Anh khẽ nâng cằm tôi lên, cụp mắt ghé lại gần. Ngay lúc sắp hôn lên môi tôi, giọng của hệ thống lại vang lên trong đầu.

[Tiếp theo sẽ ban bố nhiệm vụ thứ hai…]

Tôi lập tức đẩy anh ra, tập trung tinh thần.

Hệ thống nói:

[Tiếp theo sẽ ban bố nhiệm vụ thứ hai: Khiến nam chính nở nụ cười.]

[Ghi chú: Sau khi chịu một cú đả kích nặng nề, Tống Từ Thanh đã mất đi khả năng mỉm cười. Anh ấy đã năm năm không cười. Nếu cô có thể khiến anh ấy nở nụ cười, điều đó chứng tỏ trong lòng anh ấy, cô là người đặc biệt. Độ khó: bốn sao. Cố lên nhé, ký chủ!]

Cười?

Đơn giản vậy thôi sao?

Tôi quay đầu nhìn Tống Từ Thanh.

Bởi vì vừa nãy bị tôi đẩy ra, anh đang buồn bã rũ rượi, trông chẳng khác nào một chú cún bị chủ bỏ rơi. Đuôi mắt cụp xuống, viết đầy vẻ tủi thân. 

Anh đáng thương hỏi:

"Vợ à, anh làm sai chỗ nào sao? Em nói cho anh biết đi, anh sửa, được không?"

Vừa nói, anh vừa tiến lại gần, ép tôi ngã xuống giường.

"Khoan đã!"

Tôi giơ chân đạp lên n.g.ự.c anh, nhướng mày nói thẳng:

"Tống Từ Thanh, cười cho em xem nào."

"Vợ à, có phải em thấy trong người không khỏe không?"

Tống Từ Thanh lo lắng nhìn tôi, đưa tay định sờ trán tôi. Dù sao bình thường tôi chưa bao giờ nói kiểu này.

Anh là giáo sư ở viện nghiên cứu. Tuy chuyên ngành là hóa học, nhưng cũng từng nghiên cứu về bệnh lý. Sau khi cảm nhận nhiệt độ trên trán tôi, anh nói:

"Hình như cũng không sốt mà..."

Tôi trực tiếp đưa tay bóp hai bên má anh, nhẹ nhàng kéo khóe miệng lên.

"Mau cười."

Tống Từ Thanh không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn rất phối hợp cong khóe môi, nở một nụ cười.

Đinh..

Hệ thống:

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, phần thưởng: hai trăm nghìn tệ!]

Lại thành công rồi!

Tôi lập tức buông Tống Từ Thanh ra, lấy điện thoại kiểm tra tiền chuyển vào tài khoản. Trong lòng vừa kích động vừa tiếc nuối.

Hệ thống này đến muộn quá!

Nếu nó xuất hiện sớm hơn ba năm, lúc tôi khởi nghiệp cũng chẳng phải vất vả đến thế.

"Vợ? Vợ?"

Tống Từ Thanh xoa xoa hai bên má, gọi tôi hai tiếng. Thấy tôi không đáp lại, trên mặt hiện rõ vẻ tổn thương.

"Vợ à, đừng nhìn điện thoại nữa, nhìn anh đi."

Tôi vội vàng liếc anh một cái cho có lệ, rồi lại dời ánh mắt về màn hình điện thoại, chờ hệ thống ban bố nhiệm vụ mới.

Tống Từ Thanh trừng mắt nhìn chiếc điện thoại, dường như có chút không phục. Anh cúi đầu hôn lên trán tôi, rồi nụ hôn chậm rãi men xuống hõm cổ tôi.

"Vợ à, đến giờ đi ngủ rồi."

"Anh ngủ trước đi, em vẫn chưa buồn ngủ."

Ngủ cái gì mà ngủ?

Bây giờ kiếm tiền mới là quan trọng nhất. Tôi phải lấy lại tất cả những gì mình đã bỏ lỡ trong ba năm qua!

"Không phải ngủ kiểu đó, mà là ngủ kiểu này."

Bàn tay phải của tôi bị anh kéo lên, đặt vào trong vạt áo, chạm phải những đường nét rắn chắc đầy mê hoặc trên cơ thể anh.

Tim tôi khẽ run lên. Đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Tống Từ Thanh, cổ họng bỗng khô khốc.

"Anh... anh chẳng phải còn phải viết báo cáo sao?"

"Vợ còn chẳng chịu nhìn anh nữa, anh còn viết báo cáo làm gì?"

Tống Từ Thanh có chút tủi thân. Anh bế tôi lên, ôm c.h.ặ.t vào lòng rồi quấn quýt hôn tôi.

Chẳng bao lâu sau, cả người tôi đã mềm nhũn vì những nụ hôn của anh. Trong lúc đầu óc mơ màng, tôi chợt nhớ đến lời miêu tả về nam chính Tống Từ Thanh trong nguyên tác.

Tính tình lạnh nhạt, không hiểu chuyện tình cảm, đặc biệt luôn giữ khoảng cách với phụ nữ. Thậm chí còn có tin đồn anh không có năng lực đàn ông. Ngay cả sau khi ở bên nữ chính, anh cũng không hề thay đổi chút nào.

Thế mà lúc này đây...

Tôi lại bị anh giày vò đến tận nửa đêm. Tôi chỉ muốn ngủ, nhưng Tống Từ Thanh vẫn không chịu buông tha.

"Vợ à... lần cuối thôi, lần này là thật..."

Câu này...

Hôm nay anh đã nói không dưới một lần.

3

Sáng sớm hôm sau, Tống Từ Thanh đã đến phòng thí nghiệm, còn bữa sáng vẫn được hâm nóng sẵn trong bếp.

Ăn xong, tôi lập tức lái xe đến công ty họp.

Công ty chưa đến một trăm nhân viên này là thành quả tôi gây dựng suốt ba năm sau khi đến thế giới này. Hiện tại mọi thứ đã dần đi vào quỹ đạo. Tuy chưa phải doanh nghiệp lớn, nhưng tương lai rất đáng mong đợi.

Sau khi họp với nhân viên, xử lý xong công việc trong tay, mãi đến buổi chiều, hệ thống im lặng suốt nửa ngày mới lại lên tiếng.

[Bây giờ ban bố nhiệm vụ mới: Thành công thu hút sự chú ý của nam chính.]

[Ghi chú: Nam chính và nữ chính vốn có sức hút tự nhiên dành cho nhau. Ngay lúc này, Tống Từ Thanh và nữ chính Ôn Khả Khả đang hẹn hò trong khuôn viên Đại học A. Xin ký chủ đến địa điểm hẹn hò, cố gắng thu hút sự chú ý của nam chính. Độ khó: ba sao. Cố lên nhé, ký chủ!]

Đọc xong thông báo, tôi nhướng cao mày.

Tống Từ Thanh đang hẹn hò với Ôn Khả Khả?

Hôm nay đáng lẽ anh phải ở phòng thí nghiệm làm báo cáo, sao lại xuất hiện ở Đại học A?

Mặc kệ.

Vì hoàn thành nhiệm vụ hệ thống giao và nhận phần thưởng, tôi lập tức thu dọn đồ đạc, lái xe đến Đại học A.

Vừa bước vào khuôn viên trường, quả nhiên tôi đã nhìn thấy hai bóng người đứng bên đường cách đó không xa.

Đang là giữa mùa hè.

Cây xanh rợp bóng, trời xanh trong vắt. Bóng lá lay động theo gió.

Một nam một nữ đều có ngoại hình nổi bật đứng đối diện nhau, tạo thành một khung cảnh vô cùng đẹp mắt. Không ít sinh viên đi ngang đều ngoái đầu nhìn.

Nhìn như vậy...

Quả thật rất giống nam nữ chính trong tiểu thuyết.

Chỉ là, đứng cách xa như thế mà tôi vẫn có thể nhìn ra vẻ lạnh lùng trên gương mặt Tống Từ Thanh.

Khóe môi anh mím c.h.ặ.t, đó là dấu hiệu cho thấy anh đang cực kỳ mất kiên nhẫn.

Bên cạnh, Ôn Khả Khả nở nụ cười rạng rỡ, không ngừng nói gì đó, nhưng chẳng hề khiến anh hứng thú.

Đúng lúc ấy, Ôn Khả Khả liếc nhìn hòn đá nhô lên dưới đất bên cạnh.

Rõ ràng hòn đá đó không nằm trên đường đi của cô ta.

Nhưng cô ta lại cố tình bước lệch sang một bước, sau đó không ngoài dự đoán, cả người nghiêng đi, ngã về phía Tống Từ Thanh.

Không có chuyện ngoài ý muốn.

Chỉ có diễn mà thôi.

"Ái da…"

Ngay khi cô ta sắp ngã vào lòng Tống Từ Thanh, sắc mặt anh vẫn không hề thay đổi.

Anh không đưa tay đỡ.

Ngược lại còn nhanh ch.óng lùi về sau một bước.

Bịch!