bị cô lập.

— Bọn họ nói con hôi quá…

Nó khóc đến mức chất nhầy từng cục từng cục trào ra ngoài khóe mắt.

— Không sao đâu, bảo bối…

Tôi đeo mặt nạ phòng độc, dịu dàng lau mặt cho con.

— Chỉ là con vẫn chưa kiểm soát tốt cơ thể thôi. Con xem, bố con hơn bốn tỷ tuổi rồi mà thỉnh thoảng vẫn còn có xúc tu thò ra khỏi miệng. Không sao, lớn lên con sẽ ổn thôi.

Tôi nói với cô giáo về chuyện con bị cô lập.

Không lâu sau, cô giáo nói với tôi có một bé gái bằng lòng chơi cùng con.

Cảm xúc của trẻ con đến nhanh mà đi cũng nhanh. Con thứ hai chẳng mấy chốc lại ngày ngày ngây ngô cười.

Nó còn từng dẫn cô bé về nhà cho tôi xem.

— Cháu chào cô ạ.

Cô bé mềm mại, ngoan ngoãn, lại xinh xắn lễ phép.

Con trai tôi nắm tay cô bé:

— Tớ có thứ đẹp lắm, cậu mau vào xem.

Hai đứa trẻ chạy lạch bạch vào phòng.

Qua khe cửa, tôi nhìn thấy con trai mình mở lòng bàn tay.

Một vùng biển hiện ra.

Đó là biển thật sự.

Những đàn cá sặc sỡ bơi trong làn nước đen như một tấm màn. Những con cá voi khổng lồ cất lên tiếng ngân dài.

— Oa—

Cô bé đón gió biển, kinh ngạc đến ngây người.

— Tặng cậu đấy.

Con trai tôi nhét một chiếc vỏ ốc vào tay cô bé.

Đó là một vị thần còn nhỏ tuổi, đem bãi biển bị phong ấn ban tặng cho một đứa trẻ thiện lương.

Tôi nhìn những đứa trẻ.

Phảng phất như nhìn thấy chính chúng tôi vào thuở văn minh mới bắt đầu.

11

— Anh đã gặp nhiều người như vậy, lại có vô tận thời gian. Tại sao anh không xây dựng những mối liên kết sâu sắc hơn với họ, Thiên Kỳ?

— Bởi vì bọn họ đều không phải em…

— …Bọn họ đều không phải em, Kiều Kiều.

(Toàn văn hoàn)