Sau khi tốt nghiệp đại học, anh tiếp tục học lên cao, rồi sau đó trực tiếp vào làm việc tại viện nghiên cứu hàng đầu trong nước.

Muốn vào đây phải trải qua rất nhiều bước đăng ký.

Trước đây tôi thấy phiền nên rất ít khi tới.

Bây giờ mang thân phận vợ của Tống Từ Thanh, mọi việc thuận tiện hơn nhiều.

Trong viện nghiên cứu cây cối xanh um, khung cảnh yên tĩnh, khắp nơi đều toát lên bầu không khí học thuật.

Tôi đi dọc theo hành lang đến trước phòng thí nghiệm của Tống Từ Thanh.

Vừa tới nơi đã thấy Ôn Khả Khả đứng trước cửa, đang ngó vào bên trong.

Trên tay cô ta...cũng xách theo một hộp giữ nhiệt.

Sao cô ta lại tới nữa?

“Cô Ôn, cô cũng ở đây à.”

Ôn Khả Khả quay đầu nhìn thấy tôi, chân mày lập tức nhíu lại.

Sự oán hận trên mặt hiện lên rõ ràng hơn lần gặp trước.

“Cô đến đây làm gì?”

Cô ta lạnh lùng chất vấn.

Tôi mỉm cười, bình tĩnh đáp:

“Tất nhiên là đến tìm chồng tôi rồi.”

Vừa nghe hai chữ “chồng tôi”, sắc mặt Ôn Khả Khả lập tức khó coi hơn hẳn.

Thấy tôi định đi vào, cô ta lạnh lùng nói:

“Bên trong đang làm thí nghiệm, người ngoài không được vào.”

“Thế à?”

Tôi chẳng thèm để ý, đưa tay gõ cửa phòng thí nghiệm.

Cốc cốc cốc.

Tống Từ Thanh đang làm thí nghiệm bên trong quay đầu lại.

Có lẽ anh tưởng người gõ cửa là Ôn Khả Khả.

Gương mặt anh không chút cảm xúc.

Ánh mắt nhìn về phía cửa lạnh lẽo vô cùng.

Nhưng ngay khi nhìn qua ô kính trên cửa thấy là tôi, ánh mắt ấy lập tức trở nên dịu dàng.

Khóe môi thậm chí còn cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

Anh nhanh ch.óng đặt ống nghiệm xuống rồi bước tới mở cửa.

“Vợ! Sao em lại đến đây?”

Trên mặt anh tràn đầy vẻ ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

Dù sao trước đây tôi thật sự rất hiếm khi đến nơi này.

Tôi giơ chiếc hộp giữ nhiệt trong tay lên.

“Em mang cơm trưa đến cho anh. Anh vẫn chưa ăn đúng không?”

Tống Từ Thanh lắc đầu.

Ngay sau đó, hai mắt anh sáng rực nhìn chiếc hộp giữ nhiệt.

“Đây... là em tự tay làm cho anh sao?”

Phía sau, thấy cửa phòng thí nghiệm mở ra, Ôn Khả Khả nghiêng người định chen vào.

Nhưng Tống Từ Thanh khéo léo chắn cô ta lại, tiện tay đóng luôn cánh cửa.

Không cho cô ta vào.

Xem ra...quy định “đang làm thí nghiệm, người ngoài không được vào” là đặc biệt dành riêng cho một mình cô ta.

Qua lớp kính, tôi nhìn thấy vẻ mặt tức giận đến méo mó của Ôn Khả Khả.

Tống Từ Thanh ôm khư khư chiếc hộp giữ nhiệt tôi mang đến như báu vật.

Anh nắm tay tôi, nhanh ch.óng kéo tôi rời xa cửa phòng thí nghiệm.

Giống như đang tránh xa một loại vi khuẩn nào đó.

“Vợ à, em tốt quá. Em ăn chưa? Chúng ta sang phòng nghỉ ăn cùng nhé.”

Phòng nghỉ nằm ngay cạnh phòng thí nghiệm, ở giữa có một cánh cửa nhỏ nối liền. Bình thường mọi người trong phòng thí nghiệm làm việc mệt thì có thể sang đây nghỉ ngơi bất cứ lúc nào.

Tống Từ Thanh mở hộp cơm ra, liên tục thốt lên đầy kinh ngạc. Trong mắt anh tràn ngập vẻ phấn khích và say mê.

Tôi chỉ ra phía ngoài.

“Ôn Khả Khả sao lại đến đây?”

Trong mắt Tống Từ Thanh lập tức lóe lên một tia chán ghét.

“Dạo gần đây cô ta cứ luôn tìm anh.”

Hiện tại phòng thí nghiệm của Tống Từ Thanh đang hợp tác với Đại học A, mà người đại diện phía Đại học A lại vừa khéo là Ôn Khả Khả, nên cô ta đường hoàng ra vào phòng thí nghiệm mỗi ngày, gặp Tống Từ Thanh cũng trở thành chuyện đương nhiên.

Có lúc cô ta chủ động bắt chuyện với anh. Có lúc lại chủ động hẹn anh đi ăn.

Hôm nay thì càng quá đáng hơn, còn tự tay làm cơm trưa mang đến cho anh.

Tống Từ Thanh phiền không chịu nổi, nghĩ đủ mọi cách để tránh mặt.

Thế nhưng kỳ lạ là, Ôn Khả Khả dường như biết trước anh đang ở đâu, lần nào cũng tìm được anh.

“Anh nói... lần nào cô ta cũng tìm được anh sao?”

Tống Từ Thanh gật đầu.

“Không chỉ vậy. Hình như cô ta còn điều tra về anh. Cô ta biết ngày sinh, cung hoàng đạo, nhóm m.á.u của anh, thậm chí còn biết cả những chuyện xảy ra với anh từ nhỏ đến lớn. Đúng là chẳng khác gì một kẻ điên!”

Nghe đến đây, tôi càng thấy có gì đó không ổn.

Nếu chỉ đơn thuần điều tra...

Thì làm sao có thể biết tường tận cả những chuyện xảy ra từ thời thơ ấu của Tống Từ Thanh?

Ngay cả tôi là vợ anh...có vài chuyện cũng là nhờ hệ thống tôi mới biết được...

Khoan đã!

Ôn Khả Khả...chẳng lẽ cũng có một hệ thống?!

Đến cả một người qua đường như tôi còn có hệ thống.

Vậy cô ta là nữ chính, có hệ thống thì lại càng bình thường.

Vậy sự căm ghét mà cô ta dành cho tôi lúc nãy...

Là vì hận tôi cướp mất nam chính của cô ta?

Tống Từ Thanh nắm lấy tay tôi.

“Vợ à, anh đã ra lệnh rồi. Sau này sẽ không cho cô ta vào phòng thí nghiệm nữa. Lát nữa anh sẽ nói với bảo vệ, không cho cô ta vào viện nghiên cứu luôn. Trong lòng anh chỉ có mình em, em đừng hiểu lầm.”

Anh thật sự rất sợ...tôi sẽ không cần anh nữa.

Tôi quay sang hôn nhẹ lên má anh.

“Em tin anh. Mau ăn đi, không thì đồ ăn nguội mất.”

Đợi Tống Từ Thanh ăn xong rồi quay lại làm việc, tôi xách hộp giữ nhiệt rời khỏi phòng thí nghiệm.

Ôn Khả Khả bên ngoài đã không còn ở đó.

5 - Chồng Tôi Là Nam Chính - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia